Sáng / Tối
Nụ hôn gần như nghẹt thở kéo dài rất lâu.
Họ đan chặt mười ngón tay vào nhau, lòng bàn tay đẫm mồ hôi nhớp nháp.
Cố Diệu vén những sợi tóc ẩm ướt trên trán Liễu Nguyệt Lan, đôi môi hơi lạnh lần lượt hôn lên lông mày, khóe mắt và chóp mũi của anh.
Liễu Nguyệt Lan nằm ngửa trên giường, khóe miệng vẫn còn nước bọt chưa kịp nuốt, toàn thân tê dại, bắp chân và mu bàn chân in đầy những vết hôn.
Liễu Nguyệt Lan bất ngờ kêu lên một tiếng kinh hãi!
Cố Diệu cúi xuống, hôn lên môi anh.
Tiếng rên rỉ của Liễu Nguyệt Lan hoàn toàn bị nhấn chìm.
Anh ôm lấy vai Cố Diệu, nửa thân trên hơi nhấc lên, gần như cả người treo trên người Cố Diệu. Cơ thể run rẩy căng cứng, mái tóc đen ướt đẫm dính vào mặt.
Vài giây sau, anh ngã vật xuống giường, ngực phập phồng, đôi mắt thất thần.
Cố Diệu cởi bỏ bộ quần áo bị vò nát, nằm xuống cạnh Liễu Nguyệt Lan.
Liễu Nguyệt Lan lúc này mới phản ứng lại, hóa ra vừa nãy người này vẫn chưa cởi quần áo, chỉ kéo khóa quần rồi làm chuyện đó với anh.
Anh mím môi, duỗi chân đá y.
Cố Diệu nắm lấy bắp chân anh, rồi lại nắm lấy lòng bàn chân anh.
"...Cút đi." Liễu Nguyệt Lan mắng y.
Má Liễu Nguyệt Lan vẫn còn ửng hồng, nói câu này lại càng giống như đang trêu ghẹo.
Cố Diệu véo má anh, rồi lại ghé sát vào hôn anh.
Nụ hôn sau cơn tình ái trông thật thuần khiết, Cố Diệu áp mặt vào má anh, thì thầm vào tai anh rằng y yêu anh.
Liễu Nguyệt Lan cảm thấy rất ngứa, nhưng thực sự không thể nói rõ là ngứa tai hay ngứa lòng.
Anh ôm lấy cổ Cố Diệu, cả người nép vào lòng y.
Thân nhiệt của Cố Diệu thật ấm áp, Liễu Nguyệt Lan nằm trong vòng tay y, không lâu sau đã cảm thấy buồn ngủ.
Cố Diệu vuốt ve tóc anh một cách vô thức, cằm tựa vào trán anh, nhẹ nhàng nói: "Tôi thật sự mong cậu có thể chuyển đến sống cùng tôi ngay bây giờ."
Y dừng lại một chút, lần đầu tiên gọi anh một cách thân mật như vậy: "Lan Lan."
Liễu Nguyệt Lan ngẩng đầu khỏi vòng tay y, chút buồn ngủ mơ màng kia biến mất.
Vừa mới làm chuyện thân mật nhất, mắt và lòng anh đều tràn ngập tình yêu. Anh nghe lời Cố Diệu nói, gần như không thể kiềm chế được mong muốn đồng ý.
Nhưng anh không thể.
Anh cào cào mu bàn tay Cố Diệu, nói: "Không sống cùng nhau, trong lòng tôi cũng chỉ có cậu."
Cố Diệu biết anh đang lo lắng điều gì, lời vừa rồi cũng không có ý làm khó anh. Y ôm chặt Liễu Nguyệt Lan, nói: "Trước đây tôi không cảm thấy, bây giờ tôi đột nhiên cảm thấy... Cậu nói đúng, nơi này của tôi, chẳng có chút hơi người nào cả. Nơi này của tôi, còn thiếu một cậu."
Liễu Nguyệt Lan nghe mà nóng tai, nhẹ nhàng đẩy mặt y, thì thầm: "Đừng có nói mấy lời này, tôi đâu có quan trọng đến thế."
Cố Diệu cười nhẹ, trong lúc nói chuyện lại vô tình dìm hàng người khác: "Cậu biết không, trước đây tôi... Tôi khác với rất nhiều người, tôi không có hứng thú với chuyện này."
Liễu Nguyệt Lan bĩu môi: "Hành động vừa rồi của cậu không giống chút nào."
Cố Diệu cười đến mức lồng ngực rung lên: "Đó là vì đối tượng là cậu."
"...Đi chết đi." Liễu Nguyệt Lan đưa tay bịt miệng y.
Rất nhanh, nụ cười trên mặt Cố Diệu biến mất.
Y cụp mắt nhìn Liễu Nguyệt Lan, do dự một lúc, rồi bắt đầu nói về chuyện gia đình họ.
"Cố Đỉnh Quân... chính là ba tôi, ông ấy rất—" Cố Diệu nhắm mắt lại, khẽ thở dài, "Chuyện xấu trong nhà không nên phơi bày ra ngoài, nhưng chuyện của ông ấy, có lẽ cũng chẳng ai không biết."
Y nắm tay Liễu Nguyệt Lan, chậm rãi nói: "Tôi không biết ông ấy cố ý, hay là... căn bản cũng không quan tâm, từ nhỏ tôi đã thường xuyên bắt gặp ông ấy với những người khác nhau..."
Cố Diệu khó khăn nói: "Làm chuyện đó."
Liễu Nguyệt Lan mở to mắt: "...Chuyện gì cơ?!"
Cố Diệu không trả lời, chỉ nhìn anh.
Mặc dù đã sớm nghe nói về sự hoang đường của gia đình họ Cố, nhưng khi thực sự nghe Cố Diệu nói ra những lời như vậy, lòng Liễu Nguyệt Lan vẫn vô cùng chấn động.
"Vậy, vậy, cô giáo thì sao? Cô ấy, họ...?"
"Cô ấy..." Cố Diệu suy nghĩ một lúc, không nói tiếp, mà đổi sang chủ đề khác, "Dù sao thì thường xuyên nhìn thấy, thì, rất ghê tởm. Cậu biết không, rất nhiều người trong trường đều... nhưng tôi không muốn, tôi nghĩ đến những chuyện này là thấy rất ghê tởm."
Y cúi đầu dùng môi chạm vào trán Liễu Nguyệt Lan, nhẹ nhàng nói: "Không phải nói lời hay với cậu, không phải dỗ cậu vui, nói thật lòng, trước khi gặp cậu, tôi còn rất ghét chuyện yêu đương."
Nói xong, y còn tự trêu mình: "Nếu không thì cậu nghĩ tại sao tôi lại không yêu đương?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=23]
Chẳng lẽ cậu nghĩ không ai thích tôi sao!"
"Đồ thần kinh." Liễu Nguyệt Lan đấm vào vai y, "Cậu tự luyến quá."
Sau khi cười xong, Cố Diệu lại trở nên lạnh lùng.
Khi y không cười, giữa lông mày và khóe mắt luôn mang theo sự xa cách và kiêu ngạo rõ rệt, không phải là một vẻ ngoài dễ gần.
"Tôi chuyển ra khỏi nhà năm 14 tuổi." Y tiếp tục nói, "Lúc đó, trong nhà tìm một cô giáo trẻ—tooi đã không nhớ cô ấy đến dạy tôi cái gì, thậm chí cô ấy trông như thế nào, tên là gì, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Tôi chỉ nhớ lần cuối cùng cô ấy đến dạy học, tôi đã tự mình tiễn cô ấy ra khỏi nhà."
Cố Diệu chậm rãi chớp mắt, khóe miệng dần căng thẳng: "Tôi tận mắt nhìn thấy cô ấy bước ra khỏi cổng lớn của căn nhà cũ, không ngờ sáng hôm sau, tôi thấy cô ấy bước ra từ phòng ngủ của ba tôi."
Hơi thở của Liễu Nguyệt Lan gần như ngừng lại.
Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi lạnh, hơi nóng còn sót lại từ cuộc tình vừa rồi hoàn toàn biến mất.
Cố Diệu vẻ mặt lạnh lùng, trong mắt mang theo ý nghĩa sâu xa phức tạp khó tả.
"Lúc đó tôi xuống lầu ăn sáng. Vừa ăn xong, thì thấy cô ấy mặc quần áo của ba tôi bước ra—cô ấy còn chào tôi một tiếng." Cố Diệu tiếp tục nói, "Tôi cảm thấy dạ dày mình như bị đảo lộn."
Y nhìn Liễu Nguyệt Lan, lại nở một nụ cười, nói: "Rồi đi vào nhà vệ sinh, nôn hết bữa sáng vừa ăn ra. Sau đó, tôi chuyển ra khỏi căn nhà cũ."
Nói xong những lời này, nụ cười trong mắt Cố Diệu càng sâu thêm vài phần. Y dường như đã hoàn toàn không còn bận tâm đến những chuyện đã xảy ra lúc đó, kể cho Liễu Nguyệt Lan nghe như kể một câu chuyện cười.
Cuối cùng, y nói đùa: "Lúc đó, trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ—thật sự muốn giết cô ta."
Lòng Liễu Nguyệt Lan vô cùng chấn động.
Anh khó có thể tưởng tượng được cảnh tượng đó, càng không thể tưởng tượng được một cảnh tượng tồi tệ như vậy lại xảy ra với một thiếu niên 14 tuổi.
Anh tự cho rằng mình đã nhìn thấy rất nhiều điều xấu xa trên thế gian, nhưng lại không thể tưởng tượng được, hóa ra trên đời này còn có những chuyện bẩn thỉu hơn.
Nhưng anh lại không thể hoàn toàn đồng tình với tâm lý của Cố Diệu—nói cho cùng, chuyện này không phải do một phía gây ra, phá hoại gia đình người khác đương nhiên là sai, nhưng người đàn ông không kiểm soát được bản thân thì chẳng lẽ không có vấn đề sao?
Nhưng anh không muốn chỉ trích ai vào lúc này—đặc biệt là chỉ trích Cố Diệu.
Anh im lặng, không nói gì.
Vài phút sau, Cố Diệu lại nói: "Tuy nhiên, bây giờ tôi đã hiểu ra rồi. Quyền lực trong tay Cố Đỉnh Quân, sẽ khiến người ta mê mẩn. Ai mà không thích chứ? Tôi cũng thích."
Y nheo mắt lại: "Năm tám tuổi khi bị ông ấy phạt quỳ cả buổi chiều, tôi đã quyết định rồi, tôi cũng muốn có quyền lực nói một không hai như vậy."
Cánh tay Liễu Nguyệt Lan đột nhiên nổi lên một trận lạnh lẽo. Anh ngẩng đầu nhìn Cố Diệu, khuôn mặt quen thuộc đó, vào lúc này lại khiến anh có một cảm giác xa lạ kỳ lạ.
Anh đột nhiên nghĩ đến lời Cố Diệu vừa nói, trong lòng dâng lên một suy đoán khiến anh rùng mình.
Cố Diệu nói, rốt cuộc là "thật sự muốn giết cô ta", hay là... "ông ta".
Chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, Cố Diệu đã thu lại vẻ mặt lạnh lùng. Y lại ôm Liễu Nguyệt Lan vào lòng, đặt lên tai và cổ anh những nụ hôn lộn xộn.
Y dường như cũng lo lắng những lời vừa rồi sẽ làm Liễu Nguyệt Lan sợ hãi, khẽ hứa: "Tôi không phải Cố Đỉnh Quân, tôi sẽ không bao giờ giống ông ta."
Nụ hôn của Cố Diệu khiến anh không có thời gian để suy nghĩ điều gì khác. Anh ôm lấy đầu Cố Diệu, chút lạnh lẽo vừa rồi lại được người đó làm ấm lại.
Trong khoảng dừng của nụ hôn, Cố Diệu cắn môi anh, nói: "Mặc dù còn sớm, nhưng khi tôi sinh nhật, cậu có muốn về nhà cũ với tôi không?"
Y không đợi Liễu Nguyệt Lan trả lời, tiếp tục nói: "Cậu có nhớ trước đây tôi đã ở Mỹ ba tháng không, chính là để chuẩn bị cho chuyện này—một chuyện rất quan trọng, tôi muốn cậu biết."
Sau đó, trong bữa tiệc sinh nhật 18 tuổi của Cố Diệu, Liễu Nguyệt Lan cuối cùng cũng gặp được Cố Đỉnh Quân.
Anh lần đầu tiên bước vào căn nhà cũ của gia đình họ Cố, lần đầu tiên nhìn thấy... bộ mặt thật của gia đình họ Cố.
*
Vài ngày sau khi gặp Tống Dĩ, vào buổi sáng sớm hai ngày trước sinh nhật Liễu Nguyệt Lan, khi anh thức dậy đã thấy A Fin đã lâu không gặp ở phòng khách.
A Fin mang tin đến từ sáng sớm, Cố Đỉnh Quân đã trút hơi thở cuối cùng hai giờ trước.
Cố Diệu đang gọi điện thoại. Hôm nay chắc chắn không thể đến công ty được, những việc quan trọng cần phải sắp xếp.
Sau khi xử lý xong công việc trong tay, y gọi điện cho Cố Hy, bảo cậu đến nhà cũ đón Cố Chiêu.
Cuối cùng, lại gọi điện cho Tống Dĩ đang ở Hoàn Đô.
Sau khi sắp xếp xong những việc này, bộ quần áo Cố Diệu đã đặt trước được mang đến.
A Fin mở cửa nhận lấy, đưa hai bộ vest đen cho hai người.
Ngày hôm sau, tang lễ của Cố Đỉnh Quân được tổ chức.
Cố Diệu, với tư cách là con trai cả của Cố Đỉnh Quân, là người đứng đầu gia đình họ Cố hiện tại, đứng ở cửa linh đường cảm ơn từng vị khách đến viếng.
Mắt y hơi đỏ, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt mang theo sự mệt mỏi và đau buồn đậm đặc không thể tan biến, ngay cả nụ cười cũng thiếu đi vài phần, rõ ràng là một vẻ mặt gượng cười.
Nếu không phải Liễu Nguyệt Lan biết người này trước khi ra ngoài vẫn còn hoạt bát, e rằng cũng sẽ nghĩ Cố Diệu thực sự đau lòng tột độ vì sự ra đi của ba mình.
Đằng sau y, Cố Chiêu và Cố Hy thì có vẻ mặt khác nhau.
Hai người họ không giỏi che giấu và quản lý bản thân như Cố Diệu, trên mặt không hề có chút đau buồn nào. Cố Chiêu vẻ mặt bình tĩnh, Cố Hy thì vẻ mặt ngây thơ, dường như vẫn chưa biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Liễu Nguyệt Lan đứng cạnh hai người, thoạt nhìn giống như anh em của họ.
Có người chào hỏi anh, anh liền lịch sự đáp lại, ngoài ra, không nói thêm gì khác.
Một số người lén lút nhìn anh, hoặc với ánh mắt dò xét, hoặc với sự tò mò, nhưng những người có thể vào được sảnh trong linh đường đều là những người thông minh, sau khi nhìn qua liền hiểu.
Con rể của tiểu thư lớn không thể vào sảnh trong, những đứa con riêng của Cố Đỉnh Quân không thể, ngay cả con cái của anh chị em Cố Đỉnh Quân cũng không thể.
Nhưng Liễu Nguyệt Lan thì có thể.
Điều này đã nói lên rất nhiều vấn đề.
Không xa, Tống Dĩ đứng cạnh quan tài của Cố Đỉnh Quân, vẻ mặt nghiêm trang.
Liễu Nguyệt Lan quay đầu nhìn lại, mơ hồ có thể nhìn thấy một chút người đang nằm yên tĩnh bên trong.
Nhiều năm bị giam lỏng và bệnh tật đã bào mòn phần lớn tinh thần của Cố Đỉnh Quân, người đứng đầu thế hệ trước của gia đình họ Cố ở giai đoạn cuối đời, đã hoàn toàn không còn vẻ hào hùng khi nắm quyền năm xưa.
Ông ta trông, thậm chí còn già nua và tiều tụy hơn những người cùng tuổi.
Liễu Nguyệt Lan lại ngẩng đầu nhìn bức di ảnh đặt ở chính giữa.
Người trong bức ảnh đen trắng rất trẻ trung và tuấn tú, giữa lông mày và khóe mắt mang theo sự ngạo nghễ ngút trời, ánh mắt lại vô cùng sắc bén, như mang theo dao, xuyên qua máy ảnh, dường như cũng có thể đâm xuyên lòng người.
Vẻ mặt không sợ trời không sợ đất, không coi ai ra gì trên thế giới này.
Là một vẻ ngoài chuẩn mực của một công tử nhà giàu.
Bức ảnh này quá trẻ, không chỉ hoàn toàn không giống Cố Đỉnh Quân đã qua đời, thậm chí cũng không giống Cố Đỉnh Quân mà Liễu Nguyệt Lan chỉ gặp một lần duy nhất.
Cố Đỉnh Quân trong ảnh vẫn chưa có đôi mắt đào hoa, ánh mắt cũng không hề lẳng lơ như sau này. Chỉ riêng ngũ quan và khí chất, Cố Diệu quả thực có vài phần giống ông ta.
Liễu Nguyệt Lan lại nhìn người ở cửa. Một vài lãnh đạo từ tỉnh và thành phố đã đến thăm hỏi, Cố Diệu dẫn họ vào sảnh trong. Họ nói vài lời an ủi, Cố Diệu nghiêng đầu lặng lẽ lắng nghe.
Nghe một lúc, y lau mắt, vậy mà lại rơi vài giọt nước mắt.
Liễu Nguyệt Lan nhìn y, rồi lại quay đầu nhìn người trong bức ảnh.
Anh không biết nghĩ đến điều gì, lặng lẽ thở dài một tiếng.
Cố Đỉnh Quân đã chết, thời đại mà ông ta đã tạo ra cũng đã sớm kết thúc.
Dù lúc sống có lợi hại đến mấy, sau khi chết cũng chỉ là một chiếc hộp nhỏ hẹp.
Ông ta đã hô mưa gọi gió ở thành phố Chiếu Hải mấy chục năm, nhưng bây giờ lại không có ai thật lòng cảm thấy đau buồn hay đau khổ vì sự ra đi của ông ta.
Những người đến viếng ít nhiều đều biết về cuộc tranh giành quyền lực ồn ào mười năm trước, nhưng bây giờ, họ cũng cam tâm tình nguyện cùng Cố Diệu diễn vở kịch tình ba con giả dối này.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận