Sáng / Tối
Liễu Nguyệt Lan im lặng nhìn nhân viên cửa hàng tận tình hướng dẫn Cố Diệu cách lấy phiếu giảm giá.
Người đó chọn lựa kỹ càng, chọn một suất ăn đôi giá 40 tệ - hai phần hamburger và khoai tây chiên, nhưng chỉ có một cốc Coca.
Đợi nhân viên rời đi, Cố Diệu lắc điện thoại, cho anh xem tên của suất ăn này.
Liễu Nguyệt Lan: “…”
Anh nhìn dòng chữ trên màn hình với vẻ mặt đầy vạch đen, thật không biết nên nói gì.
Cái trò đùa nhạt nhẽo này lại cực kỳ hiệu quả, chọc trúng điểm cười của Cố Diệu, y thậm chí còn chụp một bức ảnh, không biết gửi cho ai, còn tiện thể gửi một tin nhắn thoại: [A Hy, cho em cảm nhận sự hài hước của trong nước.]
Gửi xong, y lại giải thích với Liễu Nguyệt Lan: “Em trai tôi, nó ở Úc, cứ than thở không hiểu mấy trò đùa trong nước.”
Đồ ăn nhanh được mang ra rất nhanh. Cố Diệu không lấy cốc Coca đó, đẩy sang phía Liễu Nguyệt Lan.
Liễu Nguyệt Lan nhìn một cái, rồi lại đi lấy một cái cốc khác, đổ một nửa cốc Coca ra, rồi lại đẩy cho Cố Diệu.
Cố Diệu nhìn, lần này không từ chối nữa.
Liễu Nguyệt Lan không kén chọn đồ ăn lắm, ăn vài miếng nhưng cũng không mấy hứng thú, chỉ là nghèo quen rồi không muốn lãng phí, nên đành cố gắng ăn hết phần của mình.
Anh thấy Cố Diệu có vẻ rất hứng thú, liền trêu chọc: “Thiếu gia, cậu thích món này à?”
Cố Diệu nói: “Tôi cứ thấy cậu nói chuyện cứ mỉa mai kiểu gì ấy.”
Liễu Nguyệt Lan nhún vai: “Caauj thấy thế thì là thế thôi.”
Sau vài câu trêu chọc, Liễu Nguyệt Lan trở nên nghiêm túc. Anh dùng ngón tay cào vào lòng bàn tay mình, nói nhỏ: “Cố Diệu, thật ra, cậu không cần phải như vậy…”
Anh đang băn khoăn không biết mở lời thế nào, nhưng nhất thời không nghĩ ra từ ngữ thích hợp để diễn tả, chỉ có thể khó khăn nói: “Tôi không thấy việc tôi nghèo có gì đáng xấu hổ cả… Tôi đâu phải vì ăn chơi trác táng mà nghèo, nhà tôi nghèo là vì không có ai kiếm tiền, hơn nữa anh tôi lại bị bệnh. Nghèo thì nghèo thôi, tôi biết làm sao bây giờ? Nên cậu không cần…”
Liễu Nguyệt Lan vẫn không biết diễn tả tiếp thế nào, đành ra hiệu, nói: “Đại khái là ý này, không cần quá bận tâm đến cái này của tôi—”
Anh mím môi suy nghĩ rất lâu, mới bổ sung hoàn chỉnh câu nói này: “Cứ coi như là lòng tự trọng đi.”
Cố Diệu chống cằm, cũng suy nghĩ một lúc. Y nhìn Liễu Nguyệt Lan, chậm rãi nói: “Tôi không có ý đó, tôi chỉ đang nghĩ—”
Y chỉ vào đĩa đồ ăn trước mặt: “Tôi không muốn ‘lòng biết ơn’ của cậu trở thành ‘gánh nặng’ của cậu.”
Liễu Nguyệt Lan nói thật: “Đúng là gánh nặng thật, cậu ăn của tôi 40 tệ, tôi sẽ không ăn ở căng tin trường trong một tuần tới đâu.”
Anh lại nhân cơ hội than thở: “Thiếu gia, cậu có thể dùng chút đặc quyền, bảo cô Tống giảm giá căng tin một chút được không, một quả trứng luộc cũng 4 tệ, 4 tệ đó! Tôi thật sự không ăn nổi.”
Cố Diệu cười ha ha: “Tôi về sẽ nói với bà ấy.”
Sau khi cười xong, Cố Diệu có lẽ nhớ lại lời Liễu Nguyệt Lan vừa nói, liền nói: “Tôi nhớ anh trai cậu không chỉ không nhìn thấy, mà sức khỏe cũng không tốt.”
Hoàn cảnh gia đình của Liễu Nguyệt Lan, ở trường có lẽ cũng là chuyện ai cũng biết, anh không hề ngạc nhiên khi Cố Diệu biết chuyện đó.
“Uống thuốc nhiều quá, một số loại thuốc có hại cho chức năng gan thận, hơn nữa thiếu vận động, thể chất quá kém, cộng thêm anh ấy không nhìn thấy, dễ bị thương.” Liễu Nguyệt Lan nói rồi lại có chút buồn bã, “Mấy năm nay thật ra đã tốt hơn rồi, mấy năm trước mới khó khăn.”
Cố Diệu lại hỏi về mắt: “Mắt thì sao? Bác sĩ nói thế nào.”
“Còn nói thế nào được, cứ như vậy thôi, không tệ hơn đã là kết quả tốt nhất rồi.”
Cố Diệu lắng nghe chăm chú, rồi lại quan tâm đến một chuyện khác: “Tôi nhớ bệnh của anh trai cậu là di truyền, cậu—”
Liễu Nguyệt Lan sững sờ.
Bệnh mắt của anh trai anh quả thật là di truyền, di truyền từ bố của họ. Nhưng ký ức của Liễu Nguyệt Lan về bố mình quá mơ hồ, chỉ lờ mờ biết bố họ phát bệnh khi trung niên. Ngoài ra, anh không biết gì cả.
Từ khi có ký ức, anh trai anh đã bị mù, Liễu Nguyệt Lan cũng chưa từng nghĩ, có lẽ anh cũng mang theo một loại gen gây bệnh nào đó.
…Cũng chưa từng có ai quan tâm đến chuyện này.
Liễu Nguyệt Lan nhìn Cố Diệu với tâm trạng phức tạp, nói: “…Chắc không đến nỗi đâu, tôi chưa kiểm tra.”
Cố Diệu nói: “Chỉ là một lời nhắc nhở, nhưng cậu tốt nhất nên để tâm.”
Liễu Nguyệt Lan nghĩ, lại là một khoản tiền, nhưng trên mặt vẫn chân thành cảm ơn: “Được, tôi nhớ rồi, cảm ơn lời nhắc nhở của cậu.”
Cố Diệu xua tay, có vẻ hơi bất lực: “Sao tôi cứ cảm thấy cậu cứ cảm ơn tôi mãi vậy. Cái này cũng cảm ơn, cái kia cũng cảm ơn.”
Liễu Nguyệt Lan lại rất thẳng thắn: “Vì cậu thật sự đã giúp tôi rất nhiều mà.”
Cố Diệu: “Cái này gọi là giúp đỡ gì, đâu phải chuyện to tát.”
Nói rồi y lấy một thứ từ trong túi ra đưa cho Liễu Nguyệt Lan: “Quà đáp lễ, cảm ơn bữa McDonald’s 40 tệ của cậu.”
Liễu Nguyệt Lan còn chưa kịp nhìn rõ đó là gì, cơ thể đã phản ứng trước một bước.
Anh ném thứ đó trả lại cho Cố Diệu, nói: “Mời cậu ăn McDonald’s là để cảm ơn cậu, cậu còn muốn đáp lễ, vậy tôi lại phải nghĩ xem nên tặng quà đáp lễ gì cho cậu.”
Liễu Nguyệt Lan nói ngắn gọn: “Không có tiền.”
“Cứ kết thúc ở đây,” Cố Diệu nhét thứ đó vào túi quần của Liễu Nguyệt Lan, “Cứ dừng ở đây, không cần cậu phải đáp lễ nữa.”
Liễu Nguyệt Lan lúc này mới nhìn rõ, Cố Diệu nhét cho anh ba cây bút bi, một xanh, một đen, một đỏ.
“Đồ mới mua, nhưng tôi đã dùng một hai lần rồi, đừng chê.” Cố Diệu giải thích, “Đồ đã dùng rồi, thì đừng nghĩ đến chuyện đáp lễ hay không đáp lễ nữa.”
Liễu Nguyệt Lan mím môi, cuối cùng cũng không từ chối nữa: “Được rồi.”
Anh xách cặp lên vai, chỉ về phía cửa: “Vậy tôi về trường đây, tôi đi lấy đồ đã để ở ký túc xá của cậu vào buổi trưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=12]
Cậu chắc chắn tôi có thể tự mình đi được không?”
Cố Diệu nói: “Mật khẩu đã nói cho cậu rồi, tức là muốn cậu tự mình đi.”
Y có chút mất kiên nhẫn với những câu hỏi lặp đi lặp lại của Liễu Nguyệt Lan, nhưng y vẫn che giấu sự mất kiên nhẫn đó rất tốt: “Những gì tôi nói đều là thật, không có câu nào là đùa cợt cả—nếu thật sự là đùa cợt, tôi sẽ cho cậu thấy.”
Liễu Nguyệt Lan không nghĩ nhiều, chỉ gật đầu, nói “Được rồi”. Sau đó hai người chia tay, anh tự mình quay về trường, đi lấy hộp cơm để trong ký túc xá của Cố Diệu.
*
Sinh nhật của chị gái Cố Diệu cũng vào mùa đông, chỉ sớm hơn sinh nhật của Liễu Nguyệt Lan khoảng một tháng.
Sau khi đưa Liễu Tinh Nghiên đến ga tàu điện ngầm, trên đường lái xe về nhà, Liễu Nguyệt Lan nhớ đến sinh nhật của chị gái Cố Diệu, liền gọi điện cho Cố Diệu.
Nhưng Cố Diệu không biết đang bận gì, đầu dây bên kia ồn ào.
Liễu Nguyệt Lan vốn định nói “Anh đang bận thì về nhà rồi nói chuyện sau”, Cố Diệu không cho phép, nói: “Thật sự bận thì không có thời gian nghe máy, anh đã nghe máy rồi, tức là không bận—ít nhất chuyện bận không quan trọng bằng cuộc gọi của em.”
Yêu nhau mười năm, lời ngọt ngào cứ thế tuôn ra.
Liễu Nguyệt Lan cười mắng y “sến sẩm”.
Sau đó lại nhắc đến chuyện sinh nhật.
“Chị A Chiêu cũng sắp sinh nhật rồi, hơn nữa chị ấy cũng về nước một thời gian rồi, chắc cũng đã bận xong xuôi rồi, em có nên đến thăm chị ấy không.”
Cố Diệu nói: “Đang định nói với em chuyện này. Đừng vội—”
Y vừa nói được vài câu, lại đi nói chuyện với người bên cạnh, có lẽ là A Fin.
Y nói: “Thắt dây an toàn cho tôi.”
Liễu Nguyệt Lan chợt nhận ra: “Tiếng vừa rồi là tiếng đóng mở cửa xe à?”
“Ừm, đổi xe rồi.” Cố Diệu giải thích mơ hồ.
Liễu Nguyệt Lan thấy buồn cười: “Đổi xe giữa chừng? Đang làm gì vậy.”
Cố Diệu cười: “Hỏi anh A Fin tốt bụng của chúng ta xem tại sao lại xuống xe giữa chừng để mua đồ ăn đêm, vừa mở cửa đã đâm vào người giao hàng.”
Liễu Nguyệt Lan trực giác A Fin không phải là người không đáng tin cậy như vậy, lại cảm thấy Cố Diệu tối nay có chút lén lút, hỏi thêm vài câu, đều được Cố Diệu giải thích từng chút một, liền yên tâm, tiếp tục nói về chủ đề trước đó.
Cố Diệu nói: “Ban đầu định hai ngày nữa đưa em đi ăn cơm với A Chiêu, nhưng mẹ anh hôm nay gọi điện đến, nói tháng sau sẽ về Chiếu Hải một chuyến, vừa hay vài ngày nữa A Hy cũng về nước rồi, ý anh là lúc đó mọi người tụ tập đông đủ, chúng ta cùng ăn một bữa cơm.”
Mối tình này đã kéo dài mười năm, gia đình Cố Diệu không nói là ủng hộ nhiều, nhưng ít nhất trên bề mặt cũng không phản đối—cũng khó mà phản đối, nhà họ Cố bây giờ là Cố Diệu độc đoán, ai mà không sợ chết đi tìm xui xẻo cho Cố Diệu?
Liễu Nguyệt Lan không quá phản đối việc gặp gỡ gia đình Cố Diệu, nhưng chắc chắn cũng không quá mong đợi, thấy Cố Diệu đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, liền không nói thêm gì nữa.
Sau khi cúp điện thoại, Liễu Nguyệt Lan rẽ một vòng, đến một trung tâm thương mại xa xỉ ở trung tâm thành phố Chiếu Hải, để chọn quà cho gia đình họ Cố.
Tống Dĩ đã được thăng chức tám năm trước, những năm này ở Hoàn Đô làm ăn phát đạt—baf rất có năng lực, quan trọng nhất là biết đứng về phe nào, trong số những người được thăng chức cùng đợt với bà có một đối thủ cạnh tranh lớn nhất, chính vì liên tục đứng sai phe mà bị điều chuyển đi.
Chị gái của Cố Diệu, Cố Chiêu, sau khi tốt nghiệp cấp ba đã đi Mỹ. Tính cách cô khá ngây thơ, hoạt bát, vốn dĩ cũng không phù hợp để quản lý công ty, nên cứ để cô ở nước ngoài, làm những gì mình muốn.
Em trai của Cố Diệu, Cố Hy, từ khi sinh ra đã được nuôi dưỡng ở Úc. Cậu nhỏ hơn anh chị rất nhiều, năm nay mới vừa tốt nghiệp đại học. Hơn nữa khi cậu sinh ra, tâm trí của bố họ đã không còn ở nhà nữa. Từ nhỏ không được đào tạo thành người thừa kế, tính cách của Cố Hy cũng đơn thuần hơn.
Trong ba anh em này, chỉ có Cố Diệu là suy nghĩ nhiều nhất và sâu sắc nhất.
Liễu Nguyệt Lan nhanh chóng chọn xong quà cho cả ba người.
Tặng Tống Dĩ một chiếc nhẫn ngọc bích, tặng Cố Chiêu một sợi dây chuyền ngọc trai, tặng Cố Hy một đôi khuy măng sét.
Còn tiện thể mua cho Cố Diệu một chiếc áo khoác.
Khi thanh toán, Liễu Nguyệt Lan cảm thấy chột dạ: nói là chọn quà cho ba người kia, nhưng cuối cùng đồ mua cho Cố Diệu lại là đắt nhất.
Người hướng dẫn mua hàng nhận ra Liễu Nguyệt Lan, thấy anh quẹt thẻ của mình, liền tốt bụng nhắc nhở: “Hôm nay tiên sinh không đến sao? Thẻ của tiên sinh có thể tích điểm đó.”
Liễu Nguyệt Lan nghĩ, tôi quẹt thẻ của anh ấy, mua đồ cho gia đình anh ấy, tôi có bị bệnh không nhỉ.
Anh cũng không nói gì, chỉ ra hiệu cho người hướng dẫn cứ quẹt thẻ này.
Về đến nhà, Cố Diệu đã đến rồi, đang ở ban công dùng iPad ghi chép gì đó.
Y thấy Liễu Nguyệt Lan xách một đống đồ lớn nhỏ, liền đi qua giúp, nói: “Đâu ra lắm lễ nghi thế, đâu phải chưa từng gặp mặt, đã bao nhiêu năm rồi, còn bày vẽ mấy thứ phù phiếm này.”
Y không để ý đến những món quà đó, chỉ mở chiếc áo khoác của mình ra, không đợi một giây nào, lập tức mặc thử.
Liễu Nguyệt Lan kéo áo y: “Phù phiếm thì anh đừng lấy.”
Cố Diệu làm ngơ.
Sau khi thử áo xong, Cố Diệu rất vui vẻ, ôm Liễu Nguyệt Lan ngồi trên ghế sofa, cho anh xem những gì mình đã vẽ trong iPad.
Đã bắt đầu thiết kế hoa nghệ thuật cho ban công của họ rồi.
Liễu Nguyệt Lan rất hài lòng nói: “Nhanh vậy đã chuẩn bị rồi.”
Cố Diệu véo cằm anh: “Thiếu gia, ngài đã mở lời, tiểu nhân đương nhiên phải lập tức làm cho ngài rồi.”
Liễu Nguyệt Lan cúi xuống hôn y.
Cố Diệu đặt đồ trong tay xuống, chuyên tâm hôn anh.
Trong trường hợp không có ý định tiến xa hơn, nụ hôn của Cố Diệu thường rất dịu dàng. Y ôm lấy gáy Liễu Nguyệt Lan, rất nhanh đã chiếm thế chủ động, tự mình dẫn dắt nụ hôn này.
Liễu Nguyệt Lan bị y đè xuống nằm trên ghế sofa.
Nụ hôn đó từ khóe môi cứ thế lấn vào miệng, rất dịu dàng liếm láp khoang miệng anh, ngọt ngào mà không dâ/m dụ/c.
Liễu Nguyệt Lan nắm lấy tay y, ngón cái và ngón trỏ xoa bóp tay y. Từ đầu ngón tay đến gốc ngón tay chai sần, từng tấc một vuốt ve.
Cố Diệu cắn đầu lưỡi anh, cười nói: “Sờ nữa là cứng rồi.”
Liễu Nguyệt Lan cũng cười, đẩy vai y ngồi dậy, nói một câu “Cút”.
Kết thúc nụ hôn, Liễu Nguyệt Lan đứng dậy cất những món quà vừa mua, khi quay lại thì thấy Cố Diệu ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt không vui, xoa cổ tay.
“Sao vậy?” Liễu Nguyệt Lan ngồi cạnh y, dùng ngón tay chạm vào cổ tay y, “Đau tay à?”
Vẻ mặt u ám của Cố Diệu tan biến đi một nửa, bất lực nói: “Vừa nãy chơi bóng với tỉnh trưởng Trịnh, bị trẹo một cái.”
Cố Diệu đã hẹn tỉnh trưởng Trịnh vào buổi chiều, chuyện này Liễu Nguyệt Lan biết, nói là mảnh đất ở phía bắc thành phố thật sự không tìm được người tiếp quản, zin Cố Diệu nể tình anh ta.
Liễu Nguyệt Lan đi lấy hộp thuốc cho y: "Thể lực của tỉnh trưởng tỉnh trưởng, anh đúng là không thể sánh bằng."
Lời vừa dứt đã bị Cố Diệu véo vào mông một cái.
Cố Diệu tự xoa bóp rượu thuốc hai cái, rồi lại nói về chuyện trong điện thoại vừa nãy.
"Đến lúc đó mẹ anh và A Hy đều về rồi, anh định để họ qua đây, chúng ta ăn uống đơn giản thôi, đừng làm phức tạp quá."
Liễu Nguyệt Lan liếc y một cái: "Sao không về nhà cũ?"
Cố Diệu: "Ai thích nhà cũ? Ai cũng ghét nhà cũ, không ai muốn đến. A Chiêu lần này về cũng không ở được mấy ngày, đã chuyển đi rồi."
"Vậy sao lại đến đây ăn?"
"Biết mà còn hỏi, biết mà còn hỏi." Cố Diệu véo miệng anh: "Không đến đây thì đến đâu? Không đến đây thì đến đâu? Nhà anh ở đây, không đến đây thì đến đâu?"
Cố Diệu nói rồi còn tức giận, véo miệng Liễu Nguyệt Lan như một chú vịt con: "Em chỉ muốn nghe cái này, em chỉ muốn nghe cái này. Bây giờ hài lòng chưa?"
Liễu Nguyệt Lan gạt tay y ra, không trả lời, chỉ nói: "Tay anh bị trẹo rồi mà còn không ngoan ngoãn chút nào."
Nụ cười trên mặt thì lại rất chân thật.
Tác giả có lời muốn nói:
----------------------
Mắt Tiểu Nguyệt Lan không sao, yên tâm [xoa đầu]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận