Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Vì Ánh Trăng Mà Đến

Chương 3

Ngày cập nhật : 2025-12-26 01:47:06
Khi mở mắt ra, Liễu Nguyệt Lan vẫn còn hơi mơ màng.

Không biết có phải vì câu nói "Chúc mừng kỷ niệm 10 năm" của Cố Diệu hay không mà anh lại mơ thấy chuyện hồi cấp ba.

"Tỉnh rồi à?"

Bên cạnh, Cố Diệu đã tỉnh, đang tựa vào đầu giường đọc sách điện tử.

Liễu Nguyệt Lan vươn vai, bò dậy khỏi giường, rất tự nhiên tựa vào vai Cố Diệu, nói: "Ừm. Mơ thấy ác mộng."

Anh lười biếng nói: "Ác mộng đáng sợ quá, mơ thấy lại quay về học cấp ba. Vừa tỉnh dậy, Cố tiên sinh lại đang đọc cái cuốn sách chim chóc toàn tiếng Anh này, đáng sợ thật."

Cố Diệu cười một tiếng, xoa cằm anh: "Học cùng anh mà còn thành ác mộng à? Em thật vô lương tâm."

Liễu Nguyệt Lan không mặc quần áo, chỉ mặc một chiếc quần lót, trần trụi cọ xát vào người Cố Diệu.

Cuốn sách này không đọc tiếp được nữa.

Cố Diệu cười đặt sách điện tử lên đầu giường, vươn tay ôm Liễu Nguyệt Lan vào lòng.

"Gần đây bận quá, không ở bên em tử tế được." Y cọ mũi vào mũi Liễu Nguyệt Lan, "Cuối tuần này không quản gì nữa, chỉ chuyên tâm ở bên em thôi."

Liễu Nguyệt Lan không nói gì, chỉ nắm tay y đặt lên ngực mình.

Cố Diệu giỏi bắn súng, cũng giỏi bắn cung, hầu như mỗi đốt ngón tay đều có một lớp chai dày. Đầu ngón tay thô ráp chạm vào làn da nhạy cảm, chỉ một cái chạm đã khiến Liễu Nguyệt Lan cong người, hít thở muốn tránh né.

Cố Diệu ấn lưng anh, không cho anh cơ hội trốn tránh, cả người đè lên anh, nói: "Trốn gì? Vừa nãy không phải em đang trêu chọc sao?"

Hơi thở của Liễu Nguyệt Lan nhanh chóng trở nên gấp gáp, anh y Cố Diệu, tay phải nhẹ nhàng tát vào mặt anh.

Thế là, lực tay của Cố Diệu càng mạnh hơn.

Cố Diệu cúi xuống liếm, lưỡi cuốn (lược bỏ vài chữ) vào miệng mút mát nghiền nát.

Y nói không rõ ràng: "Miệng cứng thế, sao người lại mềm thế này?"

Liễu Nguyệt Lan hơi nâng nửa thân trên, hai tay ôm lấy đầu Cố Diệu, tiếng r/ên r/ỉ thoát ra khỏi cổ họng.

Tiếng thở dốc vui sướng trở thành chất xúc tác tốt nhất, Cố Diệu ấn lưng anh, gần như đóng chặt cả người anh vào lòng.

Vài năm trước, Liễu Nguyệt Lan đã xỏ một cặp khuyên ngực.

Thời kỳ nổi loạn của anh đến đặc biệt muộn. Thời kỳ nổi loạn của những cậu bé nhà người ta là mười lăm, mười sáu tuổi, Liễu Nguyệt Lan đã chậm trễ cả mười năm.

Trong khoảng thời gian đáng lẽ phải nổi loạn nhất, anh thực sự là một đứa trẻ ngoan ngoãn - ngoại trừ việc yêu Cố Diệu, những khía cạnh khác thực sự không có gì đáng chê trách.

Không ai ngờ rằng, khi Liễu Nguyệt Lan ngoài hai mươi tuổi, đột nhiên lại nổi loạn.

Khoảng thời gian đó anh nhuộm tóc màu hồng, xỏ một hàng khuyên tai, xỏ thêm vài chiếc khuyên ở rốn và ngực.

Tất cả đều làm khi Cố Diệu không có ở Chiếu Hải.

Lúc xỏ là do bốc đồng, sau khi xỏ xong Liễu Nguyệt Lan tự mình hối hận.

Hai chiếc khuyên ở ngực đau đến mức anh không thể ngồi cũng không thể đứng, nằm trên giường cả ngày không xuống được.

Cố Diệu trở về sau đó tức điên lên.

Y gọi một cuộc điện thoại, phá hủy tiệm xăm đã xỏ khuyên ngực cho Liễu Nguyệt Lan.

Không phải không nghĩ đến hậu quả này, nhưng khi nó thực sự xảy ra, Liễu Nguyệt Lan vẫn cảm thấy lòng mình đau xót.

Cố Diệu, Cố Diệu lợi hại đến mức nào, chỉ một cuộc điện thoại có thể hủy hoại công sức mấy năm của người khác.

Lần đó, kết thúc vẫn là Liễu Nguyệt Lan tát Cố Diệu một cái.

Họ chiến tranh lạnh một tuần, Liễu Nguyệt Lan lạnh lùng bảo y cút khỏi số 36.

Cố Diệu xưa nay không muốn tranh cãi với anh - Cố Diệu là người, có thể động tay thì tuyệt đối không động miệng, cãi thắng bằng miệng thì được gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=3]

Cái thực sự nắm trong tay mới là thứ thật.

Nhưng lần đó, y hiếm khi nổi giận trước mặt Liễu Nguyệt Lan.

Y nói, anh cũng là người, anh không phải thần, anh cũng có hỉ nộ ái ố của riêng mình.

Y nói, anh sẽ kiềm chế trước mặt em, nhưng không có nghĩa là anh sẽ không đau.

Y nói, Lan Lan, anh cũng sẽ đau, anh cũng sẽ buồn, cũng sẽ khó chịu.

Sau đó, hai lỗ xỏ của Liễu Nguyệt Lan không được chăm sóc cẩn thận, nhanh chóng bị viêm, mủ ứ đọng bên trong, anh tự mình không nỡ nặn ra, kéo dài hai ba ngày sau đó lại bị sốt.

Anh bảo anh trai giúp anh, anh trai anh run rẩy, còn nhát hơn anh.

Anh bảo A Fin giúp anh, A Fin nói: "... Ngài muốn tiên sinh giết tôi sao?"

Anh lại tìm Tạ Lâm Phong, Tạ Lâm Phong nói: "Thiếu gia à, cậu tha cho tôi đi, tôi không phải một phần trong trò chơi của cậu và A Diệu."

Cuối cùng Cố Diệu không chịu nổi nữa, chủ động cúi đầu kết thúc chiến tranh lạnh.

Vết thương bị viêm được bôi thuốc, không thể xỏ khuyên nữa, hai ba ngày sau viêm nhiễm giảm bớt, hai lỗ xỏ đó cũng lành lại.

Liễu Nguyệt Lan loay hoay một lúc lâu, rõ ràng có thể nhìn thấy lỗ xỏ, nhưng khuyên lại không thể xuyên vào được.

Trải qua một trận giày vò như vậy, chút nổi loạn của anh cũng tiêu tan hết.

Cố Diệu ngồi trên giường nhìn anh, một lúc sau mới lên tiếng, khẽ nói: "Ngày nào cũng làm trò vớ vẩn."

Liễu Nguyệt Lan đá chân y: "Cút đi."

Cố Diệu rõ ràng cũng chưa hoàn toàn hết giận, mặt đen sì, nhưng nhịn một lúc vẫn không nói gì. Y nắm lấy chân Liễu Nguyệt Lan, thở dài không tiếng động, nói: "Muốn giận thì giận tôi, muốn nổi nóng thì nổi nóng với tôi, đừng lợi dụng lúc anh không có ở đây mà tự hành hạ mình."

Liễu Nguyệt Lan liếc y một cái: "Em thấy đẹp, không được sao? Cố Diệu, anh đừng quá coi trọng bản thân. Sau khi lành em vẫn sẽ đi xỏ, anh có giỏi thì phá hết tất cả các tiệm xăm ở thành phố Chiếu Hải đi."

Nói thì nói vậy, nhưng cuối cùng vẫn không đi lần thứ hai.

Gây ồn ào một thời gian, rồi cũng qua đi.

Lần đó... lại vì chuyện gì mà cãi nhau nhỉ? Liễu Nguyệt Lan đã không còn nhớ nữa, dù sao thì, đại khái cũng chỉ là mấy chuyện đó. Hoặc là vì Liễu Tinh Nghiên, hoặc là vì công việc của anh.

Nhưng... nói ra thì cũng hơi buồn cười, chuyện xỏ khuyên ngực này, bắt đầu một cách lộn xộn, quá trình cũng liên tục cãi vã, kết quả cuối cùng lại bất ngờ có chút... như vậy.

Sau khi hai vết thương nhỏ đó lành lại, đầu nhạy cảm vẫn có thể nhìn thấy những lỗ rất nhỏ, nhưng vết thương bên trong đã hoàn toàn lành, và... nhạy cảm hơn trước.

Cố Diệu ngậm anh, tay cũng không bỏ qua bên kia.

"Còn muốn đi xỏ nữa không?" Y hỏi, "Anh làm cho em một cặp khuyên đẹp nhé? Lần này không dùng ngọc bích nữa, đổi sang gì? Kim cương? Ngọc trai? Hồng ngọc? Hay em thích gì?"

Liễu Nguyệt Lan cởi bỏ chiếc quần áo cuối cùng trên người, hai chân dài vòng qua eo Cố Diệu, đưa sâu hơn vào miệng anh, đứt quãng nói: "Thích anh nói ít thôi, làm nhiều..."

Anh cắn tai Cố Diệu, thì thầm: "Làm em đi."

Cố Diệu khựng lại.

Anh ngồi thẳng dậy, vươn tay véo cằm Liễu Nguyệt Lan lắc lắc, sau đó lật anh úp xuống giường -

Y chỉ cần một tay là có thể dễ dàng đè chặt sự giãy giụa của Liễu Nguyệt Lan, tay kia kéo ngăn tủ đầu giường.

"Lấy được cái gì dùng cái đó." Cố Diệu mang theo chút ý cười, thậm chí còn có dư sức véo một cái vào mông mềm mại của Liễu Nguyệt Lan, "Dù sao cũng là những thứ em thích."

Còng tay da kêu "cạch" một tiếng khóa vào tay, hai tay bị trói lại, đặt lên đầu giường.

Đôi mắt của Liễu Nguyệt Lan đã ngấn nước. Anh còn chưa nhìn rõ tình hình qua làn nước mờ ảo đó, cơ thể đã gợi lại thói quen bao năm.

Anh cong lưng, quỳ rạp trên giường. (Lược bỏ một câu huhu)

Chát -

Một tiếng tát giòn tan vang lên trên làn da mềm mại của Liễu Nguyệt Lan (không viết được các bạn tự tưởng tượng là tát vào đâu nhé).

Trên làn da trắng nõn mịn màng nhanh chóng hiện lên một vết bàn tay, (cắt giảm một câu).

Trán Liễu Nguyệt Lan tựa vào ga trải giường, đầu gối cọ xát, (cắt giảm hai câu tôi thực sự bó tay rồi).

*

Chuyện tình ẩm ướt gần như kéo dài cả buổi sáng.

Cuối cùng, giọng Liễu Nguyệt Lan khản đặc, anh đá vào vai Cố Diệu, nói: "Anh cút xuống cho em."

Cố Diệu lưu luyến buông tay anh ra, lại chưa thỏa mãn mút một cái vào cổ tay anh, để lại một vết hôn màu đỏ sẫm.

Y mặc một chiếc quần, xuống giường đi rót nước cho Liễu Nguyệt Lan.

Mấy ngày nay họ đã đưa khu công nghiệp ở tỉnh lân cận vào hoạt động. Đây là khu công nghiệp lớn đầu tiên của tỉnh đó, cũng là khu công nghiệp thực thể lớn nhất của tỉnh họ, các lãnh đạo tỉnh và thành phố đều rất coi trọng, Cố Diệu cũng thường xuyên đến đó giám sát, bận đến mức không thể phân thân, mỗi lần về nhà đều là nửa đêm.

Thực sự là nhớ Liễu Nguyệt Lan rồi.

Hiếm hoi có một ngày nghỉ, y làm đến mức phát điên, hận không thể ở trên giường cả ngày.

Khi rót xong một cốc nước quay lại, Liễu Nguyệt Lan vẫn nằm sấp trên giường, tư thế không thay đổi chút nào.

Anh nghe thấy tiếng động, lề mề ngồi dậy khỏi giường, quỳ gối lại uống nước.

Nước chưa kịp nuốt trôi như một dòng suối nhỏ chảy xuống khóe miệng, nhỏ xuống ngực, lại được Cố Diệu dùng ngón trỏ lau sạch.

Liễu Nguyệt Lan mềm nhũn cả người, lại cọ vào lòng Cố Diệu.

Lần này Cố Diệu không để anh tiếp tục làm loạn, tìm một chiếc áo của mình cho anh mặc, ôm anh vào phòng tắm rửa.

Liễu Nguyệt Lan nói: "Chứng liệt dương mạng của Cố tiên sinh lại tái phát rồi."

Cố Diệu nhướng mày, làm bộ muốn kéo chiếc áo anh vừa khoác lên.

Liễu Nguyệt Lan nắm chặt lấy chiếc áo sắp tuột khỏi vai, cuối cùng cũng chịu nhượng bộ: "...Hai giờ em phải livestream, với lại áo của anh đắt lắm, anh đừng vứt vào nhà vệ sinh."

Cố Diệu vỗ mông anh, không nói gì nữa.

Liễu Nguyệt Lan là một họa sĩ nổi tiếng trong giới vẽ tranh gốc.

Phong cách vẽ tranh dịu dàng, quyến rũ hoàn toàn không phù hợp với tính cách của anh, anh lại đặc biệt giỏi vẽ cảnh và ánh sáng, phong cách cá nhân mạnh mẽ nhưng không đột ngột, chỉ trong vài năm đã nổi tiếng trong giới vẽ tranh gốc.

Ban đầu, anh được một game di động nào đó mời đến cứu cánh.

Game di động đó có tiếng xấu trong giới vẽ tranh gốc, trước sau đã có ba họa sĩ chính bị ép rời đi, số họa sĩ bị người chơi chửi bới đến mức phải ngừng hoạt động không dưới mười người, trước khi Liễu Nguyệt Lan đến, đã có một họa sĩ bị mắng đến mức bệnh trầm cảm tái phát phải ngừng hoạt động để điều trị.

Nhân vật mà Liễu Nguyệt Lan nhận lại vừa là linh vật của game di động này, fan mẹ, fan nữ mơ mộng, fan ông nội ba phe đối lập, ngày nào cũng cãi nhau sống chết không ngừng.

Game di động đến kỷ niệm một năm, muốn thay skin mới cho nhân vật nổi tiếng nhất này, nhưng không có họa sĩ nổi tiếng nào dám nhận.

Thực sự không còn cách nào khác, yêu cầu của người chơi quá cao: không được quá đẹp trai, không được quá xinh đẹp, không được quá dịu dàng, không được bình thường, không được thiếu đặc điểm, không được trùng đặc điểm với các nhân vật khác; phải giữ phong cách ban đầu, lại phải có những đặc điểm mới độc đáo, khác biệt, nổi tiếng khắp mạng.

Trong khoảng thời gian áp lực nhất, Liễu Nguyệt Lan đã đổi tất cả ảnh đại diện trên các nền tảng xã hội thành một con ếch xanh - "Nhảy lầu thư giãn chút".

Trước sau bận rộn gần nửa năm, skin mới của linh vật này đã ra mắt.

...Thực ra đánh giá cũng không quá tốt, nhưng chủ yếu là do phần mô hình kéo chân, đối với thiết kế tranh gốc của skin, phần lớn người chơi vẫn hài lòng.

Từ đó, Liễu Nguyệt Lan trở thành họa sĩ gốc duy nhất trong số tất cả các skin của linh vật này có thể toàn thân rút lui - người đầu tiên là mẹ ruột của linh vật - anh cũng vì thế mà nổi tiếng trong giới này.

Nhưng vẫn không chịu nổi môi trường áp lực của game di động này, không lâu sau, Liễu Nguyệt Lan cũng chuyển việc.

Hiện tại, studio mà anh thành lập là một studio nghệ thuật độc lập của một game di động khác lấy cốt truyện và phong cách vẽ làm điểm nhấn trong hai năm gần đây, anh là họa sĩ chính của game này - đây là công việc chính của anh.

Ngoài ra, anh còn dạy học ở trường mỹ thuật, là giảng viên khoa nghệ thuật truyền thông kỹ thuật số.

...Đây là do Cố Diệu sắp xếp cho anh vào, vì chuyện này, hai người cũng đã cãi nhau vài lần. Sau này Liễu Nguyệt Lan chán, lười nhắc đến, cũng không làm ầm ĩ nữa.

Anh có cách phản kháng của riêng mình. Anh đang học tiến sĩ, nhưng không định học tiếp, cứ thế bám trụ ở khoa, không thăng chức, không đăng bài báo, cũng không thi chức danh, chờ Cố Diệu nhượng bộ, anh sẽ từ chức.

Ngoài những điều này, anh còn có một nghề phụ nhỏ - livestream vẽ tranh.

Anh mở một cửa hàng trên Đậu Họa Sư, nhận một số bản vẽ để kiếm thêm thu nhập. Nhưng anh đòi giá cao, một người cơ bản phải từ năm chữ số trở lên, không nhiều người có thể mua được. Cộng thêm hạn chế bản quyền, anh chỉ nhận thiết kế văn bản, càng ít thứ có thể vẽ. Tình cờ có một lần, một ông chủ nói muốn biết anh đã lên ý tưởng như thế nào, anh liền tiện tay mở livestream.

Và lại tìm được một nghề phụ mới.

Hiện tại, hai giờ chiều cuối tuần là thời gian cố định anh livestream vẽ tranh. Nếu có đơn hàng trong tủ kính thì vẽ đơn hàng, không có thì vẽ linh tinh gì đó để luyện tay.

Vừa mở livestream, rất nhiều người đã đổ vào.

Có người hỏi hôm nay anh vẽ gì, có người đến giục ra skin mới cho game di động, có người giục anh tăng số lượng tủ kính, còn có người...

【Anh ơi, tranh 18+ còn vẽ không ạ? Tủ kính đó lâu rồi không có QAQ】

Liễu Nguyệt Lan vừa dựng giá vẽ vừa nói: "Vẽ chứ, nhưng tôi chọn thiết kế, cô nói trước muốn vẽ động tác gì."

Ở phía bên kia, Cố Diệu thấy anh thực sự đi livestream thì trong lòng có chút thất vọng.

Y ngồi trên ghế sofa một lúc, rảnh rỗi hơi chán, lại gọi điện cho giám đốc tài chính của tập đoàn, giục báo cáo tháng này.

Liễu Nguyệt Lan: "...Ai nói hôm nay không làm việc?"

Cố Diệu giả vờ không nghe thấy.

【Muốn vẽ cảnh có sp một chút, có nhận không ạ?】

Liễu Nguyệt Lan dừng động tác dựng giá vẽ, chăm chú nhìn bình luận, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: "...Không nhận. Tư thế từ phía sau không nhận, đánh mông không nhận, bịt miệng không nhận, còng tay cũng không nhận—không nhận, đều không nhận."

Cách đó vài bước, người đang ngồi trên ghế sofa dùng iPad xem báo cáo khẽ cười một tiếng.

Lời tác giả:

----------------------

Vì một số lý do, chương này sẽ có một số lỗi chính tả, mong mọi người thông cảm [mặt hề]

Editor có lời muốn nói: ở ván án tác giả để là liễu công cố thụ mà nhỉ sao nó lạ lạ, hay do tui dịch sai (gốc 他俩一直是柳攻顾受)

Bình Luận

0 Thảo luận