Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Vì Ánh Trăng Mà Đến

Chương 41

Ngày cập nhật : 2026-04-18 12:09:00



"Anh A Fin, chào buổi sáng!"


A Fin cười đáp: "Chào buổi sáng."


Cô gái đối diện khá hoạt bát, mỗi lần gặp anh đều có thể trò chuyện vài câu: "Anh A Fin, hôm nay không đi đón sếp sao?"


A Fin là cái bóng của Cố Diệu, nhưng ngày thường rất ít khi đi làm cùng Cố Diệu - anh ta thường đưa Liễu Nguyệt Lan đến studio rồi mới đến công ty.


Sau vụ Hermes cách đây không lâu, Cố Diệu đã không cho anh ta đến số 36 trong một thời gian dài, mãi đến gần đây mới nới lỏng. Hôm nay vốn dĩ cũng định đưa Liễu Nguyệt Lan đi, nhưng sáng sớm Cố Diệu nói Liễu Nguyệt Lan hôm nay có sắp xếp khác, bảo anh ta đến thẳng công ty.


A Fin không cần phải giải thích nhiều với đồng nghiệp bình thường, nên chỉ gật đầu: "Ừm."


Vừa ngồi vào văn phòng của mình, điện thoại nội bộ của Cố Diệu đã gọi đến: "Đến đây."


Trán A Fin giật giật.


Không biết vì sao, giọng điệu của Cố Diệu không khác gì ngày thường, vẫn lạnh nhạt và ôn hòa. Nhưng A Fin lại cảm nhận được một sự nguy hiểm khác thường từ đó.


Anh ta cung kính nói "Vâng", rồi bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay.


Chuyện của Phương Dương Minh coi như đã giải quyết xong. Anh ta đã sắp xếp người, sau khi Phương Dương Minh đến Mỹ thì nhanh chóng chuyển người đến một quốc gia khác, những chuyện sau đó là do Cố Diệu tự mình sắp xếp. Chuyện này làm rất tốt, không có bất kỳ vấn đề gì.


Còn những chuyện khác...


Lưng A Fin toát ra một lớp mồ hôi mỏng.


Anh ta đại khái biết, không, anh ta gần như có thể chắc chắn Cố Diệu đang tức giận vì chuyện gì.


Khi đến trước cửa văn phòng của Cố Diệu, A Fin hít thở sâu vài cái, rồi đưa tay gõ cửa văn phòng của Cố Diệu.


Cố Diệu không ngồi trên ghế, y quay lưng về phía A Fin, tựa vào bàn làm việc. Nghe thấy tiếng gõ cửa, y hơi quay đầu lại, cười nói: "Anh A Fin, ngồi đi."


*


Lần đầu tiên đến nhà họ Cố, Vệ Phong mới bốn tuổi.


Anh đi theo sau Vệ Sùng Sơn, lần đầu tiên nhìn thấy Cố Đỉnh Quân.


Ba anh quanh năm không ở nhà, chính là để bảo vệ người đàn ông này.


Từ đó về sau Vệ Phong biết, sau này anh cũng sẽ sống một cuộc sống như vậy.


Phải đánh cược tính mạng của mình để bảo vệ một người khác, phải xa gia đình quanh năm, phải luôn suy đoán tâm tư của người đó, phải làm cái bóng trung thành nhất, con chó ngoan ngoãn nhất của người đó.


Từ ngày đó, anh không còn là Vệ Phong nữa, anh chỉ là A Fin.


Những năm tháng theo Cố Diệu, A Fin tự cho rằng mình đã đủ hiểu Cố Diệu - làm cái bóng, hiểu tâm tư của chủ nhân là quan trọng nhất.


A Fin đã quen với việc khi Cố Diệu nổi giận, anh sẽ nghĩ xem rốt cuộc là ai, và chuyện gì đã khiến y tức giận.


Trong những năm qua, anh luôn cảm thấy Cố Diệu tức giận không đáng sợ, đáng sợ là không biết y tức giận vì điều gì.


...Tuy nhiên, cho đến bây giờ, A Fin mới cuối cùng nhận ra, điều đáng sợ hơn việc không biết Cố Diệu tức giận vì điều gì, chính là... biết Cố Diệu đang tức giận vì điều gì.


A Fin mặt không biểu cảm, nhưng tiếng tim đập đã vang như sấm.


Sự im lặng ngột ngạt lặng lẽ lan tỏa trong căn phòng làm việc rộng rãi này. Cố Diệu vẫn không nói gì, ngay cả động tác cũng không thay đổi, y vẫn quay lưng về phía A Fin tựa vào bàn làm việc, hơi ngẩng đầu lên, không biết đang nhìn đi đâu.


Cố Diệu không nói, A Fin cũng không dám phát ra nửa tiếng động, ngay cả hơi thở cũng rất nhẹ, hận không thể giảm bớt chút tồn tại cuối cùng của mình.


Không biết đã qua bao lâu, Cố Diệu chậm rãi quay người lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=41]

Y nhìn A Fin từ trên cao, ánh mắt kiêu ngạo và sắc bén.


Y không nói gì, chỉ rất chậm rãi chớp mắt, lòng bàn tay hướng lên đưa tay phải ra, làm một động tác như muốn nhận lấy thứ gì đó.


Yết hầu A Fin nuốt khan, làm một động tác nuốt nước bọt khó khăn.


Y cứng đờ đứng dậy, cởi áo vest, lần lượt lấy ra ba khẩu súng từ ngực trái, thắt lưng sau và mắt cá chân, cẩn thận đặt vào tay Cố Diệu.


Cố Diệu cười khẩy một tiếng, sau khi kiểm tra từng khẩu, y đứng dậy cất ba khẩu súng lục lớn nhỏ khác nhau này vào két sắt.


Sau đó, Cố Diệu đi đến sau lưng A Fin, đưa tay đặt lên vai anh: "Anh A Fin, anh đoán xem, tại sao tôi có thể chịu đựng anh lâu như vậy?"


Toàn thân A Fin cứng đờ.


Cố Diệu có sức lực rất lớn, ấn lên vai anh, quả thực khiến anh khó mà thoát ra được.


Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nói nhỏ: "... Tiên sinh, tôi xin lỗi. Tôi..."


Cố Diệu vẫy tay, cắt ngang lời anh: "Là bộ quần áo anh tặng hôm đó? Tôi nhớ tôi đã nói đừng đặt chip nữa."


Một giọt mồ hôi lặng lẽ chảy xuống xương lông mày của A Fin.


"Tối qua nghe có sướng không? Anh A Fin." Cố Diệu bóp vai anh, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát mấy khúc xương đó, "Tôi phòng thủ mọi cách, vẫn không phòng được con sói bên cạnh tôi đây."


A Fin lớn tiếng nói: "Tiên sinh—"


Cố Diệu vỗ vỗ mặt anh, cắt ngang lời anh: "Vệ Phong, cái tâm tư nhỏ nhoi của anh, anh nghĩ tôi thực sự không biết sao? Cái tâm tư nhỏ nhoi của anh, Lan Lan đều biết rõ, anh lại nghĩ có thể giấu được tôi sao?"


Cố Diệu dùng sức trên tay, trong thoáng chốc, A Fin dường như thực sự nghe thấy tiếng cơ bắp nứt ra.


"Vệ Phong, trước đây tôi luôn lười quản những chuyện này, anh biết vì sao không?" Cố Diệu hơi cúi người, nói nhỏ bên tai A Fin, "Bởi vì, anh đối với tôi, hoàn toàn không có uy hiếp gì cả."


Nói xong, y buông tay, ngồi xuống ghế sofa ở phía bên kia văn phòng, bắt chéo chân, tay phải chống cằm, thong thả nói: "Chuyện hôm qua tạm gác lại, anh nói trước đi, anh A Fin, khi Lan Lan thi đại học lúc đó, không phải bị thương sao, lúc đó tôi bảo anh ở khách sạn canh chừng em ấy—"


Toàn thân A Fin chấn động!


"Nói xem, lúc đó anh đã làm gì." Cố Diệu lạnh lùng nói.


A Fin dường như bị một lực vô hình siết chặt cổ họng. Anh mấp máy môi, không nói được lời nào.


Anh thậm chí có thể cảm nhận được ánh mắt từ phía sau mình.


Nếu ánh mắt có thể giết người, anh có lẽ đã bị Cố Diệu lăng trì từ lâu rồi.


A Fin như có gai đâm sau lưng. Anh thậm chí không thể chịu đựng áp lực nặng nề từ phía sau mà quay đầu lại nhìn thẳng vào Cố Diệu, chỉ có thể nhỏ giọng giải thích: "... Tiên sinh, tối qua tôi thực sự là vô ý, là chạm nhầm. Tôi... không còn, không còn..."


"Quan trọng sao?" Cố Diệu lạnh lùng cắt ngang lời anh, "Là một lần hay hai ba lần, là chạm nhầm hay cố ý, quan trọng sao? Lần trước tôi đã nói với anh đừng giả vờ nữa."


A Fin khó khăn mở miệng: "... Tiên sinh, tôi sẽ đi giải thích với cậu ấy."


Cố Diệu nhàn nhạt nói: "Anh nghĩ tôi còn để anh gặp em ấy sao?"


Nói rồi, y lại đứng dậy, bàn tay lại đặt lên vai A Fin.


Sự kinh ngạc và sợ hãi trong lòng lấn át tất cả những cảm giác khác, cho đến khi vai bị thương lại chịu một lực ép lớn, cơn đau mới chậm rãi truyền đến não A Fin.


Anh nắm chặt tay, cau mày nhẹ, cúi đầu không nói một lời.


*


Liễu Nguyệt Lan hôm nay có tiết học, buổi chiều từ Học viện Mỹ thuật về thẳng nhà.


Công việc này của cậu, vẫn chưa nghỉ.


Lần này không phải vì Cố Diệu, thuần túy là do anh mắc bệnh trì hoãn.


Vốn dĩ định sau khi kết thúc học kỳ trước sẽ nghỉ việc, nhưng lại trùng với Tết Nguyên Đán và cuộc cãi vã với Cố Diệu, Liễu Nguyệt Lan cả kỳ nghỉ đều buồn bã, hoàn toàn không có tâm trí giải quyết những chuyện này. Cứ trì hoãn mãi, học kỳ này lại bắt đầu.


Sau khi học kỳ này bắt đầu, Liễu Nguyệt Lan đột nhiên có một suy nghĩ rất kỳ lạ. Anh nghĩ, rốt cuộc mình có thực sự không thích công việc này, hay chỉ là... không thích đây là công việc Cố Diệu sắp xếp cho mình.


Thời gian trôi qua, tâm lý của Liễu Nguyệt Lan cũng có một chút thay đổi tinh tế. Bây giờ, anh dường như cũng không còn quá phản đối công việc này nữa.


Kết thúc tiết học buổi chiều anh về nhà, thời gian còn rất sớm, mới hơn năm giờ, không ngờ Cố Diệu đã về rồi.


Liễu Nguyệt Lan ngạc nhiên nói: "Cố tiên sinh cuồng công việc vậy mà lại trốn việc sao?"


Thay giày bước vào nhà mới phát hiện sắc mặt Cố Diệu rất khó coi.


"..." Liễu Nguyệt Lan đi đến xoa vai y, "Ai lại chọc giận Cố tiên sinh của chúng ta vậy?"


Anh tiện miệng nói: "Anh Phong lại chọc anh rồi sao?"


...Liễu Nguyệt Lan thực sự chỉ là tiện miệng hỏi vậy thôi.


Cố Diệu quay đầu nhìn anh một cái, không nói gì.


Liễu Nguyệt Lan im lặng, không nói thêm gì nữa.


Anh không biết A Fin đã chọc giận Cố Diệu như thế nào, bây giờ cũng không còn ý định hỏi thêm một câu nào nữa. Anh chỉ biết Cố Diệu hiện đang nổi trận lôi đình, không biết lúc nào sẽ bùng nổ.


Liễu Nguyệt Lan ôm eo y từ phía sau, nghiêng mặt tựa vào vai y, nhẹ giọng nói: "Thôi nào, giận dỗi lớn vậy."


Cố Diệu căng mặt, nghiêng người ôm Liễu Nguyệt Lan vào lòng, cúi đầu cắn môi anh.


Liễu Nguyệt Lan ngoan ngoãn mở miệng, lẩm bẩm nói: "Được được được, bình chữa cháy lại phải phát huy tác dụng rồi đúng không!"


Cố Diệu cười khẽ.


Sau nụ hôn này, Cố Diệu ôm Liễu Nguyệt Lan, hai người lười biếng nằm trên ghế sofa.


Cố Diệu chủ động nhắc đến A Fin: "Trước đây không phải đã nói với em là định để nhà họ Vệ dần dần rút khỏi nhà chúng ta sao?"


Liễu Nguyệt Lan đang nằm úp trên ngực y nghe tiếng tim đập của y, nghe thấy lời này thì ngẩng đầu nhìn y một cái. Biểu cảm của anh có chút rối rắm, dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng, Liễu Nguyệt Lan chỉ nói: "...Anh Phong những năm nay đã làm không ít việc cho anh, còn vài lần... còn bị thương. Vẫn phải sắp xếp tốt cho anh ấy."


Cố Diệu xem ra thực sự đã tức giận đến cực điểm. Y hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: "Nếu không phải vì anh ấy đã đỡ vài phát đạn cho anh, anh đã sớm—"


Liễu Nguyệt Lan chụm bốn ngón tay lại đánh vào miệng y: "Chuyện lớn đến mấy cũng không thể che lấp việc anh ấy đã đỡ đạn cho anh mấy lần."


Cố Diệu siết chặt khóe miệng, không nói gì nữa.


Khi y mới tiếp quản nhà họ Cố, tình cảnh khó khăn, từng bước đều kinh tâm.


Lúc đó y vẫn ở Mỹ, nơi đó vốn dĩ không cấm súng, muốn làm gì đó thực sự quá dễ dàng.


Những người con cháu của Cố Đỉnh Quân đều được nuôi dưỡng ở Mỹ, không biết có bao nhiêu hành động công khai và bí mật nhằm vào Cố Diệu.


Những ngày đó, nói là liếm máu trên lưỡi dao cũng không hề quá lời. Bên trong có những "em trai em gái" luôn muốn y chết, bên ngoài có những quản lý cấp cao của Cố thị đang rình rập, một ngàn một vạn người không phục y, ai nấy đều mong y chết sớm.


Có thể bình an vượt qua giai đoạn đó, thực sự... không thể thiếu sự giúp đỡ của A Fin.


Cố Diệu véo cằm Liễu Nguyệt Lan lắc lắc, nói: "Em đừng chỉ nói về anh ấy, anh cũng bị thương không ít đâu."


Liễu Nguyệt Lan luôn không muốn nhắc đến những chuyện này - khoảng thời gian Cố Diệu học ở Mỹ anh không tham gia toàn bộ, những chuyện từng bước kinh tâm, như đi trên băng mỏng này, anh đều biết sau nhiều năm.


Anh không muốn hồi tưởng lại khoảng thời gian căng thẳng đó, cũng sợ nhắc đến. Anh ôm chặt vai Cố Diệu, đầu gối lên ngực anh, nhỏ giọng nói: "...May mà mọi chuyện đã qua rồi."


Cố Diệu cũng không muốn nhắc đến những chuyện khiến Liễu Nguyệt Lan lo lắng sợ hãi, chỉ đơn giản "ừm" một tiếng, rồi không tiếp tục chủ đề này nữa.


Vài phút sau, Cố Diệu nói đến một chuyện khác: "...Lan Lan, có một chuyện, anh vẫn rất do dự không biết có nên nói với em không."


Liễu Nguyệt Lan cười: "Ôi Cố tiên sinh, anh cũng có lúc do dự sao?"


Cố Diệu cười nhẹ, nói: "Thiếu gia à, chuyện của em, chuyện nào mà anh không do dự chứ."


Liễu Nguyệt Lan đứng dậy ngồi thẳng: "Chuyện gì vậy?"


Cố Diệu dần dần thu lại nụ cười,Chỉ có trong mắt y vẫn còn một chút dịu dàng. Y nói: "Em còn nhớ... cô ấy không?"


Một câu nói không đầu không cuối, nhưng Liễu Nguyệt Lan lại kỳ diệu hiểu được.


Anh rất chậm rãi chớp mắt, nhẹ giọng nói: "Em nói là, em gái của anh?"


-----------------------


Lời tác giả: Cần từ từ hé lộ chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian anh trai bị bệnh [đáng thương]


Bình Luận

0 Thảo luận