17.
Chúng tôi rời phòng, chạm mặt Hướng Dư cùng với hai người bạn học khác của anh là Vương Tự và Trương Ân Gia.
Vương Tự mở lời trước: “Chị Khương Nghiên, chị biết không, cả buổi chiều Tống Khiếu thân ở Tào doanh, tâm tại Hán*, hoàn toàn không tập trung tí nào, làm hại bọn em bị đối thủ đánh bại ở bản đồ “Rừng rậm” đơn giản nhất…”
*Thân ở Tào doanh, tâm tại Hán - 身在曹营心在汉: Câu nói này xuất phát từ tình cảnh của Quan Vũ trong Tam Quốc Diễn Nghĩa; dù Quan Vũ bị Tào Tháo bắt làm tù binh nhưng lòng vẫn đau đáu về Lưu Bị và nhà Hán, thể hiện lòng trung nghĩa. Nghĩa bóng dùng để chỉ một người đang làm việc này nhưng trong lòng thì luôn suy nghĩ đến chuyện khác, không thể tập trung vào việc mình đang làm.
“Đúng đó.” Trương Ân Gia cũng phụ họa theo: “Trong lòng cậu ta chắc chắn chỉ nhớ đến chị thôi đó, nên cậu ta mới không tập trung nổi. Cuối cùng bọn em nói không thắng một ván là nhất quyết không về, cậu ta mới chịu hối cải, giành được chiến thắng ở bản đồ “Giới hạn thời gian”! Sau khi thắng xong, bọn em còn chưa kịp thở dốc thì cậu ta lại lôi kéo tụi em gấp rút chạy về…”
“Chị, chị nói xem cậu ta như vậy là sao thế?”
Tôi không nhịn được cười: “Có đến mức như các cậu nói không?” Ánh mắt của tôi nhìn về phía Hướng Dư, anh ta giơ hai tay nhún vai, bày tỏ rất bất đắc dĩ.
Tôi quay đầu sang hướng khác nhìn Tống Khiếu, anh bình tĩnh rít một hơi thuốc lá, trong ánh mắt là vẻ bất cần, anh hé miệng nhả khói thuốc, làn khói thuốc bốc lên.
“Kỹ thuật bản thân nát bét còn trách tôi? Hơn nữa, từng người các cậu…” Anh chỉ tay vào từng người họ: “Suy nghĩ sửa miệng đi nhé, “chị” là để các cậu gọi à?”
“Ái chà chà, tôi nói chứ Tống Khiếu, cậu khiêm tốn một chút thì chết hả? Tôi nhớ lần trước bọn tôi gọi chị dâu bị người nào đó chỉnh đốn một phen…”
“Xưa đâu bằng nay, giờ đã khác xưa, hiểu không hả?” Tống Khiếu dập thuốc, vỗ bả vai Vương Tự rồi kéo tôi rời đi!
Ở sau lưng, mấy người họ thở dài thườn thượt: “Mẹ nó!”
“Họ nói thật à?” Ở góc rẽ, tôi hỏi trêu một câu.
“Không hẳn…”
“Không hẳn chỗ nào?”
Anh hé miệng nhưng không đáp, ánh mắt liếc nhìn về phía xa, tôi nhìn theo hướng mắt của anh là Tống Lạc và Lâm Trì.
Tôi vui vẻ buông tay anh ra, chạy đi: “Lạc Lạc…”
Hai người họ ngoái nhìn lại theo tiếng gọi, thấy tôi đến gần, Tống Lạc nhìn lướt qua chiếc đồng hồ trên tay tôi rồi quay sang nhìn Tống Khiếu: “Ồ, đeo rồi à? Tôi nói chứ, sao mắt lại không mở ra nhìn nổi luôn nè?”
Tống Khiếu mỉm cười: “Chị à, em không ngại làm mờ mắt chị thêm lát nữa đâu…” Nói xong, anh vươn tay trái ra lắc tới lắc lui trước mặt Tống Lạc.
“Cút! Làm màu!”
“Hai người định đi làm gì à?” Lâm Trì mỉm cười, hỏi.
“Tôi…” Tôi nhìn sang Tống Khiếu: “Thật ra tôi định đi làm bánh gato nhưng không chắc ở đây có cho làm hay không nữa.”
“Làm bánh gato? Có thể chứ, chúng ta đi thôi!” Tống Lạc mừng rỡ như trẻ con, không còn cách nào khác, ai bảo cô ấy là một cô nàng thích ăn đồ ngọt chứ.
“Vậy đi thôi, chúng ta đi hỏi thăm một chút.
Kết quả, đúng là có thể làm thật! Nhân viên phục vụ nói với chúng tôi, vì nơi này cách xa khu vực thành thị nên họ mới trang bị quầy làm bánh, vừa đúng lúc có thể đáp ứng nhu cầu gia đình tổ chức sinh nhật, đồng thời cũng là một trong các dịch vụ cung cấp cho một vài gia đình du lịch nghỉ dưỡng có thể lựa chọn.
“Hai chúng tôi…” Tống Khiếu chỉ vào Lâm Trì: “Có thể tham gia không?”
“Không được!” Tôi và Tống Lạc đồng thanh trả lời.
Hai người họ nhìn nhau cười trừ, ngay sau đó tự ngầm hiểu lẫn nhau, lắc đầu.
“Mau đi rửa tay đi!”
Để tiết kiệm thời gian, hai chúng tôi quyết định DIY*. Sử dụng phôi bánh gato đã nướng chín sẵn của họ, quan trọng là hoàn toàn có thể tự làm theo khẩu vị của bản thân, thích ăn cái gì thì cho nhiều cái đó hơn vào bánh.
*DIY: Do it yourself - một cụm từ để chỉ việc “tự làm” một thứ gì đó mà không có sự hỗ trợ trực tiếp từ thợ lành nghề hoặc chuyên gia.
“Khương Nghiên, chọn tạo hình thế nào đây?” Tống Lạc nhìn chằm chằm vào đủ loại mô hình khác nhau trong tủ kính, ngẫm nghĩ và hỏi.
Đúng thế, chọn tạo hình thế nào đây? Hay là hỏi ý kiến người được mừng tuổi hôm nay đi!
“Tống Khiếu, em thích gì?”
“Em thích chị…”
Chết tiệt! Lại thêm một đòn thính không kịp chuẩn bị trước, mấy người khách xung quanh nhao nhao ngẩng đầu lên nhìn về phía chúng tôi, nhiệt độ trên gò má tôi gần như lập tức thay đổi.
Dường như Tống Lạc cũng không ngờ người mà cô ấy gọi là em trai suốt 21năm qua vậy mà thật sự trở thành người cô ấy không thể tưởng tượng nổi, cô ấy liếc mắt: “Em trai à, tém chút đi…”
“Đúng đó, đừng quậy nữa. Chị đang làm bánh sinh nhật cho em đó, mau nói em thích tạo hình thế nào!”
“Cái kia đi!” Ngón tay anh chỉ vào mô hình phong cách bóng rổ.
“Được, bọn chị làm cái đó.”
“Cái này hơi khó đấy ạ.” Nhân viên cửa hàng vừa nói vừa bận làm: “Nhưng không sao, chúng tôi sẽ làm phần đế giúp các cô.”
Tống Lạc nói, mỗi người thích ăn đồ ngọt chắc hẳn đều có một chiếc bánh gato ngọt ngào trong mơ, phần kem dùng bút năm màu, cứ tiếp diễn như thế, tạo hình dựa theo hình tượng ngọt ngào mà chúng tôi tự sáng tạo ra.”
“Chắc chắn không thể thiếu chocolate, nhỉ?” Tôi ngước mắt nhìn về phía Tống Lạc.
“Tống Khiếu có thể thích cậu, tôi còn mừng hơn ai hết, tại sao chứ? Bởi vì cậu hiểu tôi đó!”
“Để được ăn sô cô la, chị có cần phải thế không?”
“Sao không cần đến mức đó chứ? Không ai có thể từ chối sô-cô-la, giống như em không thể cự tuyệt Khương Nghiên vậy.”
“Vậy thì không vấn đề gì, chị bỏ nhiều tí cho em!”
“...”
Cuối cùng, kết hợp theo khẩu vị của bốn người ở đây, nửa tiếng sau, chiếc bánh gato trang trí bằng chocolate, matcha, oreo và trái cây thành hình.
Cuối cùng trang trí thêm kem từ túi bắt kem, hoàn thành rực rỡ!
Trong nháy mắt, niềm vui lẫn cảm giác thành tựu bùng nổ!
18.
Làm bánh gato xong, tiếp theo là dùng bữa tối, xong xuôi mọi việc đã là chạng vạng tối. Lúc này trang viên được bao phủ bởi ánh hoàng hôn rực rỡ, khiến toàn bộ khu vực dưới chân núi nhuốm một màu yên bình thư thái, hệt như cảnh trong mơ, đẹp không sao tả xiết.
Khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ trên núi bất chợt giảm mạnh, bốc lên từng luồng hơi lạnh, một cơn gió thổi đến, cuốn lớp lá rụng trên mặt đất bay lên.
Tôi không nhịn được run lên khe khẽ.
Tống Khiếu ôm bả vai tôi: “Lạnh à?”
“Hơi lạnh, chị đi mặc áo khác đã, mọi người đến quán bar trước đi, lát nữa chị tự qua đó.”
“Được không đấy?”
“Làm ơn, chị cũng đâu phải trẻ con, mau đi đi! Hửm?”
“Được, vậy chị cẩn thận nhé!”
Cầm áo khoác lên, tôi đẩy mở cửa quán bar nhạc sống, ánh đèn mờ mờ dịu mắt rọi xuống mặt theo nhịp bài nhạc. Nói thật, quán bar này không tính là rộng, mặc dù phong cách trang trí không sang trọng như trong thành phố nhưng trông vẫn thời thượng và hiện đại, nói một cách đơn giản là khá ấn tượng. Hơn nữa, quán bar còn kết hợp với rất nhiều yếu tố âm nhạc, trên vách tường hai bên có đồ trang trí như nốt nhạc, còi lệnh, kèn đồng…
Đây là quán bar kết hợp thức ăn ngon, rượu ngon và âm nhạc, khu vực nghỉ ngơi thư giãn đã có rất đông khách đang ngồi, xem ra mùa này có rất nhiều khách du lịch đến đây nghỉ mát. Tôi trông thấy nhóm Tống Khiếu đang ngồi ở phía bên trái đằng trước tại khu giữa sân khấu, tôi nhanh chóng bước đến.
“Chị dâu, lại đây, mau ngồi đi.” Trương Ân Gia gặp tôi đi tới, vội đứng dậy để lại chỗ trống bên cạnh Tống Khiếu.
“Trương Ân Gia.” Tống Khiếu đảo mắt liếc nhìn cậu ta: “Trẻ con dễ dạy.”
“Lên mặt hả? Có phải ông đây còn phải cảm ơn cậu đã khen ngợi nữa không?”
“Theo lý mà nói, cũng không phải không thể.” Tống Khiếu cúi gương mặt đẹp trai của mình xuống, mắt nhìn chằm chằm vào từng làn khói thuốc bốc lên từ điếu thuốc cháy trên đầu ngón tay mình, thản nhiên mở miệng nói tiếp: “Hử? Còn muốn cảm ơn nữa không?”
Giờ phút này, dường như tôi lại được nhìn thấy Tống Khiếu điềm tĩnh lạnh lùng đã lâu rồi không thấy.
“Cút!”
Lâm Trì bật cười, lắc đầu: “Mọi người muốn uống rượu gì? Cứ chủ động gọi, hôm nay tôi mời, hôm nay là sinh nhật của em vợ, làm gì làm cũng phải để cậu ấy vui vẻ thoải mái, phải không nào?” Anh ấy vươn tay ôm chầm Tống Lạc ở bên cạnh.
“Lâm Trì, mẹ tôi đã đồng ý chưa? Ba tôi có đồng ý không? Chưa gì đã khoe khoang mù quáng rồi…”
“Thế à?” Lâm Trì nhếch miệng cười đắc ý: “Chuyện sớm hay muộn thôi!”
“Đúng đấy, vì em vợ.” Hướng Dư vỗ bả vai Tống Khiếu: “Chúng ta nhé, không say không về!”
Tống Khiếu nâng ánh mắt sắc như dao kia lên, nhìn chằm chằm vào Hướng Dư: “Chiếm lợi của ai đó?”
Mọi người dở khóc dở cười, Tống Khiếu quay đầu nhìn sang Lâm Trì: “Có thể đổi kiểu xưng hô khác không? Nghe không quen!”
“Được, cậu đứa nhỏ à, sinh nhật vui vẻ!”
Tống Lạc phun nước!
Đám đông bật cười ha ha, mà Tống Khiếu là ai chứ? Anh là kiểu người có thể ra tay bất ngờ và hạ gục bạn chỉ trong chớp mắt.
Anh vẫn giữ biểu cảm lạnh lùng, giọng điệu nhẹ nhàng: “Nếu đã như vậy, tôi và Khương Nghiên cảm ơn lời chúc của dượng đứa nhỏ trước nhé!”
Lần này đến lượt tôi phụt nước! Chết thật chứ! Thật sự rất muốn hỏi hai người họ là “đứa nhỏ” từ đâu ra? Dượng? Cậu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=9]
Thế này là quái quỷ gì vậy trời?
“Trời đất! Độc thật! Nào nào nào, chúng ta uống thôi!” Hướng Dư bất đắc dĩ lắc đầu: “Để chúc cho mọi người có thể sớm ngày được thoải mái xưng hô như thế, chúng ta thoải mái nâng ly nào, đến tối cố gắng hơn chút, mọi việc nằm trong tầm tay…”
“Mọi người có lòng rồi, tôi thấy cậu vẫn nên tập trung uống rượu thôi!” Tống Khiếu biết lắng nghe đón lời, không hề bị mấy lời của Hướng Dư ảnh hưởng.
Trời ạ! Tôi xấu hổ đến mức hai tay bụm mặt, sao lại có cảm giác da mặt nóng bừng bừng thế nhỉ? Hướng Dư học được cái kiểu “nắm bắt ý chính” từ khi nào vậy?
Tống Khiếu nhận ra tôi khó xử, vươn tay ôm lấy bả vai tôi, nói nhỏ bên tai tôi: “Chị, xấu hổ à? Hay là hai chúng ta uống một ly trước nhé?”
“Làm gì có…”
Đúng lúc này, trên sân khấu có người bắt đầu lên hát, sự chú ý của mọi người tạm thời bị sân khấu thu hút. Khi này tôi mới dần thoát khỏi cảm giác xấu hổ ban đầu.
Ăn uống linh đình, qua ba lượt rượu, họ bắt đầu nâng ly nhiều hơn, nói theo kiểu của họ, hôm nay không quan tâm uống những gì, chỉ quan tâm uống cùng ai!
Giống như là vào giờ phút này, ở ngay cận kề Tống Khiếu, dường như mọi áp lực đều được giải tỏa, dường như tất cả mọi nỗi băn khoăn trong quá khứ đều bị xé nát, tan vào men rượu.
Cuối cùng, tôi cảm thấy thứ tôi đang uống chính là bầu không khí, thứ tôi uống chính là cảm giác say mê đắm đuối với Tống Khiếu mà tôi đã giấu sâu trong lòng. Nếu nói người bước chân vào quán bar là bản thân của trước đây, vậy người sắp bước ra khỏi quán bar chắc chắn là bản thân phiên bản tự do!
“Nghiên Nghiên, hai chúng ta uống thêm ly nữa nhé?” Trong lúc tôi còn đang thả hồn mất tập trung, không biết từ khi nào Tống Lạc đã đổi chỗ ngồi ngay bên cạnh tôi.
“Không được!” Tống Khiếu giật ly rượu trong tay tôi để lên bàn: “Chị, tối nay Khương Nghiên không được uống nữa. Chị quên hai tuần trước cô ấy uống rượu đến nhập viện luôn rồi sao?”
“Chị nói chứ Tống Khiếu, Khương Nghiên còn lâu mới đến mức nhập viện nhé! Em sợ gì hả?”
“Vậy cũng không được! Nào có chuyện mới vừa xuất viện không bao lâu lại nốc nhiều rượu tiếp? Chị có còn là chị ruột của em không? Theo ý chị là nhất quyết khiến cô ấy uống tới mức nhập viện lần nữa sao? Nhất định phải một tháng nhập viện hai lần à?”
“Em nói cái gì đó? Chị có ý đó sao? Chẳng qua là…”
“Dừng!” Tôi duỗi hai tay ra: “Hai người đừng lắm chuyện nữa được không? Tôi uống…”
“Không được uống.” Ánh mắt đang đanh lại của Tống Khiếu lại nhìn chằm chằm vào tôi: “Khương Nghiên, em nói này, từ giờ trở đi chị không được uống nữa, chị không nghe lời uống thử xem…”
Ánh mắt xúc động của anh nhìn vào tôi, tôi cảm thấy lồng ngực hơi đau nhói lên. Chỉ một mình tôi hiểu, ánh mắt này chính là ánh mắt buồn bã đau lòng mà anh đã nhìn tôi vào lần trước, khi anh nói tôi xuất hiện tình trạng rối loạn ý thức.
“Chị không uống nữa!” Tôi mỉm cười buông ly rượu đang cầm trong tay ra: “Chị nghe em!”
Cuối cùng nét mặt anh lại lần nữa lộ ra nụ cười: “Chị thế này mới là chị hoàn hảo nhất trong lòng em! Em đi vệ sinh chút, chị nhớ, bất kể là ai trong họ kêu chị uống, chị chỉ có một lựa chọn duy nhất chính là từ chối, hiểu chưa?” Anh vỗ bả vai tôi và rời đi!
Không biết qua bao lâu, trong tai truyền đến giọng nói quen thuộc.
“Sau đây là bài hát “Bong bóng tỏ tình” dành tặng cho một cô gái xinh đẹp nhất trong lòng tôi, cô gái của tôi, Khương Nghiên của tôi…”
Tôi tròn mắt ngẩng đầu nhìn lên, trời ơi! Là Tống Khiếu sao? Không phải anh đã đi vệ sinh à? Sao anh lại ở đó? Trái tim tôi như sắp nhảy ra khỏi cổ họng…
Trong chớp nhoáng, hiện trường tràn ngập tiếng hét chói tai hưng phấn, tiếng huýt sáo sắc bén, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên, nhao nhao nhìn về phía bên này theo tầm mắt của Tống Khiếu.
Tống Khiếu đang nói tiếp: “Tối nay, tôi muốn nói với cô gái của tôi, hệt như những lời bài hát, có được em như có được cả thế giới!”
Tống Lạc ôm chặt tôi: “Nghiên Nghiên, Tống Khiếu, từ khi nào em trai tôi lại trở nên lãng mạn như thế rồi? Cậu nói tôi biết đi, mau nói cho tôi biết đi…”
Còn tôi, để mặc cô ấy ôm bả vai tôi lắc mạnh, nếu tôi mà biết thì đầu óc tôi đã không rối như tơ vò giống bây giờ, rối đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập đinh tai nhức óc của chính mình!
[“Trong quán cà phê bên bờ tả ngạn sông Seine, tay anh nâng cốc, ngắm nhìn vẻ đẹp của em, trên miệng cốc lưu lại dấu son môi…”
…
“Ôi, tạo nên một buổi hẹn hò lãng mạn, không sợ sẽ phá hỏng mọi thứ; Có được em là có được cả thế giới; Người yêu ơi, từ ngày yêu em, mọi thứ trở nên ngọt ngào.”]
Bầu không khí tại hiện trường, bị nhen nhóm rồi bùng cháy từng chút một, giờ tình huống này nghiễm nhiên trở thành hiện trường giao lưu quy mô lớn, khác một trời một vực so với phong cách tách biệt thế giới ban đầu!
Hát xong hết bài hát, anh bước xuống sân khấu, chậm rãi tiến về phía tôi, tôi gần như cảm nhận rõ rệt làn sóng mãnh liệt từ đám đông mang đến.
Giờ phút này, ánh mắt anh dịu dàng như nước, còn tôi như đang lạc trong sương mù, cả người cứng đờ.
Trong đám đông không khi nào thiếu người khuấy động bầu không khí, ví dụ như mấy người Hướng Dư: “Tống Khiếu, không hôn một cái à? Trời đất khó dung đấy nhé!”
“Đúng đó, hôn đi! Hôn đi!” Đám đông xung quanh cũng bắt đầu nhao nhao cả lên.
Tống Khiếu nhếch miệng cười, trong đôi mắt sâu thẳm hút hồn như có ánh sao. Đột nhiên anh vươn tay ra vòng qua ôm eo tôi, giam cả người tôi trong lồng ngực anh. Thấy anh bất ngờ áp sát đến trước mặt tôi, tôi không kịp phản ứng hay có bất kỳ biểu cảm nào, cánh môi đã bị anh hôn vào.
Không hề có bước dạo đầu hay chuyển tiếp, anh cứ thế hôn sâu mãnh liệt.
Chỉ chốc lát, tô bị mùi hương nam tính đặc biệt của anh càn quét, cảm giác như có một luồng điện xông thẳng vào quả tim, cơ thể vô thức run lên khe khẽ, trong lúc mơ hồ, tôi dựa dẫm túm chặt quần áo cạnh phần eo của anh.
Xung quanh lại một lần nữa vang lên tiếng thét chói tai, tiếng vỗ tay liên miên không dứt.
Thật lâu sau đó, anh rời khỏi đôi môi tôi, môi anh lướt qua bên sườn mặt của tôi, trượt đến bên vành tai tôi: “Chị, em yêu chị!”
“Tống Khiếu, chị… Em như thế, chị…” Tôi không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy đầu mũi hơi cay, bên khóe mắt có chất lỏng ấm nóng trượt xuống.
Ngón tay anh nhẹ nhàng lau đi khóe mắt tôi, đuôi lông mày chất chứa nét dịu dàng, ngọt ngào không thể diễn tả: “Chị, đừng khóc, em chỉ muốn chị vui vẻ thôi!”
“Các anh em, đây có phải là Tống Khiếu bất cần đời của trước đây không thế?” Vương Tự mở miệng nói nhỏ: “Có phải ông đây đang nằm mơ không?”
Ngay giây sau, Hướng Dư đập một phát lên vai cậu ta.
“Cậu làm gì vậy, khùng hả?”
“Không phải cậu đang nghi ngờ bản thân đang nằm mơ hay sao? Ông đây giúp cậu tỉnh lại! Bây giờ, đã thấy tỉnh táo chưa?”
“Con mẹ nó, đúng là không phải đang nằm mơ! Ơ… Hướng Dư, cậu chụp hình lại chưa? Cậu nói xem, nếu gửi ảnh chụp cảnh tượng vừa nãy vào trong nhóm trò chuyện lớp thì sẽ xảy ra tình huống thế nào nhỉ? Núi lở đất nứt? Đất rung núi chuyển?”
“Cậu dừng lại đi! Cậu không sợ Tống Khiếu giết cậu à…” Trương Ân Gia bổ thêm một câu: “Cậu nên làm chuyện khác đi, cậu mà gửi một phát nhé, mấy cô nàng si mê Tống Khiếu trong lớp chúng ta chả phải thất tình tập thể hết à?”
“Sẽ không giết cậu đâu, cậu cứ yên tâm mà gửi đi, có điều… Nếu cậu dám gửi ảnh chưa chụp đẹp, vậy thì cậu có thể thử chút xem sao!” Giọng nói bình tĩnh đều đều của Tống Khiếu dường như đang ẩn giấu dòng chảy ngầm chờ phun trào.
“Mẹ nó chứ… Yêu đương vào là thật sự có thể đổi tính luôn hả?’
“Sức mạnh của tình yêu há là thứ loại phàm phu tục tử như cậu có thể hiểu sao?”
Tôi bình tĩnh trở lại, ngồi xuống, không nhịn được cười mỉm hỏi Tống Khiếu: “Tống Khiếu, họ nhắc tới mê muội là sao thế? Hả?”
“Nghĩa như mặt chữ, chị ghen rồi à?”
“Làm gì có!”
“Thật sự không có à?” Cơ thể anh nghiêng sát tới, ánh mắt đầy vẻ tươi cười.
“Tống Khiếu, đừng quậy nữa!”
“Ừm, xem ra chị chưa yêu em nhiều lắm!”
“...”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận