19.
Bước ra từ quán bar, bầu trời đầy sao lấp lánh.
Hình như chỉ có một mình tôi tỉnh táo, những người còn lại không một ai may mắn thoát khỏi.
Trở về phòng, tôi đỡ Tống Khiếu đã rất say tới ghế sô pha. Đến khi tôi rửa mặt đi ra, anh đã nằm vật ra trên giường, mặt đỏ bừng.
Tôi chợt nhớ đến chai thuốc giải rượu Tống Lạc nhét vào trong ba lô của tôi hồi chiều.
“Tống Khiếu, em sao rồi? Mau tỉnh lại, mau dậy uống thuốc giải rượu, được không nào?”
“Đừng lay em nữa, em mắc ói…”
“Được rồi, vậy tự em ngồi dậy uống được không?”
Tống Khiếu cụp mắt, tay vươn ra kéo lấy tay của tôi, trọng tâm của tôi không vững, bổ nhào lên người anh, anh thuận tay xoay người đè tôi xuống giường.
“Ngoại trừ chị, em không muốn ăn cái gì hết.”
“Tống Khiếu, Tống…”
Anh dứt khoát bịt miệng tôi bằng nụ hôn, không cho tôi cơ hội tiếp tục nói chuyện. Trên người anh tỏa ra mùi rượu mê ly cùng với mùi thuốc lá thoang thoảng. Dường như tất cả mùi hương đang lan ra mỗi một tấc da thịt của tôi thông qua khoang miệng, kế tiếp lại rút đi hết toàn bộ sức lực của tôi.
Nụ hôn của anh vừa mãnh liệt vừa mang tính xâm lược, tôi hoàn toàn không thể nào tránh ra được, chỉ cảm thấy dường như có ngọn lửa bất chợt bùng lên phừng phực trong lòng với nhiệt độ như muốn thiêu cháy toàn thân tôi, không chút lưu tình, càn quét khắp cả người!
Sự xâm lược của anh khiến tôi hoàn toàn không thể thở nổi: “Ưm… Tống Khiếu, đừng… Đừng… Em, em thả chị ra đã… Được không?”
“Tống Khiếu, chị…”
Cuối cùng anh cũng thả tôi ra nhưng vẫn không chịu ngồi dậy, hơi thở phả ra từ miệng vẫn phả lên cần cổ của tôi. Tôi nhận được cơ hội thở dốc, lồng ngực phập phồng lên xuống, bên tai văng vẳng tiếng trái tim đập vang như trống.
Giọng nói trầm trầm của anh truyền đến: “Chị, chị sợ à?”
Tôi không trả lời, nhắm nghiền mắt, thành thật gật đầu một cái. Ngay giây sau, anh lật người lại, nằm bên cạnh tôi, tay phải nắm lấy bàn tay đã hoảng sợ đến mức lạnh ngắt dù đang là thời tiết mùa hè.
“Xin lỗi chị, em say quá rồi. Chị đưa thuốc kia cho em được không?”
Tôi cuống quýt đứng dậy, đưa thuốc uống tới sau đó cứ đứng đực ra đó nhìn anh.
Anh uống xong thì từ tốn nói với tôi: “Chị, đừng căng thẳng, em sẽ không ép chị, chị là của em, sớm hay muộn gì cũng được! Vì vậy em bằng lòng đợi chị, đợi đến khi chị cảm thấy không còn sợ nữa, đợi đến khi bản thân chị tình nguyện…”
Anh vươn tay ra nắm chặt lấy tay tôi: “Chị, ngủ đi, em yêu chị, em càng chờ mong đến khi chị yên tâm giao phó cả trái tim lẫn bản thân cho em!”
Anh đứng dậy, hôn nhẹ lên trán tôi một cái: “Ngủ đi…”
Kế tiếp, anh lảo đảo đi về hướng nhà vệ sinh, sau đó truyền ra tiếng nước rào rào…
Trong chốc lát, lòng tôi dâng lên đủ loại cảm xúc không thể nào mô tả, hơi ngòn ngọt, lát sau lại là chua xót…
Nhưng có một điều rằng tôi có thể vững tin, tình cảm của Tống Khiếu ngày càng sâu đậm hơn!
20.
Ngày hôm sau, tôi thức giấc trong tiếng côn trùng tự nhiên và tiếng chim kêu ríu tít, quay đầu nhìn sang Tống Khiếu vẫn còn đang ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=10]
Giờ phút này anh trông yên tĩnh, dịu dàng như thế, mái tóc mềm mượt che đi vầng trán, hàng lông mi ngoan ngoãn trên mí mắt phủ xuống. Lúc này trông anh cực kỳ giống với một cậu bé ngoan trong anime.
Tôi lặng lẽ ngồi dậy, bước vòng qua đẩy mở cửa thủy tinh ra ngoài sân thượng, phóng mắt ngắm nhìn cảnh đẹp biển mây vờn núi phía xa xa, sương mù bao phủ từ đỉnh núi xuống từng rặng núi. Một cơn gió nhẹ thổi qua, dường như khơi lên từng gợn sóng ngay trước mắt tôi.
Tất cả mọi thứ trước mắt tạo nên ấn tượng cực kỳ sâu đậm trong tôi, tôi không nhịn được đi đánh thức Tống Khiếu.
Anh xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ: “Chị, chị làm gì thế? Không thể để em ngủ thêm một chút sao?”
“Không được. Em mau đi xem đi, phong cảnh bên ngoài đẹp như tranh vẽ, không khí trong lành đến mức hít vào một hơi là có thể kéo dài tuổi thọ luôn đấy…”
“Không muốn đâu, đầu em đau lắm.”
“Đau không? Em dậy ra ngoài hít thở một hơi không khí bên ngoài, cam đoan em không đau đầu nữa.” Tôi ghé sát giường véo lỗ tai anh: “Có nghe thấy không? Nhanh lên nhé, Tống Khiếu!”
Đột nhiên anh tóm được tay tôi: “Chị, em cảm thấy em cần phải cảnh báo với chị, đừng thử khiêu chiến năng lực tự kiềm chế vào sáng sớm của một người đàn ông trưởng thành…”
“Cái… Cái gì cơ?”
Anh bật dậy, ấn toàn bộ cơ thể tôi xuống giường, cúi đầu hôn một cái: “Chị, em cố nhịn cả đêm rồi, chị đừng thử thách em nữa, em sẽ sụp đổ mất…”
“Em… Em muốn làm gì?”
“Làm gì hả? Chị còn không rõ hay sao?” Nụ cười gian chợt xuất hiện bên khóe miệng anh.
“Em… Em… Tối hôm qua em đã nói, em sẽ chờ chị…”
“Đúng là có nói nhưng bây giờ em đổi ý rồi!”
“Em, em thế này là giở trò lưu manh!”
“Giở trò lưu manh? Chị, chị có từng nghe nói, giở trò lưu manh là quyền lợi của mỗi ông chồng dự bị không?” Ngay sau đó, anh tỏ vẻ đứng đắn tiếp tục phát biểu: “Là đàn ông, là một người đàn ông yêu chị vô cùng sâu đậm, nếu anh ta không hề có một chút ý nghĩ xấu xa gì với chị thì chắc chắn bất thường!”
“Em…” Tôi vung nắm đấm đánh anh một trận, anh còn cười đùa theo tôi, cuối cùng anh ôm tôi vào lòng lần nữa: “Chị còn chuyện gì khác không? Nếu không có, chúng ta tiến hành hạng mục tiếp theo…”
“Hạng mục tiếp theo?”
Hạng mục tiếp theo là cái mà tôi đang nghĩ sao? Trái tim tôi lại bắt đầu nhảy lên thình thịch mất kiểm soát, tôi che giấu nỗi rối bời trong lòng, chậm rãi nhắm mắt lại.
Nhưng ngoại trừ hôn lên môi tôi ra, anh không làm gì khác…
“Chị, nghĩ gì đó? Hạng mục kế tiếp em nói là thức dậy cùng chị, không phải chị gọi em thức dậy ra ngoài hay sao?”
Thế là mặt mũi tôi…
Đỏ lên…
Tái đi…
Trắng bệch…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận