21.
Tháng 8, công ty của chúng tôi quyết định tiến hành một vài hoạt động tuyên truyền sản phẩm mới bằng hình thức trực tuyến trên nền tảng thương mại thuộc Today’s Media Company.
Thật ra công việc này cũng không khó khăn mấy, chẳng qua là phối hợp lên kế hoạch biên đạo, biên tập hình ảnh và kết hợp với kịch bản marketing, cuối cùng là phân tích số liệu, v.v…
Nhưng hết lần này tới lần khác, giám đốc của bên bộ phận marketing lại là Phó Viễn.
Một lần nữa gặp lại anh ta, tâm trạng cực kỳ bình tĩnh, không hề mảy may tí gợn sóng nào.
“Chào Giám đốc Phó!”
Anh ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc: “Khương Nghiên? Sao cậu lại đến đây?”
“Đương nhiên là vì công việc rồi!”
“Công việc? Không lẽ là công ty Tiệp Thái? À, đúng rồi! Sao tôi lại quên mất cậu cũng làm việc ở công ty đó nhỉ, sáng nay vừa nhận được thư trả lời nói công ty của các cậu sẽ có người đến trao đổi công việc, không ngờ là cậu?”
“Mỗi ngày Giám đốc Phó phải bận rộn ngày không thể nghỉ ngơi, đêm không thể say giấc, sao nhớ đến tôi được?” Tôi nhìn quanh một vòng rồi dời tầm mắt nhìn lại trên người anh ta: “Sao thế? Là tôi đến nên Giám đốc Phó thất vọng hả?”
“Khương Nghiên, cậu đang nói gì vậy? Mấy năm qua chúng ta làm bạn bè, cậu nói tôi như vậy có phải xa lạ quá rồi không? Còn nữa, cậu cứ gọi tên tôi đi, tự dưng hôm nay cậu mở miệng gọi như thế làm tôi thấy hơi mất tự nhiên…”
“Vậy sao được chứ? Giờ đang ở công ty, nên làm theo phép lịch sự cần có!”
“Khương Nghiên, giữa chúng ta…”
“Giờ phút này, giữa chúng ta đang nói chuyện công việc, Giám đốc Phó à!” Tôi ngắt lời anh ta: “Nếu không, về công ty tôi khó ăn nói!”
“Được được được, công việc quan trọng!” Anh ta nở nụ cười gượng gạo: “Uống gì không?”
“Không cần đâu, chúng ta bắt đầu công việc luôn đi!”
“Được, vậy chúng ta đến phòng họp thôi, tôi còn phải gọi các đồng nghiệp khác đang tham gia hạng mục hợp tác thúc đẩy nữa.”
Lần đầu đàm phán xem như thuận lợi, thời gian kết thúc sớm hơn so với dự kiến của tôi.
“Khương Nghiên, cùng nhau ăn cơm tối nhé?” Tại cửa thang máy, Phó Viễn bước đến.
“Giám đốc Phó, đi dùng bữa vì việc công hay việc tư đây?”
Anh ta nhún vai: “Có gì khác nhau sao?”
“Đương nhiên là khác rồi, về công, hiện giờ chúng ta có thể xem là đối tác, tôi nên mời khách; Còn về tư, tôi cho rằng không nhất thiết phải làm phiền cậu…”
“Xem ra muốn mời người đẹp ăn cơm đôi khi còn khó hơn thúc đẩy dự án nữa…” Anh ta tự giễu một câu.
Tôi gãi tai, cười đáp: “Cậu nói hơi quá rồi đó!”
Nếu không thì sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=11]
Phó Viễn, nếu là trước kia tôi nhất định sẽ vui sướng đến mức không biết trời trăng gì, còn bây giờ thì khác rồi…
“Cậu…” Anh ta mím môi rồi hỏi: “Quan hệ giữa cậu với Tống Khiếu khá tốt nhỉ?”
Tôi nhếch môi mỉm cười, đón nhận ánh mắt của anh ta: “Ừm! Rất tốt! Trong lòng anh ấy có tôi, trong tim tôi có anh ấy, một ngày không gặp như xa cách ba năm!”
“Vậy… Chúc mừng cậu!”
“Còn cậu?”
“Hả? Tôi cũng khá ổn!”
“Vậy thì tốt rồi! Giám đốc Phó, thang máy tới rồi, tôi đi trước nhé, tạm biệt!”
Bước ra khỏi thang máy, không hiểu sao tôi thấy thật nhẹ nhõm. Hóa ra, trong lúc tôi chưa kịp nhận ra, Phó Viễn còn chẳng được tính là khách qua đường trong lòng tôi!
Tôi vội ấn điện thoại gọi cho Tống Khiếu, vì tôi muốn nói với anh rằng tôi - Khương Nghiên đã làm được, làm được như những gì anh đã nói trên vòng bạn bè, giúp bản thân trưởng thành hơn, không còn tiếp tục cố chấp với quá khứ nữa! Giờ phút này đây, Tống Khiếu xứng đáng để tôi dốc hết mọi thứ vì anh!
22.
Hai ngày sau, kế hoạch biên đạo sản phẩm mới đã hoàn thành, dựa theo yêu cầu từ cấp trên của Tiệp Thái, nhất định phải triển khai phương án hợp tác quảng bá cuối cùng vào ba ngày sau.
Vì vậy, khi tôi và Phó Viễn cùng với vài đồng nghiệp khác của anh ta tăng ca xong rồi rời công ty của họ thì vừa đúng lúc ánh đèn đường đầu tiên bật sáng.
Trong ga ra đỗ xe, khi tôi vừa mở cửa xe vị trí ghế lái, Phó Viễn lại mở lời: “Khương Nghiên, đã tới giờ này rồi, ăn một bữa cơm đi, xem như nể mặt?”
“Tôi…”
“Sao vậy? Định từ chối à? Đã trễ thế này rồi chẳng lẽ cậu còn muốn về nhà nấu cơm? Bạn bè mấy năm mà còn không đổi được một cơ hội ăn cơm một mình à?”
Tôi thở dài: “Vậy được thôi! Tôi nói chứ Phó Viễn, cậu không sợ người nọ nhà cậu cằn nhằn hả?”
Anh ta nhíu mày, cố nặn ra một nụ cười mất tự nhiên: “Sẽ không đâu. Vậy… Chúng ta gặp nhau ở nhà hàng nhé!”
Nói xong, anh ta xoay người đi về hướng xe của mình.
Trong nhà hàng, ngay khi bữa cơm này vừa mới bắt đầu chưa được bao lâu, tôi nhận được cuộc gọi từ Tống Khiếu.
“Chị, chị đang làm gì thế?”
“Hở? Chị… Giờ chị đang ăn cơm!”
“Ăn với ai?” Anh khựng lại trong chốc lát: “Phó Viễn?”
Trong lòng tôi chợt hoảng cả lên, câu này nghe sai sai nhỉ? Tôi vội vàng ngẩng đầu lên nhìn khắp nhà hàng, vừa xoay người lại thì trông thấy Tống Khiếu đang đứng ở cửa phòng bao cách đó không xa, sau lưng anh còn có mấy người Hướng Dư.
Ánh mắt vừa lạnh lùng vừa sáng rực như sao, ánh mắt u ám xen lẫn vẻ sắc lạnh như dao nhìn về phía tôi, biểu cảm trên mặt khó đoán. Trong thoáng chốc, tôi kinh ngạc ngẩn người.
Trong điện thoại vẫn tiếp tục truyền ra tiếng nói chuyện: “Chị, hồi chiều em gọi điện thoại nói buổi tối cùng nhau ăn cơm, chị bảo chị còn bận việc. Vậy em muốn hỏi chị, bây giờ chị đi ăn cơm riêng với người đàn ông khác cũng thuộc nội dung công việc sao?”
“Tống Khiếu, chị…” Anh cúp máy, vẻ mặt lạnh tanh, đi thẳng ra cửa.
“Tống Khiếu, em chờ chị!” Tôi gọi với theo anh một tiếng nhưng anh vẫn bước đi một mạch không thèm ngoái đầu lại. Hướng Dư ở sau lưng liếc nhìn tôi rồi lập tức đi theo anh.
Tôi dừng bước, bất đắc dĩ nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu. Rốt cuộc là anh đang giận cái gì vậy?
Phó Viễn ở đằng sau từ tốn lên tiếng: “Ừm, hình như tôi gây ra rắc rối rồi? Xem ra hôm nay không chọn đúng ngày rồi…”
“Bỏ đi, ăn cơm trước đã, dù sao đã thành ra như thế rồi, tôi không nỡ đối xử tệ với cái bụng của mình, cũng không thể để cả trái tim lẫn cái bụng đều chịu tủi thân đâu nhỉ?”
“Khương Nghiên, cậu thay đổi rồi!” Trên mặt Phó Viễn thoáng hiện lên vẻ tươi cười: “Thật sự không đi xem sao à?”
“Tôi thay đổi chỗ nào vậy?” Tôi ngước mắt nhìn về phía anh ta: “Được rồi, không sao đâu! Mau ăn đi, đừng để ý đến tôi!”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận