Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Chương 8

Ngày cập nhật : 2025-12-10 23:17:13
15.
Từ hôm đó về sau, bất kể Tống Khiếu có rủ rê tôi thế nào, đánh chết tôi cũng không đi bơi nữa. Nguyên do cũng không hẳn vì sợ nước, thực tế là tôi đã biết bơi rồi nhưng chỉ cần vừa nhắc đến việc đi bơi, cảnh tượng ngày hôm đó lại hiện lên mồn một, cảm giác cực kỳ khó chịu…
Tống Khiếu cũng không ép tôi đi nữa, anh chỉ nói để trống ngày cuối tuần cuối tháng bảy.
Đến hôm trước một ngày mốc thời gian ngày cuối tuần mà anh nói, tôi mới biết ngày hôm sau là sinh nhật tuổi hai mươi mốt của anh.
Tống Khiếu đặt trước homestay trên núi, hẹn vài người bạn đến chỗ đó nghỉ mát đón sinh nhật.
Tôi hoảng cả lên, kéo Tống Lạc bắt đầu dạo trung tâm thương mại chọn quà cho anh.
Hết lựa bên này đến chọn bên kia, Tống Lạc thật sự không chịu nổi hội chứng khó đưa ra quyết định của tôi, giận dỗi nói: “Khương Nghiên, em dâu tương lai của chị ơi, chị nói này, em muốn chọn cái nào đây? Em chỉ cần tự tắm rửa sạch sẽ tặng bản thân cho nó, chị cam đoan, nó còn mừng hơn so với việc nhận bất kỳ món quà nào khác luôn…”
Tôi xấu hổ, liếc mắt nhìn cô ấy: “Nói cái gì vậy hả Tống Lạc? Lời cậu nói có còn là tiếng người không vậy?”
“Sao không phải tiếng người chứ? Hử? Khương Nghiên, cậu thật sự có thể cân nhắc thử đấy…”
“Cậu! Cút!”
Cuối cùng, tôi chọn đồng hồ đôi mẫu mới nhất hiện tại của Calvin Klein.
Tống Lạc kinh ngạc: “Hay lắm, Khương Nghiên, dốc hết vốn liếng vì Tống Khiếu nhà chúng ta luôn cơ đấy! Chậc chậc chậc…”
“Sao hả? Không nỡ để tôi chi tiền cho em trai cậu à! Ghen tị hả? Nếu ghen tị thì bảo Lâm Trì nhà cậu mua cho cậu đi!”
“Xùy, ai thèm…”
“Đúng rồi, ngày mai anh ấy có muốn đi cùng chúng ta không?”
Lâm Trì là bạn trai của Tống Lạc, không sống cùng một thành phố với chúng tôi nhưng lái xe cũng chỉ mất ba tiếng đồng hồ chạy xe mà thôi.
“Ừm. Anh ấy nói sẽ đến thẳng homestay, bảo chúng ta không cần chờ anh ấy.”
Sáng sớm hôm sau, tôi bị cuộc gọi liên hoàn của Tống Khiếu làm thức giấc!
“Tống Khiếu! Em để chị ngủ một lát đi, ngủ nướng không phải là sự tôn trọng to lớn nhất dành cho ngày cuối tuần sao?”
“Chị, cho chị mười phút, nếu còn không chịu dậy em sẽ lên đó lật tung chiếc chăn điều hòa của chị. Chị đừng quên, em có mật khẩu nhà chị đấy!”
“Em…” Được rồi, nhịn thôi, ai kêu hôm nay là sinh nhật của anh chứ?
“Biết rồi, chị dậy ngay đây!”
“Chị mà ngoan thế này đúng là khiến người ta không thể nào chống cự nổi!”
“...”
Khu đỗ xe dưới lầu, tôi mở cửa hàng ghế sau, Tống Lạc giơ chân chắn lại: “Không còn chỗ ngồi đâu, tìm đúng vị trí ngồi của bản thân đi.”
“Vị trí? Nhưng tôi muốn ngồi cùng cậu mà, Lạc Lạc…”
“Cút! Ngồi cạnh ảnh hưởng đến tôi lắm! Tôi muốn nằm dài ra cơ!”
Tống Khiếu nhếch miệng mỉm cười, mở cửa ghế phụ ra, nhét tôi vào.
“Em trai, Nghiên Nghiên, hai người cứ tự nhiên. Còn tôi, sẽ tự giác ngủ hết cả quãng đường!”
Tôi nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, ánh mắt ám chỉ của Tống Lạc chợt sáng rực, còn nháy mắt với tôi một cái!
Sao tôi cứ cảm giác như lên thuyền giặc thế này…
Ăn sáng xong xuôi, hai chiếc xe, sáu con người, đồng loạt xuất phát!
Qua một tiếng đồng hồ trên đường cao tốc, thêm nửa tiếng đồng hồ chạy vòng trên đường quốc lộ vòng theo sườn núi, cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi.
Homestay tên “Thính Phong” này ẩn mình trên núi ở độ cao từ 1000m đến 1400m so với mực nước biển.
Các giác quan trên cơ thể tôi được vẻ đẹp lẫn môi trường yên bình tại nơi này chữa lành, cây cổ thụ khổng lồ, dây leo tràn trề sức sống, nhà ở đầy màu sắc tươi tắn thấp thoáng giữa non xanh nước biếc.
Lên chỗ cao phóng tầm mắt nhìn quanh, ngẩng đầu là bầu trời xanh thăm thẳm, cúi đầu là rừng núi mênh mông, đồi núi liền kề xen kẽ từng con suối trong vắt thấy đáy. Toàn bộ vẻ đẹp tĩnh lặng thanh bình này cứ như không phải chốn nhân gian, mọi thứ lọt vào mắt toàn là phong cảnh tươi đẹp, âm thanh bên tai như tiếng nhạc.
Càng quan trọng hơn là, tại nơi này, ngoại trừ phòng ở cho khách được bày trí tinh tế, tất cả cơ sở vật chất công cộng muốn cái nào có cái đó, phòng trà, khu vực đọc sách, quầy bar nghe nhạc thư giãn, hồ câu cá kết hợp BBQ, khu vực cắm trại dã ngoại… Vì thế, tuy gọi là homestay nhưng thật ra nên gọi là sơn trang nghỉ dưỡng thì đúng hơn.
Khi dùng bữa trưa, cả đoàn người đang thoải mái thảo luận buổi chiều nên tổ chức hoạt động nào.
“BBQ? Chơi mạt chược? Chơi game?”
Tống Khiếu khịt mũi xem thường: “Tôi nói chứ mọi người có thể sáng tạo hơn chút không? Vừa nãy trên đường chúng ta đến đây, tôi trông thấy có một sân hoạt động ngoài trời CS người thật, thế nào mấy anh em. Muốn đi thử không?”
“Được đó, Tống Khiếu!” Hướng Dư giơ ngón tay cái với Tống Khiếu: “Trò này kết hợp giữa vận động và trò chơi, là hoạt động giải trí vừa hồi hộp vừa kích thích chúng ta nhất định phải thử, trò này vui hơn chơi thâu đêm ở quán Internet của chúng ta hồi trước nhiều!”
Tống Khiếu quay sang áp sát bên tai tôi nhỏ giọng hỏi: “Chị, chị muốn đi không?”
Tôi vội vàng xua tay: “Chị không đi đâu, chị không có hứng thú với trò đó tí nào. Các em đi đi, chị với Tống Lạc đi dạo vòng vòng.”
“Không đi thật à?” Anh mỉm cười: “Sao em lại cảm thấy hơi thất vọng nhỉ?”
Tống Lạc bắt kịp chủ đề: “Chị nói chứ Tống Khiếu, Khương Nghiên đi theo chị gái em, không lạc nổi đâu, có lạc Lâm Trì đi nữa cũng sẽ không lạc mất cô ấy!”
“Đúng là chị gái ruột thịt!”
“Chơi vui vẻ!” Tôi vươn tay túm góc áo của anh: “Chị chờ em về!”
Anh cười đáp lại tôi: “Chị, làm sao đây? Tự dưng em không muốn đi nữa.”
“Tại sao thế?”
“Chị biết em thiếu gì không?”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh, anh khôi phục lại dáng vẻ đứng đắn: “Thiếu chị đó!”
“...”
Cứu tôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=8]

Đây có còn là Tống Khiếu của trước đây nữa không?
Mấy câu này đúng lúc bị Tống Lạc nghe được, cô ấy ôm ngực tỏ vẻ đau lòng không thôi: “Thôi xong rồi, toang thật rồi, em trai cao lớn lạnh lùng nhà tôi hình như giờ chỉ cao lớn thôi…”
16.
Khi Lâm Trì đến nơi đã hơn hai giờ chiều.
Vì chừa không gian riêng tư cho đôi tình nhân yêu xa này, tôi quyết định về phòng hưởng thụ bầu không khí yên tĩnh tuyệt đối mà thiên nhiên mang đến, nghe nhạc thư giãn, đọc sách, tránh xa hoàn toàn sự ồn ào xô bồ chốn thị thành. Trong vô thức, tôi ngủ quên trên chiếc ghế treo ngoài ban công.
Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm nhận có một vòng ôm ấm áp quanh mình, mở mắt ra, là Tống Khiếu, anh đang bế tôi lên.
“Chị, tỉnh rồi à? Không được ngủ ngoài trời nhé, nơi này là vùng núi độ cao hơn một nghìn mét so với mực nước biển đấy…”
“Em về khi nào thế?”
“Vừa mới về.” Anh đặt tôi nằm xuống giường, ngồi xổm kế bên cạnh giường vuốt ve gương mặt tôi: “Chị, xin lỗi, em không nên để chị ở lại một mình.”
Tôi đối diện với ánh mắt dịu dàng của anh: “Không sao hết, vả lại, không phải chị còn mấy người Tống Lạc à? Chỉ là, chị hơi buồn ngủ nên mới về phòng.”
Anh không nói tiếp, chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi: “Chị, còn một lúc lâu nữa mới đến giờ cơm chiều, chị muốn làm món gì, em nấu với chị!”
“Thật sao? Vậy chị muốn làm… Làm bánh gato được không?”
“Làm bánh gato?” Anh tỏ vẻ khó hiểu, ngơ ngác.
“Ừm! Hôm nay không phải là sinh nhật của em à? Chị muốn tự làm bánh sinh nhật cho em. Đúng rồi, em có ước nguyện sinh nhật nào không?”
Đuôi mắt của anh âm thầm cong lên: “Sao chị lại ngoan thế nhỉ? Có điều, về điều ước sinh nhật, tạm thời không thể nói cho chị biết được…”
“Nói đi mà!” Ngón tay của tôi khều nhẹ vào lòng bàn tay của anh: “Không nói thì giờ chị không đi nữa!”
“Không đi nữa hả?” Đôi mắt hút hồn của anh hơi nheo lại: “Chị, tốt nhất chị nên nghĩ cho kỹ bản thân đang nói gì. Trong phòng chỉ có hai chúng ta, chị nhất quyết muốn thế sao? Chị không sợ em ăn chị à?”
Hả? Ăn mình hả? Là ý kia hả?
Bỗng dưng tôi rụt tay về, không hiểu sao tự dưng trong đầu dần hiện lên dáng người nửa thân trên để trần của anh trong bể bơi cùng với cơ bụng đều tăm tắp, hai gò má tôi lập tức đỏ ửng.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt quyến rũ hạ giọng dịu dàng: “Đỏ mặt rồi? Sợ thật à?”
“Chị…”
Anh bật cười bổ sung thêm một câu: “Chị đừng căng thẳng! Tạm thời em bỏ qua cho chị đấy, mau dậy sửa soạn đi, em chờ chị ngoài cửa!”
Gì mà tạm thời bỏ qua cho tôi vậy trời? Hình như đây là một câu hai nghĩa!
“Tống Khiếu, em chờ đã.”
“Hửm?” Bàn tay đang đặt lên tay nắm cửa của anh khựng lại, ngoái đầu nhìn về phía tôi: “Chị còn chuyện gì muốn nói à?”
“Chị… Có quà tặng em này!” Tôi lấy ba lô qua, từ bên trong lất ra món quà mà hôm qua đã mua: “Này, tặng em!”
“Chị còn chuẩn bị quà cho em sao?” Đầu lông mày của anh giãn ra: “Là gì thế?”
“Em mở ra xem đi!” Tôi cắn môi dõi theo anh, nhìn anh từ từ gỡ bỏ giấy đóng gói. Hàng lông mi dài đều tăm tắp của anh cụp xuống, ngay khoảnh khắc này, anh yên tĩnh đến mức như một bức tranh thủy mặc với sắc xanh và nâu đỏ nhạt.
“Đồng hồ? Hiệu CK sao?” Anh ngẩng đầu nhìn, đôi môi cong lên: “Chị, nếu em đoán không sai thì chiếc đồng hồ này hình như là đồng hồ đôi nhỉ? Phải không?”
Tôi mím môi, ngượng ngùng hé miệng: “Em còn để ý tới chuyện này à? Có phải Tống Lạc nói với em không? Ngại quá, chẳng còn tí niềm vui bất ngờ nào hết…”
“Không phải, chị ấy không có nói cho em biết. Em vui lắm.” Anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi: “Chị, mong chị tin tưởng bạn trai tí, người ta vẫn bắt kịp xu hướng xã hội nhé.”
“Em thật sự rất vui nhưng vẫn hơi tiếc nuối một chút…”
“Tiếc nuối?”
“Em tiếc vì món đồ tình nhân đầu tiên của hai chúng ta vậy mà không phải do em mua, sao có thể để chị mua chứ? Không phải vừa rồi chị mới hỏi điều ước của em à? Giờ em nói với chị đây, điều ước của em rất đơn giản, muốn gom hết tất cả thứ tốt đẹp trên đời tặng cho chị! Quãng đời còn lại, em là 9, chị là 3, em chia cho chị rồi vẫn là của chị*!”
*我是9,你是3: Đây là một kiểu chơi chữ, mượn con số để bày tỏ tình cảm, phổ biến trên nền tảng mạng xã hội từ năm 2019.
Trong giây lát, tôi cảm thấy trong lòng dâng lên đủ mọi loại cảm xúc, có rất nhiều lời muốn nói lên đến cổ họng nhưng lại không thể nói ra thành tiếng, chỉ cảm thấy hốc mắt ầng ậc nước mắt.
Ngón tay anh lướt qua hàng lông mi đẫm nước mắt của tôi, ngay sau đó, anh vòng tay ôm lấy eo tôi, cúi đầu xuống. Nụ hôn sâu kéo dài kịch liệt, tôi hoàn toàn không bắt kịp tiết tấu của anh, chỉ có thể để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Nụ hôn qua đi, anh áp đầu tôi lên lồng ngực anh, bên vành tai tôi là tiếng nhịp tim đập mạnh của anh cùng với tiếng hít thở nặng nề của tôi.
“Chị, đeo cho em đi!” Rất lâu sau đó, anh buông cánh tay ôm tôi ra, giơ đồng hồ lên đưa tôi.
“Của chị đâu?”
“Trong túi.”
“Lấy ra đeo đi, rồi chúng ta chụp kiểu ảnh!”
Thế là một phút sau, tôi thấy ảnh đại diện Kakashi trên Wechat của anh được đổi thành ảnh tay nắm tay mười ngón đan nhau, cổ tay đeo đồng hồ tình nhân của hai chúng tôi!

Bình Luận

0 Thảo luận