Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Vì Ánh Trăng Mà Đến

Chương 37

Ngày cập nhật : 2026-04-11 21:01:16



Buổi tối, A Fin đến một chuyến.


A Fin rất tinh ý, nhờ bảo vệ báo tin, sau khi được Liễu Nguyệt Lan đồng ý mới vào thang máy. Liễu Nguyệt Lan ngại phiền, nói: "Lần sau đến thì nói trước với tôi một tiếng, anh tự mở cửa là được rồi."


A Fin cười nói: "Không được, việc công là việc công, việc tư là việc tư."


Cố Diệu đang thái rau trong bếp, nghe thấy vậy liền lớn tiếng nói: "Lan Lan, em nói xem người này, nói việc công thì đòi anh gấp ba lần lương, nói việc tư thì lại đến ăn chực vào đêm giao thừa."


Liễu Nguyệt Lan nghe vậy lập tức căng thẳng: "Anh Phong, đây là anh tự đến, không có gấp ba đâu!"


A Fin trêu anh: "Nguyệt Lan thiếu gia, mấy năm nay cậu làm ông chủ càng ngày càng đen tối rồi đấy."


Cố Diệu lại đổ dầu vào: "Em xem A Fin kìa, bây giờ tính khí lớn đến mức nào, dám nói em rồi đấy."


A Fin cười xua tay.


A Fin cũng không biết nấu ăn, nghe nói trước đây khi Cố Diệu ở Anh, không ít lần vì chuyện này mà đánh nhau với anh ta.


Liễu Nguyệt Lan khó mà tưởng tượng được cảnh tượng đó: "...Tôi không thể tưởng tượng được hai người đánh nhau."


Anh cũng không tiện nói ra - chắc Cố Diệu không đánh lại A Fin.


Cố Diệu trong bếp hừ hừ: "Không đánh lại, anh thật sự không đánh lại - nếu anh không mang họ Cố, đã sớm bị A Fin đánh chết rồi."


Cố Diệu là người rất thù dai. Năm y 8 tuổi, lần đầu tiên A Fin được đưa đến nhà họ Cố, được đưa đến trước mặt y, y nghĩ đây là người Cố Đỉnh Quân phái đến giám sát mình, trước mặt Cố Đỉnh Quân cười rất hiền lành, Cố Đỉnh Quân vừa đi, y liền đá A Fin một cái từ phía sau.


A Fin lúc đó cũng không thể xác định được vị trí của mình, không do dự nửa giây liền ra tay đáp trả.


Những chuyện sau đó, Cố Diệu không chịu nói, ngại mất mặt.


A Fin rất khiêm tốn nói: "Tiên sinh để tôi."


Liễu Nguyệt Lan nghe xong bật cười.


Cười xong, anh nhìn Cố Diệu, rồi lại nhớ ra một chuyện: "Anh sẽ không gửi A Hy đi nữa chứ?"


Chưa đợi Cố Diệu trả lời, anh đã tự mình lo lắng, giọng nói cũng tự giác cao hơn: "Anh không thể để A Hy luyện cái cánh tay đó nữa!"


Nhắc đến Cố Hy, Cố Diệu cũng đau đầu không kém.


"Không đi nữa, nó phải chuẩn bị tiếp quản vị trí của anh rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=37]

Cố Diệu thái rau xong, rửa tay sạch sẽ rồi ngồi xuống ghế sofa cạnh Liễu Nguyệt Lan, nói, "Thằng nhóc này, nên tập trung vào công việc rồi."


Nói đến đây, Cố Diệu chợt nhớ ra, sáng nay Cố Hy còn đến công ty một chuyến. Y hỏi A Fin: "A Hy đến công ty làm gì?"


A Fin nói: "Tự mình nghiên cứu trang trí."


Cố Diệu ban đầu định để Cố Hy tạm thời làm việc trong văn phòng của mình một thời gian, đợi khi quen việc rồi sẽ đổi văn phòng cho nó - nhưng thằng bé này thấy văn phòng của anh trai mình rất chướng mắt, luôn nói ở lâu sẽ cảm thấy bất lực, nó muốn trang trí lại.


Sau đó, Cố Diệu cũng đổi ý, ngay trong đêm đã sắp xếp cho Cố Hy một văn phòng mới, cách y một khoảng không quá xa cũng không quá gần.


Lý do là...


"Anh sợ Cố Hy dẫn người đến văn phòng của tôi làm loạn." Cố Diệu đau đầu nói.


Cố Đỉnh Quân thực sự đã để lại một bóng ma tâm lý sâu sắc cho ba đứa trẻ này.


Chị gái nghi ngờ đã trở thành người vô tính, không ham muốn; anh trai thường xuyên dao động giữa lãnh cảm và biến thái tình dục, trông như bị phân liệt; em trai... hoàn hảo kế thừa truyền thống "ưu tú" của Cố Đỉnh Quân là không kén chọn nam nữ, ngày càng phóng túng không giới hạn, về nước chưa đầy nửa năm đã không biết bao nhiêu ngôi sao nhỏ vì cậu mà đánh nhau.


Cố Diệu bây giờ đã rất giỏi tìm niềm vui trong nỗi khổ: "May mà không giống Cố Đỉnh Quân có thói quen phô bày, nếu không anh thật sự sẽ đánh chết nó."


Liễu Nguyệt Lan thầm cảm thán, Cố Hy và Cố Diệu, thực sự là hai người hoàn toàn khác nhau.


Anh không có ý định bình luận về phong cách sống riêng tư của Cố Hy, nhưng...


Khi anh và Cố Diệu yêu nhau, Cố Hi mới mười một tuổi, bao nhiêu năm qua, nói rằng anh đã chứng kiến Cố Hy lớn lên cũng không hề quá lời.


Liễu Nguyệt Lan không thể nói rõ tâm trạng của mình là gì, suy đi nghĩ lại, chỉ có thể nói, có lẽ bản chất con người rất khó đoán.


Sau bữa tối, A Fin chủ động nhận trách nhiệm rửa bát, rất tinh ý để hai người kia yên tĩnh trò chuyện trong phòng khách.


Anh ta còn mang theo quà - chai nước hoa suýt làm Cố Diệu "ướp vị" đó, anh ta lại mua một chai nữa tặng Cố Diệu, ngoài ra còn mua cho Liễu Nguyệt Lan một chiếc áo khoác cashmere, cộng thêm vài hộp cao dán.


Liễu Nguyệt Lan thường xuyên làm việc bàn giấy, tuổi còn trẻ đã có xu hướng bị đau cơ lưng. Loại cao dán này là thuốc của một bác sĩ chỉnh hình rất nổi tiếng ở tỉnh khác, rất khó mua.


Năm ngoái Cố Diệu tình cờ nghe nói loại thuốc này hiệu quả rất tốt, liền nhờ người mua vài hộp từ tỉnh khác, Liễu Nguyệt Lan dùng thử thấy khá tốt, nên trong nhà thường xuyên có sẵn.


Cố Diệu cầm mấy hộp cao dán này lên xem, cũng không nói gì, đứng dậy đặt vào hộp thuốc nhỏ.


Ngoài ra, A Fin còn mang theo một bó hoa tươi.


Anh ta nhanh chóng dọn dẹp xong bếp, không nán lại lâu, chào tạm biệt rồi rời đi.


Sau khi anh ta rời đi, Liễu Nguyệt Lan chợt hỏi: "Trước đây em chưa từng để ý, anh Phong trước đây thường đón Tết cùng ai?"


Cố Diệu nói: "Phần lớn thời gian là xã giao. Có thời gian sẽ về Pháp thăm mẹ anh ấy. À, đúng rồi—"


Nhắc đến A Fin, Cố Diệu cũng có điều muốn nói.


"A Hy không quen có người đi theo bên cạnh, sau này, có lẽ sẽ dần dần để A Fin rút khỏi nhà họ Cố." Cố Diệu nói, "Nhà họ Vệ đã gắn bó với chúng ta mấy chục năm rồi, cũng đến lúc nên gỡ bỏ ràng buộc rồi."


Thực ra, Cố Diệu đã sớm có ý định để A Fin rời đi, chỉ là vẫn chưa tìm được đường lui tốt cho anh ta: "A Fin... Haizz, những năm qua đã làm quá nhiều việc cho anh, sau khi anh ấy rời khỏi nhà họ Cố, ở trong nước sẽ không thể ở lại được, quá nhiều người muốn giết anh ấy. Vẫn phải tìm cho anh ấy một nơi nhỏ an toàn và kín đáo để ở."


Y biết Liễu Nguyệt Lan không thích nghe những chuyện này, nên chỉ nói vài câu đơn giản rồi không nói nữa.


Liễu Nguyệt Lan quả thực không thích nghe những chuyện này, anh lắc đầu, tìm một chiếc bình cắm bó hoa này vào, rồi lại đi xem mấy cành liễu tuyết mà Liễu Tinh Nghiên đã tặng trước đó.


Anh do dự một chút, không trực tiếp đặt bó hoa này ra ban công, để tránh Cố Diệu lại nói bóng nói gió ghen tuông.


Khi đi ngang qua ban công, Liễu Nguyệt Lan chợt cảm thấy... hình như có gì đó không đúng.


Anh quay người lại, rất chăm chú nhìn những chậu hoa cây cảnh trên ban công.


Nhìn một lúc lại không biết nhớ ra điều gì, liền chạy nhanh vào thư phòng lục lọi một hồi.


Cố Diệu ban đầu hỏi một câu "Làm gì mà lộn xộn thế", thấy anh vào thư phòng thì lại không nói gì nữa.


Liễu Nguyệt Lan lục lọi một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình muốn tìm.


Anh đang tìm... bức tranh mà mình đã tặng Cố Diệu vào sinh nhật 18 tuổi của y.


Trong tranh, người đàn ông chống hai tay xuống đất, trên ban công nhỏ phía trước trồng một hàng hoa cỏ màu sắc phong phú nhưng không hề lộn xộn, bên cạnh y, một người đàn ông khác nghiêng đầu tựa vào vai y.


Họ không chiếm quá nhiều diện tích trong bức tranh này, nhưng được vẽ rất tỉ mỉ. Không có biểu cảm, không có thần thái, chỉ nhìn bóng lưng cũng có thể thấy đó là một cặp đôi vô cùng hạnh phúc.


Nhưng Liễu Nguyệt Lan lại không chú ý đến điều này.


Anh cầm bức tranh trên tay, rồi quay đầu nhìn ra ban công.


Tờ giấy vẽ đã được Cố Diệu xử lý, bao nhiêu năm trôi qua, màu sắc in ra không hề phai nhạt chút nào, ngay cả màu sắc của mấy dòng chữ viết ở mặt sau cũng tươi tắn như mới.


Cố Diệu tựa vào cửa thư phòng, khẽ nói: "Cuối cùng cũng nhớ ra rồi."


Ánh mắt của Liễu Nguyệt Lan chậm rãi rời khỏi ban công, từng chút một rơi xuống người Cố Diệu.


Anh mím môi, dang tay về phía Cố Diệu.


Cố Diệu cười một tiếng: "Tự mình qua đây."


Liễu Nguyệt Lan nói: "Không ôm thì thôi, sau này cũng không ôm nữa."


Cố Diệu cười lắc đầu: "Thiếu gia à, anh thật sự không dám chọc giận em."


Y vừa nói vừa đi tới ôm chặt Liễu Nguyệt Lan.


Ôm trong lòng còn chưa đủ, lại đỡ mông anh đặt lên cánh tay mình.


Bức tranh nhẹ nhàng rơi trở lại bàn làm việc.


Dưới ánh đèn sáng trưng của thư phòng, màu sắc trên giấy vẽ có chút sai lệch nhẹ, nhưng vẫn có thể nhận ra màu sắc được phối hợp trong tranh.


Trong bức tranh, bức tường hoa trên ban công lại có màu sắc trùng khớp với những bông hoa mà Cố Diệu đã trồng trên ban công.


Khi đó chỉ là những màu sắc được sắp xếp để hài hòa với bức tranh, nhưng bây giờ, vài năm sau, Cố Diệu lại biến chúng thành hiện thực.


Gió nổi lên.


Cửa sổ thư phòng mở to thổi vào từng đợt gió lạnh. Gió nhẹ thổi tờ giấy vẽ trên bàn, lặng lẽ lật mặt.


Mặt sau của tờ giấy vẽ, một hàng chữ nhỏ màu đen thanh tú tỏa ra ánh sáng mờ nhạt dưới ánh đèn.


"Giữa ngàn vạn người gặp được người tôi muốn gặp, không sớm một bước, cũng không muộn một bước."


Liễu Nguyệt Lan vẫn nhớ nguồn gốc của câu nói này.


Khi đó anh vẫn đang đi học, Cố Diệu đột nhiên gửi tin nhắn cho anh, chụp lại bài thơ này của Trương Ái Linh trong sách giáo khoa ngữ văn.


Liễu Nguyệt Lan trả lời: [Cái quái gì vậy.]


Cố Diệu nói: [Không sớm một bước, cũng không muộn một bước.]


Liễu Nguyệt Lan mím môi, cầm cốc nước của mình uống một ngụm, ngay cả nước lọc cũng có thể cảm nhận được vị ngọt.


Anh nói: [Đừng có mắc bệnh văn vẻ.]


Cố Diệu trả lời bằng một dấu chấm.


Sau đó, vào sinh nhật của Cố Diệu, anh đã viết bài thơ này ở mặt sau của bức tranh đó.


"Em đã quên mất rồi." Một lúc sau, Liễu Nguyệt Lan lên tiếng nói, "Không ngờ anh vẫn còn nhớ."


Cố Diệu hừ một tiếng qua mũi, không nói gì.


Liễu Nguyệt Lan ôm chặt y, trong lòng ngọt ngào đến mức sắp nổi bong bóng.


Rõ ràng mới cãi nhau, rõ ràng tối qua vẫn còn giận dỗi chiến tranh lạnh, hôm nay anh lại cảm thấy... anh thật sự rất yêu Cố Diệu.

Bình Luận

0 Thảo luận