Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Vì Ánh Trăng Mà Đến

Chương 24

Ngày cập nhật : 2026-03-21 11:29:34



Tang lễ của Cố Đỉnh Quân được tổ chức trong ba ngày. Trong thời gian đó, đài truyền hình Chiếu Hải và đài truyền hình tỉnh đều cử phóng viên đến. Tang lễ long trọng này thậm chí còn được đưa tin trên bản tin truyền hình.


Liễu Nguyệt Lan cũng xuất hiện, chỉ trong nửa giây ngắn ngủi đã gây ra một làn sóng nhỏ trên mạng.


Một người hâm mộ tinh mắt đã nhận ra Liễu Nguyệt Lan: [Ôi trời, đây không phải là Liễu phu nhân của chúng ta sao?]


Vài năm trước, khi Liễu Nguyệt Lan mới gia nhập studio game di động nơi anh đang làm việc, anh đã từng tham gia một buổi livestream lộ mặt.


Anh trẻ, đẹp trai, lại ngồi ở vị trí chủ nhiệm mỹ thuật, khó mà không gây chú ý.


Trên mạng nhanh chóng lan truyền một số tin đồn.


[Ôi mẹ ơi, nghĩ kỹ mà sợ, lẽ nào kim chủ bí ẩn của Liễu phu nhân là người nhà họ Cố?!]


[Lại nữa rồi, kim chủ này kim chủ nọ, bạn nói xem kim chủ nào nuôi chim hoàng yến mà lại cho phép anh ta dự tang lễ? Các bạn nhìn kỹ lại xem, tên rể họ Phương còn không được ngồi chung bàn nữa là.]


[Trước hết loại trừ ông Cố già đi, ông ấy đã bệnh nhiều năm rồi.]


[Loại trừ ông già thì không còn ai nữa rồi! Liễu phu nhân đã ở bên người đó nhiều năm rồi, nhị công tử năm nay mới 21 tuổi.]


[Tôi nhớ ít nhất là năm sáu năm rồi, anh ấy đã ở bên nhau rất lâu trước khi chuyển sang game di động này.]


[Loại trừ ông già thì chỉ còn thiếu nói thẳng ra đó là đại công tử thôi.]


[[Ảnh] Các bạn xem đây có phải là nhẫn đôi không? Chắc chắn là đại công tử rồi!]


Liễu Nguyệt Lan đau đầu nhìn những bình luận lộn xộn này trên Weibo. Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, những người này đã đào ra không ít thứ.


Đầu tiên là Cố Diệu đã từng nói vài câu trong buổi livestream của mình, được cắt ra và so sánh với một số cuộc phỏng vấn mà Cố Diệu đã tham gia; sau đó lại cắt ra nửa bàn tay của Cố Diệu khi xuất hiện, để so sánh với một cuộc phỏng vấn trên tạp chí tài chính nào đó, cố gắng từ đường chỉ tay để phán đoán xem có phải là cùng một người hay không.


Liễu Nguyệt Lan: “…”


Hơi quá nhàm chán rồi.


Còn có người hóng chuyện không sợ lớn, đang thúc giục anh livestream: [Đã nghỉ phép mấy tuần rồi đó phu nhân  ơi, mau đến trò chuyện với chúng tôi về chuyện phiếm đi!]


Cố Diệu nheo mắt nhìn một cái, cười lớn: “Để em cũng nếm thử cái khổ này.”


Liễu Nguyệt Lan đặt một chiếc khăn giấy mềm thấm nước lên mắt y: “Lau mắt của anh đi!”


Tang lễ diễn ra ba ngày, Cố Diệu cũng thức trắng ba ngày, ba ngày này cơ bản không làm gì khác, chỉ ở trong linh đường.


Cố Diệu đang tháo kính áp tròng, cạy mãi không ra, lại cầu cứu Liễu Nguyệt Lan: “Không tháo ra được.”


Liễu Nguyệt Lan bảo y ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, mình ngồi trên tay vịn ghế sofa bên cạnh, cẩn thận giúp y tháo kính áp tròng.


Vừa tháo ra, Cố Diệu chớp mắt, nước mắt sinh lý chảy ròng ròng.


Liễu Nguyệt Lan nhìn thấy liền cười: “Đáng đời, tự làm tự chịu.”


Mắt Cố Diệu rất nhạy cảm, không thể đeo kính áp tròng, may mà y cũng không bị cận thị, nên không có trường hợp nào bắt buộc phải đeo kính áp tròng.


Lần này để tạo hình ảnh người con hiếu thảo đau khổ tột cùng, người này thậm chí còn đeo kính áp tròng - những tia máu đỏ trong mắt y chính là do cặp kính áp tròng này mà ra.


Cố Diệu dùng khăn giấy lau nước mắt, mất vài phút mới nhìn rõ mọi thứ.


Liễu Nguyệt Lan kéo khăn giấy cho y, miệng vẫn tiếp tục chế giễu: “Anh nên để phóng viên chụp lại bộ dạng anh bây giờ.”


Cố Diệu véo mặt anh: “Em đang nói bóng gió anh.”


Cố Diệu đang định đi tắm, kiểu tóc để dự tang lễ đã được gỡ bỏ, bây giờ tóc mềm rũ xuống, che đi vầng trán, cũng che đi vẻ kiêu ngạo và bề trên thường ngày, trông rất giống một người chồng dịu dàng.


Liễu Nguyệt Lan động đậy, đổi tư thế ngồi lên đùi y, dùng tay vuốt ve tóc y.


Lúc thì vuốt lên, lúc thì vuốt xuống.


Cố Diệu “ai ai” hai tiếng, nói: “Làm gì vậy? Dính keo xịt tóc đầy tay em.”


Liễu Nguyệt Lan nửa thật nửa giả nói: “Xem ra anh còn có hai bộ mặt.”


Cố Diệu biết anh muốn nói gì: “Lại vòng vo mắng ang giả dối.”


Liễu Nguyệt Lan tựa vào vai y: “Em đâu có. Em chỉ là cảm thấy…”


Anh vuốt ve tóc Cố Diệu, khẽ khàng, chậm rãi nói: “Em chỉ đang nghĩ, rốt cuộc đâu mới là con người thật của anh…”


Anh không phủ nhận lời buộc tội “giả dối” đó: “Ban ngày, là Cố tiên sinh giả dối. Ban đêm, là người chồng yêu quý của em.”


Anh buông tay đang vuốt tóc xuống, đôi môi mềm mại cọ vào cằm Cố Diệu khi nói.


Cố Diệu nắm tay anh đặt lên môi khẽ hôn: “Không thể nào đều là thật sao? Giả dối là thật, yêu em càng là thật.”


Liễu Nguyệt Lan không trả lời nữa, chỉ ghé sát lại, dùng môi đón nhận nụ hôn của y.


Hơi nước bao quanh phòng tắm.


Liễu Nguyệt Lan nằm sấp trên bồn rửa mặt, làn da nóng bỏng áp sát vào mặt bàn lạnh lẽo, eo cong rất thấp.


Những giọt nước trong suốt trượt dài từ sống lưng trơn nhẵn, rồi biến mất.


Má anh áp vào mặt đá cẩm thạch ẩm ướt, mái tóc dài xõa ra dính những giọt nước, bám vào làn da trắng như ngọc.


Nước nóng từ trên đầu chảy xuống phản chiếu ánh đèn mờ ảo, tỏa ra ánh sáng như châu báu, lặng lẽ rơi trên khuôn mặt trắng nõn.


Cố Diệu dùng một tay ôm ngang eo Liễu Nguyệt Lan, để anh nhìn người trong gương trước mặt, tay kia lại trêu chọc môi lưỡi anh.


Liễu Nguyệt Lan ngoan ngoãn há miệng, để ngón trỏ và ngón giữa của Cố Diệu khuấy động lưỡi anh.


Anh hé mắt nhìn tấm gương lớn dưới đất, trong một màn sương mù, anh chỉ có thể nhìn thấy cơ thể đỏ ửng của mình.


Bàn tay Cố Diệu rộng lớn và mạnh mẽ, gần như chỉ cần một tay là có thể nắm trọn vòng eo thon gọn đó.


(Xóa một câu) Tiếng rê)n r/ỉ không hề che giấu bị hai ngón tay chặn trong miệng, chỉ còn lại vài câu cầu xin mơ hồ.


Khi trở về phòng ngủ, Liễu Nguyệt Lan đã hoàn toàn không còn sức lực.


Cố Diệu tựa vào đầu giường, vẫn đang xoa bóp cánh tay anh.


Liễu Nguyệt Lan yếu ớt nắm lấy tay y: “Cố tiên sinh, anh đã thức trắng ba ngày rồi, không mệt sao?”


Cố Diệu tâm trạng cực tốt, còn nói đùa: “Làm việc khác thì mệt, làm em thì không mệt.” (Xin lỗi vì lỗi chính tả)


Nói rồi, y ngồi dậy từ đầu giường, (xóa một câu) (Đây đều là phần trên cổ, miệng, cánh tay, những thứ này cũng không thể viết sao?)


Vài giây sau, Liễu Nguyệt Lan ngã mạnh xuống giường.


Cố Diệu buông anh ra, đứng dậy rút một tờ giấy từ đầu giường. Y không mấy để tâm lau ngón tay mình, trêu chọc nói: “Đã mùa đông rồi, mèo con nhà ai còn kêu gọi bạn tình?”


Liễu Nguyệt Lan liếc nhìn y, trong mắt vẫn còn dục vọng chưa dứt. Ánh mắt đó quét qua, lại khiến ánh mắt Cố Diệu trở nên sắc lạnh.


Y lại sờ cánh tay Liễu Nguyệt Lan.


Liễu Nguyệt Lan đá tay y ra, bàn chân đặt lên đùi y, nhẹ nhàng cọ xát vài cái rồi lại ấn vào bộ phận phụ của y. (Xin lỗi vì lỗi chính tả…)


Cố Diệu xoa xoa ngón tay trơn nhẵn của anh, cười khẽ nói: “Lại nữa sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=24]

Ngày mai lại mắng anh là cầm thú.”


Liễu Nguyệt Lan mím môi, ngồi dậy từ trên giường, quỳ gối bò về phía Cố Diệu.


Đôi mắt mơ màng, má ửng hồng, ngay cả hơi thở cũng mang theo hơi nước ẩm ướt.


Anh ôm lấy eo Cố Diệu, áp má mình vào má y, khẽ nói bằng giọng thì thầm: “Meo meo meo——”


Vùng da áp vào má đột nhiên căng cứng.


Cố Diệu vỗ vỗ mặt anh, những giọt chất lỏng lạnh lẽo lấm tấm rơi trên mặt anh.


Liễu Nguyệt Lan theo phản xạ nhíu mày, đưa tay định lau đi.


Má ửng hồng bị làm bẩn một mảng, yết hầu Cố Diệu khẽ động, ôm lấy eo Liễu Nguyệt Lan, hôn mạnh lên môi anh.


Quậy phá cả đêm, hai người cuối cùng cũng ngủ thiếp đi vào rạng sáng.


Ban đêm, bộ phận quan hệ công chúng của nhà họ Cố vẫn đang xử lý một số thông tin không tốt trên mạng.


Sáng hôm sau khi Liễu Nguyệt Lan thức dậy, trên mạng đã yên bình trở lại.


Tang lễ của Cố Đỉnh Quân đã kết thúc, mọi thứ mà người này để lại ở Chiếu Hải dường như cũng tan biến.


Người đi trà nguội, những người từng phục vụ Cố Đỉnh Quân đã bị Cố Diệu quét sạch khi nhà họ Cố đổi chủ, giờ đây Cố Đỉnh Quân đã chết, vở kịch ồn ào náo nhiệt năm xưa dường như cũng chôn vùi vào dòng chảy lịch sử, thậm chí không còn xứng đáng để làm đề tài bàn tán sau bữa ăn.


Cố Diệu tiếp tục làm người đứng đầu nhà họ Cố một cách vẻ vang, những chuyện quá khứ không mấy vẻ vang đó, cũng không ai nhắc đến.


*


Lần đầu tiên đến nhà cổ nhà họ Cố, Liễu Nguyệt Lan đã dậy rất sớm.


Chỗ ở của Cố Diệu cách nhà cổ rất xa, đêm hôm trước… Cố Diệu có lẽ quá phấn khích, làm anh đến rất muộn, sáng hôm sau Liễu Nguyệt Lan vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, khổ không tả xiết.


Khi ra ngoài vẫn lẩm bẩm: “Tôi nên ngủ ở trường!”


Cố Diệu trêu anh: “Caauj nói to hơn chút nữa, A Fin cũng sẽ biết tối qua tôi đã làm gì cậu——”


Liễu Nguyệt Lan nhấc chân đá y.


A Fin rất hiểu chuyện không tiến lên, chỉ đứng cách đó không xa mỉm cười nhìn họ.


Sau khi lên xe, Liễu Nguyệt Lan tựa vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài, nửa đùa nửa thật nói: “A Diệu, cậu sẽ không bán tôi đi chứ?”


Cố Diệu nói: “Caauj nhắc tôi rồi đó, tôi đi hỏi xem cậu đáng giá bao nhiêu tiền.”


Liễu Nguyệt Lan cười mắng y: “Đi chết đi, tôi cho cậu mặt mũi rồi phải không.”


Sau khi xe chạy khoảng một giờ, cảnh vật xung quanh đột nhiên trở nên rộng mở.


Ánh sáng mặt trời xuyên qua những tán cây chồng chất, chói chang nhưng không chói mắt. Trước cổng lớn cổ kính có vài người lính gác, họ chào xe, sau đó, cánh cổng từ từ mở ra.


Liễu Nguyệt Lan tưởng đã đến nơi, đưa tay định tháo dây an toàn thì bị Cố Diệu ngăn lại.


“Còn một chút nữa, không vội.”


Không ngờ khoảng cách một chút này, lại mất đến nửa giờ.


“…” Liễu Nguyệt Lan quay đầu nhìn con đường phía sau, cánh cổng đó đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn, “Ừm, nếu tôi muốn lấy đồ ăn mang đi, phải đi bộ bao lâu?”


A Fin ngồi ở hàng ghế trước, nghe vậy cười một tiếng, anh ta quay đầu lại, nói với Liễu Nguyệt Lan: “Tôi sẽ giúp cậu lấy.”


Liễu Nguyệt Lan bĩu môi.


Là nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật này, Cố Diệu lại đến rất muộn. Khi y dẫn Liễu Nguyệt Lan vào nhà cổ, đại sảnh tầng một đã tụ tập hơn chục người.


Ánh mắt những người đó nhìn y đều mang theo sự mong đợi tương tự, có người mạnh dạn tiến lên vài bước, rồi lại bị ánh mắt lạnh lùng của y dọa lùi.


Cuối cùng có người dám bắt chuyện với y: “Anh trai!”


Sắc mặt Cố Diệu trầm xuống, không để ý đến cậu ta, chỉ lặng lẽ nhìn cậu ta.


Người đó trẻ hơn Cố Diệu rất nhiều, trông chỉ khoảng mười một, mười hai tuổi. Ban đầu còn cười, nhưng nụ cười đó dần biến mất trong ánh mắt đối diện. Cậu ta hắng giọng, cuối cùng không thể chống lại áp lực từ Cố Diệu, đổi giọng: “… Thiếu gia.”


Cố Diệu hừ một tiếng, khoác vai Liễu Nguyệt Lan tiếp tục đi về phía trước.


“A Diệu.” Tầng hai, Cố Chiêu tựa vào tay vịn gọi y, “Đến rồi.”


Bên cạnh cô là một cậu bé khác. Cậu bé đó cùng tuổi với người vừa nãy, trông hoạt bát hơn nhiều: “Anh! Sao anh mới đến!”


Cố Diệu cười chào họ: “A Chiêu, A Hy.”


Nói rồi, lại giới thiệu với Liễu Nguyệt Lan: “A Chiêu cậu biết rồi, A Hy, em trai tôi, tôi đã cho cậu xem ảnh rồi.”


Cố Chiêu mặc một chiếc váy liền màu đỏ sẫm, tóc dài búi cao, trang trọng mà không kém phần hoạt bát. Trên mặt cô trang điểm nhẹ nhàng, cất tiếng chào Liễu Nguyệt Lan: “Lâu rồi không gặp.”


Liễu Nguyệt Lan cũng cười: “Lâu rồi không gặp, chị.”


Cố Chiêu không xuống lầu, chỉ đứng ở tầng hai, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: “Anh trai em sức khỏe thế nào rồi?”


“Đã hồi phục gần như hoàn toàn rồi.”


Cố Chiêu mỉm cười gật đầu: “Vậy là được rồi, sức khỏe quan trọng hơn bất cứ điều gì.”


Cậu bé bên cạnh cô đã lao xuống lầu như một viên đạn nhỏ, đâm sầm vào lòng Cố Diệu: “Anh trai!”


Cố Diệu bị cậu bé đâm đến mức liên tục lùi lại: “Em nặng bao nhiêu mà không biết sao? Tránh xa anh ra!”


Liễu Nguyệt Lan lúc này mới nhìn rõ, cậu bé này tuổi không lớn, nhưng đã rất cao rồi.


“Anh Nguyệt Lan!” Cố Hy chào anh, nhìn thấy lại muốn lao đến ôm anh.


Cố Diệu một tay giữ lại: “A Hy, sao em cứ như chó con vậy, cứ lao vào người khác.”


Lúc này, trên lầu truyền đến tiếng “đùng đùng” kỳ lạ.


Tiếng động không lớn, nhưng rất trầm tĩnh, âm thanh đầy xuyên thấu chỉ trong vài giây đã lan khắp sảnh trong.


Trong khoảnh khắc, tất cả âm thanh trong sảnh trong đều biến mất.


Liễu Nguyệt Lan khó hiểu ngẩng đầu nhìn lên—


Khi ánh mắt lướt qua Cố Diệu, anh chợt nhận ra sắc mặt Cố Diệu vô cùng khó coi.


Y như hận thấu người đó, trong ánh mắt là sự lạnh lẽo và sát khí không hề che giấu.


Tầng hai, cây gậy bằng gỗ mun nhẹ nhàng gõ xuống sàn, âm thanh phát ra trầm đục và nặng nề.


Liễu Nguyệt Lan nín thở, ngẩng đầu nhìn lên.


Anh biết người đó là ai rồi.


Là… Cố Đỉnh Quân.


Cố Đỉnh Quân đã gần năm mươi, nhưng được chăm sóc tốt, trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật.


Vai và lưng ông rộng, thẳng tắp như cây tùng, chân tay linh hoạt - cây gậy có lẽ chỉ dùng để trang trí.


Đôi mắt và lông mày của Cố Diệu có vài phần di truyền từ ông, nhưng khí chất của hai người lại khác biệt một trời một vực.


Môi Cố Đỉnh Quân hơi mỏng, toát lên vẻ uy nghiêm lạnh lùng không thể nghi ngờ.


Tuy nhiên, nhìn lên trên, lại là một đôi mắt gần như đa tình.


Hốc mắt ông rất sâu, ánh mắt thâm thúy, khóe mắt vài nếp nhăn nông đã nở ra những bông hoa nhỏ li ti.


Rõ ràng là một khuôn mặt không biểu cảm, nhưng trong mắt lại vô cớ hiện lên ý cười lười biếng.


Liễu Nguyệt Lan đứng bên cạnh Cố Diệu, không tự chủ lùi lại nửa bước.


Anh lại lén lút nhìn Cố Diệu và Cố Hy—


Nếu phải nói, ngũ quan của ba cha con này quả thật có vài phần giống nhau, nhưng Cố Hy thì tươi sáng hơn, Cố Diệu thì đoan chính hơn, hai anh em đều không có sự… nguy hiểm của người đàn ông trung niên trên lầu.


Liễu Nguyệt Lan lẩm bẩm trong lòng, lão già này quả nhiên có một khuôn mặt đào hoa.


Vẫn là Cố Diệu đẹp trai hơn, anh nghĩ, khẽ kéo tay áo Cố Diệu.


Hành động nhỏ này có lẽ đã bị Cố Đỉnh Quân nhìn thấy.


Người đó chậm rãi đi đến trước lan can, tựa vào đó, nói với Cố Diệu: “A Diệu, con xem hôm nay con mặc cái gì, ra thể thống gì.”


Hôm nay Cố Diệu mặc rất tùy tiện, không có áo sơ mi cũng không có cà vạt, chỉ tùy tiện mặc một chiếc áo len rộng rãi, bên ngoài là một chiếc áo khoác gió màu xanh quân đội, quần là quần công sở cùng màu, chân đi một đôi bốt ngắn màu đen.


Là một bộ trang phục rất gọn gàng và thoải mái.


Y không trả lời câu hỏi của Cố Đỉnh Quân - Cố Đỉnh Quân có lẽ cũng không thực sự muốn có câu trả lời.


Nói xong câu đó, Cố Đỉnh Quân quay sang nhìn Liễu Nguyệt Lan.


Liễu Nguyệt Lan sững sờ.


Ánh mắt đó nhìn tới, anh gần như quên cả thở.


Tay anh vẫn còn nắm lấy tay áo Cố Diệu, lúc này càng không biết có nên buông ra hay không.


Ngay lúc này, Cố Diệu đã nắm lấy tay anh.


Cùng lúc đó, trên tầng hai cũng truyền đến câu hỏi của Cố Đỉnh Quân.


“Cậu là Liễu Nguyệt Lan?”


Giọng nói của người đàn ông trầm ấm dễ nghe, ông nhìn Liễu Nguyệt Lan, khóe miệng nở một nụ cười như có như không.


Ông dùng ngón trỏ gõ vào lan can, lơ đãng nhưng nghiêm túc hỏi: “Cháu ngoan, nói cho ta biết, cháu thích A Diệu ở điểm nào?”


-----------------------


Tác giả có lời muốn nói: Cắt giảm đến mức tan nát [cầu vồng]


Nếu Cố Diệu không giết Cố Đỉnh Quân

Bình Luận

0 Thảo luận