Sáng / Tối
Cố Diệu nhắm mắt lại, ôm eo Liễu Nguyệt Lan đỡ anh ngồi dậy.
Cửa sổ xe hé mở không thể xua tan bầu không khí mờ ám trong không gian, khi hôn thì cả hai đều rất chủ động, nhưng khi yên tĩnh lại thì cả hai đều ngại ngùng.
Cố Diệu hắng giọng, vừa định mở lời, cúi đầu lại thấy gò má ửng hồng và hàng mi run rẩy của Liễu Nguyệt Lan.
Trên hàng mi đó hình như còn đọng lại một chút nước.
Y đưa tay chạm vào—
Người kia hoảng hốt nhắm mắt lại.
Khuôn mặt rất nhỏ, Cố Diệu có thể ôm trọn bằng một tay. Lòng bàn tay y áp vào má mềm mại ẩm ướt của Liễu Nguyệt Lan, ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước đọng trên hàng mi.
Cuối cùng vẫn không nhịn được, lại cúi đầu cắn lấy đôi môi đó.
Liễu Nguyệt Lan bị y ôm vào lòng, ngả vào người Cố Diệu với tư thế sắp mất thăng bằng. Anh căng thẳng đưa tay ra nắm lấy, chỉ nắm được cửa sổ xe đang hé mở.
Tay anh ấn vào cửa sổ, in lại vài dấu vân tay không rõ ràng.
Trời mưa rồi.
Cơn mưa mùa này vẫn mang theo hơi lạnh, Liễu Nguyệt Lan hơi lạnh, anh dựa vào nguồn nhiệt là Cố Diệu, nhưng vẫn rùng mình.
Cố Diệu lưu luyến dừng nụ hôn nhẹ nhàng này, khi tách ra còn mút nhẹ khóe môi Liễu Nguyệt Lan.
Y nhìn ra ngoài cửa sổ xe, khẽ nói: "Trời mưa rồi, cậu về nhà nhanh đi."
Liễu Nguyệt Lan không ngẩng đầu nhìn y, chỉ nói "Ừm".
Nụ hôn đầu tiên của những người trẻ tuổi luôn không có giới hạn, khi hôn nhau trong xe không nhận ra, bây giờ nhìn đồng hồ mới biết, hai người đã lề mề trong xe gần bốn mươi phút.
Liễu Nguyệt Lan xuống xe với vẻ mặt ngượng ngùng, phía sau, Cố Diệu nhanh chóng bước xuống, xòe một chiếc ô đen.
A Fin thấy vậy, chạy nhanh đến muốn cầm ô, Cố Diệu né tránh, không cho.
Liễu Nguyệt Lan hơi tê dại, cũng không biết A Fin đã đợi từ lúc nào, có nhìn thấy cảnh tượng trong xe không.
Tuy nhiên, có nhìn thấy tận mắt hay không cũng không quan trọng, bầu không khí ngượng ngùng giữa hai người đã đủ để nói lên tất cả.
Môi Liễu Nguyệt Lan vẫn còn sưng, ánh mắt lơ đãng, mặt vẫn còn nóng. Khóa kéo áo khoác đồng phục màu đen kéo được một nửa, cà vạt lộn xộn rơi ra ngoài.
Anh cũng nhìn thấy quần áo lộn xộn của mình, lúc này, ngay cả tai cũng đỏ bừng.
Anh nghiêng người, đưa tay chỉnh lại cổ áo, nhưng anh vốn không giỏi thắt cà vạt, loay hoay mãi cũng chỉ nhét lại cà vạt vào trong áo khoác.
Chiếc cà vạt không ngay ngắn làm phần áo trước ngực phồng lên một chút.
Cố Diệu khẽ cười.
Y dùng một tay kéo chiếc cà vạt ra, đưa tay giúp anh chỉnh lại.
Nhưng tay kia của y vẫn đang cầm ô, hơn nữa...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=20]
Cố Diệu căn bản chưa từng giúp ai thắt cà vạt.
Vừa không quen, vừa không tiện, loay hoay mãi cũng không xong, trong lúc đó chiếc ô nghiêng ngả mấy lần, những giọt mưa đọng trên mặt ô tí tách rơi xuống người y, làm ướt chiếc áo len màu be của y.
A Fin đứng bên cạnh muốn nói lại thôi, sau một hồi do dự cuối cùng cũng mở lời: "Thiếu gia, hay là để tôi?"
Cố Diệu liếc nhìn anh ta, không nói gì.
...Ánh mắt đó, còn sắc bén hơn cả lời nói.
A Fin dời tầm mắt, lùi lại.
Liễu Nguyệt Lan cúi đầu, không hiểu sao Cố Diệu đột nhiên lại coi trọng chiếc cà vạt của mình như vậy. Anh khẽ nói: "Làm mấy cái này làm gì? Tan học rồi mà."
Cố Diệu lại không để ý, trực tiếp tháo cà vạt của anh ra treo lên cổ mình.
Lần này, y nhanh chóng thắt xong nút.
Y nới lỏng cà vạt, treo lại lên ngực Liễu Nguyệt Lan, khẽ nói: "Đừng tháo ra, ngày mai tôi sẽ kiểm tra."
Nghĩ lại thấy không đúng: "Ngày mai tôi không có ở đây, sau khi tôi về sẽ kiểm tra."
Y đưa tay ra hiệu một con số: "Đi ba ngày, em trai tôi sinh nhật, nó tổ chức sinh nhật xong tôi sẽ về."
Chiếc cà vạt còn hơi ấm được thắt lại quanh cổ, hơi ấm lan tỏa trên da Liễu Nguyệt Lan, xua đi cái lạnh và mưa phùn của đêm xuân.
Vai áo của Cố Diệu ướt một mảng, những giọt nước chảy dọc cánh tay xuống mu bàn tay y, trong đêm tối mờ ảo, những giọt nước trong suốt lại phản chiếu một chút ánh sáng.
Liễu Nguyệt Lan xoa xoa ngón tay, lau đi một chút nước trên mu bàn tay người kia.
Sau một hồi im lặng nhìn nhau, Cố Diệu mở lời: "Lên lầu nhanh đi, ở đây lạnh."
Y vừa nói, vừa dùng mu bàn tay chạm vào má Liễu Nguyệt Lan.
Một hai giọt nước đó sau khi được lau khô không để lại bất kỳ dấu vết nào, nhưng mu bàn tay Cố Diệu lại nóng đến vậy, áp vào mặt Liễu Nguyệt Lan, giống như nơi ấm áp nhất trong đêm mưa này.
Nhưng kỳ lạ là, khi Liễu Nguyệt Lan tránh khỏi bàn tay đó, lại không còn cảm thấy lạnh nữa.
Anh đứng dưới ô, dường như chỉ cần nhìn người trước mặt, đã cảm thấy ấm áp.
Cố Diệu nói đi ba ngày, quả thật cũng chỉ đi ba ngày.
Tuy nhiên, ba ngày này và ba tháng trước, dường như... không khác biệt là bao.
Ba ngày sau Cố Diệu trở về, cũng lập tức đến trường, đi... tìm Liễu Nguyệt Lan.
Khi nhìn thấy Liễu Nguyệt Lan đang làm bài tập trên sân thượng, Cố Diệu có chút tức giận.
Liễu Nguyệt Lan cũng không quay đầu lại, chỉ dựa vào mùi nước hoa quen thuộc là có thể đoán ra người đến là ai.
Phía sau im lặng một lúc, sau đó truyền đến tiếng hít thở sâu rất rõ ràng. Liễu Nguyệt Lan mím môi cười, tiếp tục cúi đầu làm bài tập.
Cố Diệu sải bước đi về phía anh, ngồi xuống cách anh vài bước.
Y ngồi một lúc, sau vài phút im lặng thì mở lời gọi Liễu Nguyệt Lan: "Này."
Liễu Nguyệt Lan không trả lời.
Cố Diệu khẽ cười, đưa tay kéo áo anh: "Liễu Nguyệt Lan."
Liễu Nguyệt Lan giả vờ mình mới nghe thấy, lạnh nhạt "Ừm" một tiếng.
Cố Diệu rất trẻ con kéo áo đồng phục của anh, truy hỏi: "Thiếu gia à, tôi thật sự không hiểu cậu, vẫn không trả lời tin nhắn của tôi? Tôi đâu có chọc giận cậu!"
Ngay từ... đêm hôm đó, Liễu Nguyệt Lan đã hủy bỏ chế độ không làm phiền của Cố Diệu. Nhưng mấy ngày nay, quả thật vẫn không trả lời y.
Cố Diệu vẫn quấy rầy anh mỗi ngày, điện thoại của Liễu Nguyệt Lan cứ reo từ sáng đến tối.
Sinh nhật em trai Cố Diệu không quá long trọng, nhưng rất náo nhiệt. Cậu bé vẫn sống ở Úc, bạn bè giao du cũng phần lớn là người Hoa ở Úc, khí chất và cách ăn mặc cũng có chút khác biệt so với trong nước.
Nhưng lẫn trong số những người đó, Cố Diệu vẫn là người nổi bật nhất.
Cố Diệu còn mang quà cho anh.
Hai món, một chiếc máy tính bảng, một chiếc bảng vẽ điện tử.
Cố Diệu nói, máy tính bảng là quà sinh nhật, đã chuẩn bị từ lâu, nhưng lúc đó... không phải đang chiến tranh lạnh sao, nên chưa tặng.
Bảng vẽ điện tử là mượn cớ sinh nhật của cậu bé để tặng, tiện thể cùng với quà sinh nhật, đợi y về sẽ tặng cho Liễu Nguyệt Lan.
Liễu Nguyệt Lan lúc đó muốn trả lời.
Em trai Cố Diệu sinh nhật, tặng quà gì cho mình?
Nhưng sau đó vẫn nhịn không nói gì.
Thế là trong ba ngày này, Cố Diệu lại tự mình nói chuyện, gửi rất nhiều tin nhắn không ai trả lời.
Y mang hai món quà này đến, đặt bên cạnh tay Liễu Nguyệt Lan, hất cằm về phía người kia, nói: "Quà sinh nhật muộn."
Liễu Nguyệt Lan liếc nhìn, không động đậy.
Mặc dù không nói rõ, nhưng... nói thế nào thì cũng coi như đã làm rõ lòng nhau, khác với lúc chiến tranh lạnh trước đây.
Nhưng trong lòng vẫn sốt ruột.
Cố Diệu 16 tuổi không kiên nhẫn đến thế, ngồi một lúc là không chịu nổi.
Y dùng sức kéo áo Liễu Nguyệt Lan, lên tiếng gọi: "Này, cậu đó."
Liễu Nguyệt Lan quay lại nhìn y, bình thản nói: "Tôi thì sao?"
Giọng nói rất bình thản, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn không phải vậy.
Cười đến nỗi má lúm đồng tiền nhỏ cũng hiện ra.
Trước đó ba ngày này, Cố Diệu vẫn không thể hiểu được Liễu Nguyệt Lan rốt cuộc có ý gì.
Nói anh không thích thì hôm đó anh lại không từ chối, thậm chí cuối cùng còn chủ động hôn y.
Nói anh thích thì ba ngày này bặt vô âm tín cũng là thật.
Cố Diệu còn nghi ngờ người này có phải đang giả vờ khó nắm bắt không, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy... Liễu Nguyệt Lan là loại người như vậy sao? Không giống lắm.
Cho đến khoảnh khắc này, y nhìn thấy nụ cười rõ ràng trong mắt Liễu Nguyệt Lan thì đột nhiên bừng tỉnh.
Y lại gần Liễu Nguyệt Lan, mở lời trước tiên là kéo đối thủ tình địch không có chút uy hiếp nào xuống: "Tôi không giống Tạ Lâm Phong."
Liễu Nguyệt Lan: "… cậu lại làm gì cậu rồi?"
Cố Diệu nói: "Tôi không giống cậu ta, gặp ai cũng thích, ngày nào cũng nối tiếp không ngừng."
"Tôi nghĩ cậu đang nhân cơ hội này để tự tâng bốc mình."
Cố Diệu cười.
Y nhẹ nhàng rút tập bài tập trong tay Liễu Nguyệt Lan ra, nhét tay mình vào, đan vào nhau đặt trên đầu gối Liễu Nguyệt Lan.
Ngón tay y nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay Liễu Nguyệt Lan, lòng bàn tay ấm áp nhanh chóng làm ấm bàn tay hơi lạnh của người kia.
Y hơi dùng sức, ôm vai Liễu Nguyệt Lan kéo vào lòng mình.
Trán họ chạm vào nhau, hơi thở của cả hai quấn quýt lấy nhau.
Cố Diệu nắm tay anh đặt lên miệng, khi nói chuyện môi y như có như không hôn lên đầu ngón tay anh.
"Tôi gửi cho cậu nhiều thứ như vậy, chia sẻ với cậu những cảnh đẹp tôi nhìn thấy mỗi ngày, là vì tôi muốn nói với cậu." Cố Diệu nắm chặt tay anh, từng chữ nói rõ ràng, "Là vì thích cậu nên mới nói với cậu."
Liễu Nguyệt Lan ngừng thở.
"Vì thích cậu, nên mới muốn chia sẻ với cậu. Vì thích cậu, nên mới nói cho cậu biết nơi tôi đi ngay lập tức. Vì thích cậu, nên mới mang quà cho cậu."
Cố Diệu nhìn người gần ngay trước mặt, nhìn hàng mi run rẩy của anh, làn da trắng nõn, chiếc mũi hếch nhỏ xinh có đường cong, và đôi môi mềm mại đã thực sự nếm trải.
Vết thương nhỏ bé đã khiến sự ghen tuông của y bùng lên từ lâu đã lành lại, giờ đây khi nhớ lại, cũng không còn tức giận nữa.
Cố Diệu vẫn muốn đưa tay chạm vào đó.
Y nâng má Liễu Nguyệt Lan lên, hơi cúi đầu ngậm lấy môi anh, gần như thì thầm nói: "Vì... thích cậu, nên mới hôn cậu."
Âm cuối nhỏ bé chìm vào giữa đôi môi và hàm răng quấn quýt, Liễu Nguyệt Lan cọ má vào lòng bàn tay y, mở miệng đón nhận nụ hôn này.
Tập bài tập kẹp giữa hai người, giấy cọ xát phát ra tiếng sột soạt.
Tay Liễu Nguyệt Lan chống trên đầu gối Cố Diệu, lưng anh được nhẹ nhàng ấn.
Mới ba ngày không gặp, nụ hôn này đến thật vội vã. Liễu Nguyệt Lan cảm thấy mình sắp không thở được, nhưng lưỡi Cố Diệu lại muốn tiến sâu hơn nữa.
Anh nghiêng đầu tránh né, nhưng ngay lập tức bị y bóp cằm đuổi theo hôn tới.
Nước bọt chưa kịp nuốt lặng lẽ tràn ra khóe miệng, ngay khoảnh khắc sắp nhỏ xuống, lại bị Cố Diệu liếm sạch.
Trong buổi sáng mùa đông này, bên tai là gió lạnh buốt, trước mặt là người ấm áp, yêu dấu.
Khi nụ hôn kết thúc, tay Liễu Nguyệt Lan ấm áp, lòng cũng ấm áp.
Cố Diệu cuối cùng cũng chịu buông ra. Y vươn tay lấy hai món quà đặt bên cạnh, nhét chúng vào lòng Liễu Nguyệt Lan, mỉm cười hỏi: "Thích không?"
Liễu Nguyệt Lan cụp mắt không nhìn y, tay vô thức sờ vào hộp iPad trơn nhẵn.
Anh không biết có nên chấp nhận không, một lát sau do dự khẽ nói: "...Không biết."
Cố Diệu khẽ cười, lại rút đồ đi, nói: "Ai hỏi cái này? Tôi hỏi cậu có thích tôi không."
Liễu Nguyệt Lan theo phản xạ nắm lấy một cái, chỉ nắm được tay Cố Diệu.
Anh ngẩng đầu nhìn người trước mặt, giữa hàng lông mày tuấn tú của người đó đã lặng lẽ phai đi vẻ non nớt, mang theo một chút sự điềm tĩnh và đáng tin cậy của đàn ông.
Anh dùng ngón cái cào nhẹ cổ tay Cố Diệu, sau một thoáng do dự ngắn ngủi, hơi ngẩng đầu, ghé sát hôn lên cằm Cố Diệu.
Đây là câu trả lời anh dành cho Cố Diệu.
Mùa đông này đã đi vào những ngày cuối cùng, vài ngày nữa là đến kỳ thi cuối kỳ.
Trước kỳ nghỉ dài đầu tiên kể từ khi chuyển đến trường này, Liễu Nguyệt Lan đã tìm thấy tình yêu của mình.
Quá thích y, quá thích Cố Diệu.
Sao lại không thích được chứ? Một tình yêu trẻ trung, sống động và đẹp đẽ đến thế.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận