Sáng / Tối
Liễu Nguyệt Lan đang ăn dở cái bánh trong tay, lại thấy một cái mới, bụng dạ bỗng sôi sục - anh khác với anh trai, anh thực ra không mấy hứng thú với mấy món ngọt này, nếu anh trai không mua, cả năm anh cũng chẳng ăn bánh một lần.
Anh cười cười, nửa quay người lại nói với Cố Diệu: “Thiếu gia à, cậu thích ăn mấy thứ này à?”
Cố Diệu nhướng mày: “Tôi không thích ăn, cái này là tặng cậu, nghe nói cậu sắp sinh nhật sớm.”
Nói xong lại lập tức bổ sung: “Đừng tặng lại, quà sinh nhật không cần tặng lại.”
Liễu Nguyệt Lan quay người lại, cúi đầu cười cười, rồi tiếp tục ăn miếng bánh chưa hết, tiện thể điền vào chỗ trống: “Ai nói tôi sắp sinh nhật sớm? Làm gì có chuyện sinh nhật sớm. Lại là Tạ Lâm Phong nói bậy với cậu à.”
Anh quay lưng về phía Cố Diệu, không nhìn thấy biểu cảm của Cố Diệu thay đổi thế nào sau khi anh nói câu đó. Anh chỉ trực giác thấy phía sau có một luồng khí áp thấp khó hiểu, nhưng khi anh quay đầu lại nhìn, Cố Diệu vẫn là dáng vẻ dịu dàng, ân cần như mọi ngày.
Liễu Nguyệt Lan không hiểu, cũng không đào sâu, chỉ nói: “Cậu có thể ngồi lại đây không? Tôi cứ phải quay đầu nói chuyện với cậu mệt quá.”
Cố Diệu ngồi bệt xuống đất không chút giữ hình tượng, khóa áo khoác đồng phục mở toang, bị gió lạnh trên sân thượng thổi bay phấp phới bên tay. Hai tay y chống xuống đất, chân dài co duỗi, trông rất lười biếng.
Nghe thấy vậy, y đưa tay che mắt khỏi nắng, nói: “Trời lạnh thế này cậu không phơi nắng, còn trốn trong bóng râm à? Tôi thấy lạnh, tôi không qua đó đâu, tôi cứ ở đây.”
Liễu Nguyệt Lan vui vẻ nói: “Không phải lần trước cậu nhắc tôi chú ý mắt à? Tôi vẫn nên tránh nắng trực tiếp thì hơn.”
Cố Diệu nghĩ một lát: “Cũng đúng. Vậy cậu cũng đừng động, tôi cũng đừng động, hai chúng ta cứ thế này mà nói chuyện.”
Liễu Nguyệt Lan ngồi cách y vài mét, mỗi lần nói chuyện chỉ quay nửa mặt lại, Cố Diệu không nhìn rõ anh, anh cũng không nhìn rõ Cố Diệu. Sau này Liễu Nguyệt Lan thấy mệt, lười cả quay đầu, chỉ tập trung vào chiếc bánh nhỏ và bài tập tiếng Anh trước mặt, thỉnh thoảng mới nói vài câu với Cố Diệu.
Một lát sau, Cố Diệu chủ động giải thích câu hỏi của Liễu Nguyệt Lan vừa nãy: “Tôi thấy cậu đến ký túc xá của tôi để bánh.”
Y vừa nói vậy, Liễu Nguyệt Lan hơi ngại: “…Ồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=15]
Tôi sợ hỏng.”
Cố Diệu nói: “Cậu cứ dùng đi, đưa mật khẩu cho cậu là để cậu dùng bất cứ lúc nào.”
Sau đó, hai người không nói chuyện nữa.
Liễu Nguyệt Lan nhanh chóng làm xong mấy bài tiếng Anh, đối chiếu đáp án qua loa rồi cất sách bài tập đi.
Anh nhanh chóng ăn hết mấy miếng bánh còn lại, nói lầm bầm: “Cố Diệu, cậu đang giận dỗi gì vậy?”
“Tôi? Giận dỗi?” Cố Diệu hiếm khi có giọng điệu nghi ngờ như vậy, “Tôi không có mà.”
Liễu Nguyệt Lan chỉ cười: “Chưa có đâu, thiếu gia, ngọn lửa giận dữ nhỏ trong lòng cậu sắp thiêu cháy tôi rồi.”
Cố Diệu ngẩn người rất lâu.
Liễu Nguyệt Lan không hỏi thêm, chỉ im lặng ăn đồ trong tay. Khi anh ăn hết miếng bánh nhỏ còn lại, Cố Diệu vẫn không nói gì.
Liễu Nguyệt Lan cũng không đợi nữa, tự mình thu dọn đồ đạc chuẩn bị về lớp: “Đi thôi, không có thời gian nghe tâm sự thiếu niên của cậu đâu—”
Đúng lúc này, Cố Diệu lại mở miệng: “Không đến mức giận dỗi đâu, tôi chỉ hơi buồn một chút thôi.”
Liễu Nguyệt Lan dừng động tác thu dọn đồ đạc, nhỏ giọng châm chọc một câu: “Cậu giữ hình tượng thần tượng ghê nhỉ, ‘hơi’ buồn một chút.”
Cố Diệu thật sự cười: “Được rồi, là rất buồn, được chưa?”
Liễu Nguyệt Lan: “Được, được.”
Sau khi cười xong, Cố Diệu lại trở về dáng vẻ lười biếng đó, giọng điệu nói chuyện cũng không mấy nghiêm túc: “Này, Liễu Nguyệt Lan, cậu với anh trai cậu có vẻ quan hệ tốt nhỉ.”
Y và Liễu Nguyệt Lan cách nhau một khoảng không xa không gần, không nhìn rõ biểu cảm của người kia, chỉ có thể mơ hồ thấy chóp mũi hếch và má mềm mại của anh.
Xuống nữa, lộ ra một góc môi nhạt màu.
Nói xong câu này, y thấy Liễu Nguyệt Lan lộ ra một biểu cảm rất phức tạp và khó tả.
“…” Liễu Nguyệt Lan nói, “Không biết có tính là tốt không, cứ thế thôi.”
Cố Diệu cười cười, không biết mấy phần thật mấy phần giả mà nói: “Tốt hơn quan hệ của tôi với chị và em trai tôi.”
Chị gái của Cố Diệu, nói là ở trường họ, nhưng Liễu Nguyệt Lan đã đến gần nửa năm rồi, vẫn chưa gặp cô ấy.
Em trai của Cố Diệu ở Úc, anh nhớ người đó đã từng nhắc đến.
Nghĩ vậy, ba chị em họ, có lẽ không thường xuyên gặp mặt.
Liễu Nguyệt Lan cân nhắc một chút, nói: “Xa thơm gần thối, tôi còn mong anh trai tôi tránh xa tôi ra.”
Cố Diệu đang trả đũa lời châm chọc của người này vừa nãy: “Tôi thấy không giống thật, cậu ngay cả không về nhà ăn cơm cũng phải gọi điện báo cáo cho anh trai cậu.”
Liễu Nguyệt Lan nụ cười cứng lại, mắt thấy sắp nổi giận.
Cố Diệu thấy đã trả đũa đủ rồi, cũng không tiếp tục trêu chọc. Y hạ giọng, tất cả nụ cười trên mặt đều đột ngột biến mất.
Liễu Nguyệt Lan vẫn không quay đầu nhìn y, nhưng cũng cảm nhận được bầu không khí trầm xuống này, chút tức giận nhỏ vừa bị Cố Diệu trêu chọc cũng vô thức biến mất. Anh quay đầu nhìn, chỉ thấy nửa khuôn mặt lạnh lùng của Cố Diệu.
Vài giây sau, Cố Diệu mở miệng nói: “Tối qua, ông già nhà chúng tôi lại vừa có thêm một tiểu Diệu Tổ.”
Liễu Nguyệt Lan không hiểu: “À? Cậu có thể nói điều gì đó tôi có thể hiểu được không?”
Cố Diệu nhếch khóe môi, lộ ra một nụ cười vô cùng lạnh lẽo: “Ý là, tôi lại có thêm một em trai.”
“Lại” có thêm một em trai. Liễu Nguyệt Lan thầm suy nghĩ câu này.
Đột nhiên, anh cảm thấy sự lạnh lẽo trong nụ cười của Cố Diệu truyền đến tận đáy lòng mình.
Không phải là em trai đầu tiên, không phải là đứa con đầu tiên, có lẽ cũng không phải là đứa cuối cùng.
Trong những ngày qua, Liễu Nguyệt Lan chỉ cảm thấy Cố Diệu thỉnh thoảng lại bộc lộ những tính cách nhỏ thường thấy ở con nhà giàu, nhưng anh vẫn luôn có ấn tượng tốt về Cố Diệu - nói sao nhỉ, một người như Cố Diệu, rất khó để không có tính cách.
Nhưng cho đến giây phút này, Liễu Nguyệt Lan mới thực sự nhận ra, Cố Diệu rốt cuộc sống trong một gia đình như thế nào, gia đình họ Cố… rốt cuộc là một gia đình như thế nào.
Anh không thể tưởng tượng được, cũng rất khó tưởng tượng.
Anh lại nghĩ đến những lời Tạ Lâm Phong đã từng nói.
Cố Diệu, là người thừa kế “trên danh nghĩa” của gia đình họ Cố.
Liễu Nguyệt Lan gãi gãi ngón tay, rất muốn hỏi một câu, nhưng lại cảm thấy với mối quan hệ giữa mình và Cố Diệu, không nên hỏi ra.
Nhưng Cố Diệu đã đoán được, y không đợi Liễu Nguyệt Lan hỏi, tự mình mở miệng: “Không biết là đứa thứ mấy. Trước đây tôi còn đếm, bây giờ thì không đếm xuể nữa rồi. Nhưng tôi đại khái nhớ, hai năm trước là mười lăm đứa.”
Liễu Nguyệt Lan há hốc mồm.
Mười lăm đứa… mỗi năm một đứa, cũng phải mười lăm năm.
Nhưng Liễu Nguyệt Lan lại nhanh chóng phản ứng lại, có lẽ, không, chắc chắn, mười lăm đứa trẻ đó… chắc chắn không phải cùng một người mẹ.
Điều đó có nghĩa là, ba của Cố Diệu, có không chỉ một người tình.
Suy đoán như vậy đã hoàn toàn vượt quá nhận thức của Liễu Nguyệt Lan về thế giới này, ngoài sự kinh ngạc, anh lại còn có một chút kinh hãi.
Anh lại quay đầu nhìn Cố Diệu.
…Cố Diệu dường như đã quen với chuyện như vậy.
Khi nhận ra ánh mắt của Liễu Nguyệt Lan, y thậm chí còn mỉm cười với anh.
Sau đó, Cố Diệu nói: “Sớm muộn gì cũng phải xử lý ông ta.”
Liễu Nguyệt Lan không hoàn toàn hiểu, nhưng miệng đã vô thức mở ra hỏi: “Ai?”
Cố Diệu lại không chịu nói nữa.
Y dường như đã hoàn toàn quên mất vừa nãy họ đang nói chuyện gì, chỉ đẩy hộp bánh nhỏ mà y mang đến đặt trên đất về phía Liễu Nguyệt Lan: “Cho cậu ăn. Này, nhưng mà, cậu vừa ăn xong một cái, có phải không ăn nổi nữa không? Hay là tôi cứ để ở ký túc xá của tôi, cậu rảnh thì đến tủ lạnh lấy nhé.”
Y không nói tiếp nữa, Liễu Nguyệt Lan cũng không tiện hỏi thêm, đành thuận theo lời y nói: “Ăn ăn ăn, ngày nào cũng ăn, tôi là heo à?”
Cố Diệu hừ một tiếng, tính khí lại không biết từ đâu nổi lên: “Vậy thì cậu bảo Tạ Lâm Phong đừng tổ chức sinh nhật sớm cho cậu nữa.”
Liễu Nguyệt Lan: “…Rốt cuộc thì có liên quan gì đến Tạ Lâm Phong?”
Liễu Nguyệt Lan hơi bực mình.
Tạ Lâm Phong ngày nào cũng nhắc đến Cố Diệu, Cố Diệu ngày nào cũng nhắc đến Tạ Lâm Phong. Rốt cuộc là bệnh gì vậy.
Anh thu dọn đồ đạc của mình đứng dậy, quay đầu nói với Cố Diệu: “Cậu và Tạ Lâm Phong có gì thì có thể nói rõ ràng trực tiếp không? Một hai người phiền phức quá.”
Anh và Cố Diệu luôn cách nhau một khoảng cách, không nhìn rõ đối phương. Bây giờ anh đứng dậy đi về phía Cố Diệu, mới cuối cùng nhìn rõ người đó.
…Tuy nhiên, sắc mặt Cố Diệu lại thay đổi.
Y ngồi dậy từ dưới đất, thậm chí còn không kịp phủi bụi trên người, nheo mắt nhìn Liễu Nguyệt Lan.
Y rất cao - Liễu Nguyệt Lan cao một mét tám hai, khi nhìn Cố Diệu, lại vẫn cần phải hơi ngẩng đầu.
Lúc này Liễu Nguyệt Lan mới phát hiện, hóa ra khi Cố Diệu nhìn người bằng ánh mắt lạnh lùng, khí chất xung quanh y hoàn toàn không liên quan gì đến sự dịu dàng, ân cần.
Anh không biết Cố Diệu đột nhiên nổi giận vì chuyện gì, mà lúc này anh lại không đúng lúc nghĩ đến Tưởng Húc.
Người bạn học đó đã hút cần sa không che giấu trước mặt anh.
Đêm đó, cảnh Cố Diệu dạy dỗ Tưởng Húc không kiểm soát được hiện lên trong đầu anh.
Một ý nghĩ kỳ lạ nảy ra trong lòng Liễu Nguyệt Lan.
…Rốt cuộc, Cố Diệu nào mới là thật.
Trong vài giây ngắn ngủi, Liễu Nguyệt Lan đã nghĩ rất nhiều điều lộn xộn.
Nhưng cuối cùng, ấn tượng tốt về Cố Diệu vẫn chiếm ưu thế. Anh không muốn suy đoán thêm điều gì khác, nhưng cũng không còn tâm trí để quan tâm đến việc lần này người đó không vui là vì điều gì.
Anh đi vài bước sang bên cạnh, vòng qua Cố Diệu, nói nhỏ: “Về lớp học thôi.”
Cố Diệu không ngăn lại, chỉ là mắt vẫn không rời đi.
Ánh mắt đó lướt qua như một con rắn, Liễu Nguyệt Lan dường như có thể cảm nhận được nơi ánh mắt đó dừng lại.
Cố Diệu lần lượt nhìn kỹ lông mày, mắt, mũi và môi của anh, cuối cùng không biết nhìn chằm chằm vào cái gì rất lâu, môi mím chặt.
Vài giây sau, Cố Diệu bước đến, nhét hộp bánh nhỏ vào lòng anh, rồi không nói một lời nào, sải bước rời đi.
Khi rời khỏi sân thượng, y đẩy mạnh cánh cửa, hoàn toàn không giữ sức. Cánh cửa đập vào tường, phát ra một tiếng “ầm” lớn.
Liễu Nguyệt Lan nhíu mày, lớn tiếng hỏi: “Cố Diệu, cậu bị điên à?!”
Cố Diệu dừng bước, quay đầu nhìn một cái, không nói gì, rồi lại đi.
Lời tác giả:
----------------------
Ai phá vỡ phòng tuyến [cầu vồng]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận