Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Chương 7

Ngày cập nhật : 2025-12-10 23:16:50
13.
Trong khu vực hồ bơi.
Tống Khiếu để trần nửa thân trên, quấn khăn tắm bước từ trong phòng thay đồ ra.
Dáng người thẳng tắp, cơ bắp cường tráng làm tôi quên cả thở, tôi nhìn chằm chằm vào đường nét cơ bắp toàn thân tràn đầy sức mạnh chực chờ bùng nổ kia. Hình như tôi trông thấy ác quỷ trong đầu mình đang giãy dụa đòi thoát khỏi sự giam cầm.
“Chị, nhìn đi đâu đấy?” Giọng điệu tràn đầy ý cười của anh kéo hồn vía tôi trở về.
“Xin lỗi… Chị…” Tôi vô thức che mắt mình lại rồi đột nhiên nhận ra ngắm trai trẻ một cách trắng trợn như thế đúng là hơi quá đáng thật!
“Chị che cái gì?” Anh kéo tay tôi ra, một bên lông mày nhướng lên, khóe miệng cười gian: “Chị, sao còn chưa đi thay quần áo?”
“Thật sự… thật sự phải thay à? Chị… Chị không muốn…”
“Chị, chị có từng thấy ai đi bơi mà không thay sang đồ bơi chưa?” Anh kéo tôi qua, gần như áp sát lên mặt tôi: “Nhanh lên, nghe lời nào!”
Tôi bị nam sắc tấn công bất thình lình không kịp đỡ làm đầu óc mê muội, mà tạm thời không biết phải phản bác thế nào nên tôi đành vọt vào phòng thay đồ thay sang đồ bơi, lúc đi ra cũng lấy khăn tắm khoác lên người.
Tống Khiếu đã xuống hồ bơi thoải mái, cơ thể khỏe mạnh của anh trồi lên lặn xuống mặt nước, tư thế tự nhiên, cơ thể cường tráng vừa vặn cùng với đường cong cơ bắp hút hồn như ẩn như hiện dưới mặt nước. Một lần nữa, đôi mắt tôi không dời đi nổi, trắng trợn nhìn chằm chằm vào anh, đến khi cảm thấy da mặt hơi nóng lên.
Anh trông thấy tôi, nhanh chóng bơi tới cạnh bờ, tay giơ ra trước mặt tôi: “Xuống đi.”
“Thôi, chị không biết bơi, sợ lắm.”
“Có em đây mà, chị sợ cái gì, em dạy chị!”
Tôi ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn rụt rè đưa tay ra cho anh, miệng lẩm bẩm: “Khi còn bé suýt nữa bị đuối nước, từ đó về sau… Cả cơ thể chị kháng cự môn bơi lội này…”
Anh nhìn mặt tôi, đột nhiên bật cười: “Chị, vì không thích bơi lội, đến cả lý do này chị cũng bịa ra được à?”
“Thật mà! Chị…” Còn chưa nói hết, tôi đã bị anh túm mắt cá chân, kéo xuống nước.
Vì thế, tôi bất ngờ không kịp đề phòng rơi xuống nước, sau đó, tay chân luống cuống, tay chân đập lung tung xung quanh, lại sợ bị chết đuối nên ôm cứng ngắc nửa thân trên để trần của Tống Khiếu, giữa chừng còn bị anh dùng miệng cấp hơi… Tóm lại, một lời khó nói hết…
Mặc dù cuối buổi có học được một chút nhưng sao tôi cứ có cảm giác từ đầu đến chân đã chịu tổn thất cực kỳ lớn!
Trên đường trở về, tôi không nói một lời.
Anh khều cằm tôi: “Chị, cười cái đi!”
“Không, em tránh ra đi…”
“Thật sự không chịu cười à? Còn không chịu cười, em sẽ hôn chị đó!”
“Này, Tống Khiếu, từ khi nào em trở nên mặt dày vô liêm sỉ thế hả?”
“Có à? Sao em lại thấy mới nãy ở hồ bơi, người mặt dày vô liêm sỉ không phải em? Hử? Là ai cứ nhìn chằm chằm vào em vậy nhỉ?”
Muốn chết đi được! Ai bảo dáng người nửa thân trên để trần lại thu hút như thế, lại còn nóng bỏng làm người ta máu nóng sôi trào làm chi?
“Tống Khiếu! Em…”
“Suỵt!” Anh giơ ngón trỏ áp lên môi tôi, nghiêng đầu liếc mắt ra hiệu tôi nhìn sang bên trái, ngay giây tiếp theo, gò má bên phải của tôi cảm nhận được một luồng nhiệt nóng bỏng nhưng dịu dàng, anh khẽ hôn lên má tôi. Thoáng chốc, cả thế giới ồn ào xô bồ trở nên tĩnh lặng!
“Chị, giờ này ngày mai, chúng ta tiếp tục…”
“Cái gì? Không được đâu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=7]

Tống Khiếu, em buông tha cho chị đi, được không?”
“Vậy không được, em nói rồi, em nhất định phải dạy chị biết bơi!”
14.
Mấy ngày tiếp theo, Tống Khiếu luôn xuất hiện đúng giờ trước cửa công ty, còn chính xác hơn dự báo thời tiết nữa.
Vì vậy, tại một hồ bơi nào đó, có thể thường xuyên trông thấy hình ảnh tôi giãy dụa trong nước, có khi tình cảnh thê thảm đến mức không nỡ nhìn, có thể xưng một chữ “đỉnh”.
Lại thêm một lần nữa, anh dốc sức gỡ hai cánh tay đang ôm chặt cổ anh.
“Chị, chị cứ bám trên người em thì làm sao tiến bộ được?”
“Chị không muốn tiến bộ, chị chỉ cần em thôi!” Trong lúc giãy dụa sắp hết đến nơi, không kịp suy nghĩ bật thốt mấy lời này.
Ngay giây sau, Tống Khiếu phản ứng lại: “Chị, thích em đến mức không thể kiềm chế như vậy sao?”
“Nói bậy, chị không thích em, chị muốn giết em! Chị thật sự hết sức rồi, sắp té rồi này… Tống Khiếu, mau cứu chị!”
“Chị, chị không nhận ra là mình biết bơi rồi à?” Tống Khiếu thản nhiên đứng xem!
“Chị không nhận ra, chị không muốn nhận ra, chị chỉ phát hiện hình như chị thật sự không còn tí sức lực nào hết…”
Hình như, tôi cảm thấy mình đang chìm xuống! Sau đó, không biết tôi đã uống bao nhiêu bụng nước, Tống Khiếu mới vớt tôi lên.
Trên bờ, sau khi nằm trên ghế hoàn hồn lại, tôi không thèm để ý đến anh.
“Chị, giận rồi à?”
“Em nói xem…” Tôi tức giận, ánh mắt nhìn chòng chọc vào anh: “Nếu em đi uống mấy hớp nước dưới đó xong, chị sẽ tha thứ cho em!”
“Vậy em đi nhé?” Anh cười gian, biểu cảm gian xảo: “Chị không được đổi ý đâu đấy!”
Nói xong, Tống Khiếu đi về phía hồ bơi, tung người nhảy cắm đầu xuống hồ.
“Này, Tống Khiếu, em…”
Anh nhô đầu ra từ dưới nước, vô số giọt nước chảy xuống từ trên mắt xuống, trượt xuống đến hõm xương quai xanh và đọng lại một phần rồi từ từ trượt xuống bên dưới.
Đôi mắt đen híp lại, nhìn chằm chằm vào tôi, nở nụ cười không đứng đắn: “Em biết là chị không nỡ mà!”
“Chị…” Tôi nhận ra đầu óc tôi hình như tắc nghẽn luôn rồi, qua một hồi lâu vẫn không biết nói gì.
Nhìn anh bước ra từ dưới hồ nước, cơ thể gầy vừa đủ, cơ bụng nhấp nhô. Anh tiện tay lấy khăn tắm vừa mới ném sang một bên bọc lại thân dưới.
Từ góc nhìn của tôi, đây có thể xem là một kiểu gợi cảm không thể nào kháng cự nổi, là một kiểu cám dỗ tội lỗi, là kiểu bóp nghẹt tận sâu trong linh hồn!
“Chị, lại nhìn em chằm chằm rồi?”
“Chị không có nhé…” Tôi chối đây đẩy: “Vả lại, chị nhìn em thì sao hả? Chị nhìn quang minh chính đại đó, vẫn đỡ hơn em…”
Anh nhíu mày: “Đỡ hơn em cái gì?”
“Đỡ hơn em mượn chuyện dạy chị học bơi, lén làm chuyện khiếm nhã…”
Tôi thừa nhận là sau khi nói xong lập tức thấy hối hận rồi, tôi hoảng lên, vội vàng che miệng, xấu hổ nhắm tịt hai mắt.
Móa! Mình đang nói cái gì thế này? Mình là con heo hả?
Quả nhiên, Tống Khiếu bật cười ha ha khoe hết hàm răng trắng, đôi mắt đầu mày đều lộ vẻ thoải mái, vươn tay chọc vào đầu tôi: “Chị? Chị nói xem trong cái đầu quả dưa này của chị suốt ngày cứ suy nghĩ ba cái chuyện tào lao gì thế hả?”
“Chị…” Được rồi, hình như tôi thật sự không tìm được lý do để phản bác.
Anh đột nhiên rướn người về phía tôi, đôi mắt đen nhánh dường như có ngọn lửa đang bùng cháy: “Tống Khiếu, em… Em tính làm gì?”
“Chị, đương nhiên là thực hiện hành vi khiếm nhã của em rồi!”
Nói xong, anh kéo tôi, với lấy khăn tắm bên cạnh trùm lên đầu hai chúng tôi. Ngay sau đó, anh hôn tôi.
“Ưm… Ơ... Tống Khiếu… Đừng… Đừng mà… Còn người khác…”
“Họ không nhìn thấy đâu…”
“Ưm… Nhưng…”
“Chị, đừng động đậy lung tung!”
Được rồi, đụng mặt nhau tại con ngõ hẹp, ai gan dạ người đó thắng, anh không những có chỉ số võ lực cao mà còn xảo quyệt nữa, tôi chẳng có sức chống cự, chỉ có thể mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Cuối cùng, tôi cắn mạnh khóe miệng của anh một cái, anh mới chịu buông tha tôi!
Tuy lần nào hai chúng tôi đến cũng khá trễ, trong hồ bơi cũng không còn ai nhưng tôi vẫn cảm thấy nụ hôn dưới khăn tắm là nụ hôn mà trái tim bé nhỏ của tôi không thể nào chịu đựng nổi.
Gò má ửng đỏ, hốc mắt ầng ậc nước, đây là trạng thái bối rối của tôi lúc này.
Anh rất ga lăng không vạch trần tôi, chỉ hôn nhẹ một cái lên trán tôi: “Chị, chúng ta về nhà thôi!”
“À…” Đến khi vào phòng thay quần áo cá nhân, tôi mới không nhịn được nhỏ giọng phản bác một câu: “Nói cứ như hai chúng ta sống cùng một nơi vậy…”

Bình Luận

0 Thảo luận