Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Vì Ánh Trăng Mà Đến

Chương 32

Ngày cập nhật : 2026-04-01 15:47:18



Mấy ngày sau, Liễu Nguyệt Lan quả nhiên như Cố Diệu đã dự đoán, ngày nào cũng theo dõi y rất sát sao, phải mất khoảng một tuần sau đó anh mới dần thả lỏng.


Đến sau này Liễu Nguyệt Lan tự mình cũng cảm thấy cạn lời: 【... Đôi khi em thực sự cảm thấy mình là người hay lo lắng.】


Anh vừa nói câu đó, Cố Diệu biết, điều này có nghĩa là chuyện này đã tạm thời qua đi đối với Liễu Nguyệt Lan - đây là một kiểu... nhượng bộ mà Liễu Nguyệt Lan thường dùng.


Mặc dù Cố Diệu không cảm thấy có gì đáng để bỏ qua - Cố Diệu hoàn toàn không nghĩ đây là chuyện lớn, y thậm chí còn khá thích trạng thái bám người này của Liễu Nguyệt Lan.


Bây giờ Liễu Nguyệt Lan sẵn lòng bỏ qua, vậy thì không còn gì tốt hơn.


Khi anh gửi tin nhắn đó cho Cố Diệu, Cố Diệu đang họp.


Những lời người thuyết trình nói cứ lướt qua đầu y, khiến y buồn ngủ: "Nói trọng tâm đi."


Y nghịch điện thoại, trả lời Liễu Nguyệt Lan: 【Em quan tâm anh mới lo lắng, anh biết mà, Lan Lan.】


Liễu Nguyệt Lan gửi lại một biểu tượng cảm xúc mèo đẩy mặt.


Sau khi người thuyết trình này nói vài câu ngắn gọn lại bắt đầu nói những lời dài dòng vô ích, Cố Diệu hoàn toàn không kiên nhẫn, lại một lần nữa ngắt lời: "Cậu có hiểu thế nào là nói trọng tâm không, nếu không hiểu thì đổi người khác nói đi."


Y mang theo một bụng tức muốn than phiền với Liễu Nguyệt Lan, vừa mở điện thoại ra, tin nhắn của người kia lại hiện lên.


Cố Diệu liếc mắt một cái, rồi lập tức khóa điện thoại lại.


Bên cạnh, thư ký đang đến rót trà cho y.


Sau khi thư ký rời đi, y mới bật sáng điện thoại lại -


Liễu Nguyệt Lan gửi cho y hai bức ảnh, đều là ảnh tự sướng.


Sau khi gửi đi, Liễu Nguyệt Lan còn hỏi: 【Đẹp không?】


Cố Diệu không dám trực tiếp mở ảnh lớn, lại khóa điện thoại. Y cầm điện thoại bằng tay phải, gõ nhẹ vào cạnh điện thoại trên bàn.


Y đổi tư thế ngồi, bắt chéo chân, trông như đang lắng nghe rất nghiêm túc.


Điện thoại được đặt trên đùi, lại một lần nữa bật sáng màn hình.


Liễu Nguyệt Lan thường mua một số phụ kiện nhỏ để nghiên cứu và chơi, tìm kiếm cảm hứng cho phụ kiện nhân vật game. Gặp những món đẹp, hợp mắt còn tự mình thử đeo, tiện thể cho Cố Diệu "thưởng thức" một chút.


Lần này cho Cố Diệu "thưởng thức" là... dây chuyền ngực và dây chuyền eo.


Cố Diệu bật sáng điện thoại, phóng to hai bức ảnh trên đùi để xem kỹ.


Sợi dây chuyền màu vàng hồng mảnh mai treo trên cổ, chia thành hai nhánh dưới xương quai xanh, nhẹ nhàng ôm lấy phần hơi nhô lên, ngoan ngoãn rủ xuống tự nhiên.


Trên sợi dây chuyền mảnh mai đính những hạt vàng nhỏ và vỏ sò màu trắng sữa.


Và ở hai bên đó...


Cố Diệu nín thở.


Sau lần đau đớn đó, Liễu Nguyệt Lan không dám xỏ khuyên nữa.


Không biết từ lúc nào anh lại mua một đôi kẹp!


Viên đá quý màu hồng hình giọt nước được viền một vòng kim cương nhỏ, hai chiếc kẹp được nối với nhau bằng một sợi dây chuyền vàng.


Những quả đỏ mọng không chịu nổi sức nặng như vậy, đáng thương rủ xuống.


Cố Diệu mím môi, lại đổi tư thế ngồi, ngoan ngoãn một lúc rồi lại mở ảnh tiếp theo phóng to.


Những chuỗi ngọc trai ánh bạc lạnh lẽo được xâu thành những sợi dây chuyền eo xếp chồng lên nhau, ba lớp chồng lên nhau ở eo. Những hạt ngọc trai rủ xuống hai bên lớn hơn, viên ngọc trai cuối cùng đã rủ xuống đến đùi.


Liễu Nguyệt Lan rất gầy, eo lại càng nhỏ, sợi dây chuyền eo quá rộng, đeo trên eo cứ trượt xuống. Trên sợi dây chuyền thứ ba lại có một viên ngọc trai hơi lớn hơn, lúc chụp ảnh đã rủ xuống giữa hai chân, vừa vặn che đi chỗ mềm mại trơn nhẵn.


Cố Diệu cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, ngón tay gõ nhẹ vào ghế xoay một cách thiếu kiên nhẫn.


Vài phút sau, y quay lại khung chat, gõ vài cái, hỏi Liễu Nguyệt Lan: 【Đau không? Để anh xoa cho em.】


Liễu Nguyệt Lan nhanh chóng trả lời: 【Đau, hay là liếm đi ^ ^】


Cố Diệu "pạch" một tiếng ném điện thoại đi.


*


Liễu Nguyệt Lan đặt điện thoại xuống, cẩn thận tháo những thứ trên người ra.


Đau, thực sự rất đau.


Liễu Nguyệt Lan đau đến mức hít hà.


Anh ném mấy thứ đó lên đầu giường, không mặc quần áo, quấn chăn tiếp tục trò chuyện với Cố Diệu: 【Cái này có phải là góc nhìn của Cố tiên sinh không?】


Cố Diệu rõ ràng đang họp, vẫn có thể phân tâm trêu chọc anh: 【Không phải, góc nhìn của Cố tiên sinh phải là lưng, eo và mông.】


Liễu Nguyệt Lan nheo mắt: 【Đợi đấy.】


Vài phút sau, Cố Diệu lại nhận được bức ảnh tự sướng thứ ba.


Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi mở ảnh ra Cố Diệu vẫn suýt nữa không cầm chắc điện thoại.


Liễu Nguyệt Lan không mặc quần áo, trên người vẫn còn những vết đỏ do ma sát của mấy phụ kiện nhỏ vừa rồi. Anh chống cằm nằm sấp trên ghế sofa, để lộ toàn bộ lưng.


Điện thoại được cầm đặt cạnh mặt, chụp một bức ảnh toàn thân qua tấm gương lớn đối diện.


Anh co một chân lên, chỗ kín đáo mờ ảo trong bóng tối.


Xuống nữa, giữa hai chân còn kẹp sợi dây chuyền eo ngọc trai vừa rồi.


Cố Diệu phóng to xem, biểu cảm của Liễu Nguyệt Lan rất mờ, nhưng cũng lờ mờ thấy một chút đầu lưỡi đỏ hồng.


... Cố Diệu gần như nghiến răng nghiến lợi gõ mấy chữ: 【Em đợi đấy cho anh.】


Liễu Nguyệt Lan không trả lời y.


Đêm đó, đương nhiên vẫn là... giày vò rất lâu.


Liễu Nguyệt Lan đương nhiên phải trả giá cho sự khiêu khích buổi chiều.


Sau này anh thực sự không chịu nổi nữa, thỉnh thoảng cầu xin Cố Diệu bên tai: "Sai rồi, sai rồi, Cố tiên sinh, tha cho em đi..."


Cánh tay anh đặt trên vai Cố Diệu, bắp chân bị người kia xoa bóp liên tục, vừa đau vừa mềm.


Cố Diệu nghiêng đầu hôn lên má anh, nói: "Lần nào em cũng nói vậy, lần nào cũng dám khiêu khích anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=32]

Anh thấy mình quá không cố gắng rồi, gần đây không cho em ăn no phải không?"


Liễu Nguyệt Lan vừa cười vừa né tránh: "Không phải, không phải, Cố tiên sinh anh quá cố gắng rồi."


Lần cuối cùng, còn có thêm một số thứ khác.


Yêu nhau nhiều năm như vậy, những chuyện bình thường ( ) đã sớm không còn khiến Liễu Nguyệt Lan xấu hổ, nhưng đêm đó anh vẫn xấu hổ đến đỏ bừng cả người.


Khi tắm anh bám vào người Cố Diệu, mắt cũng không muốn mở ra.


Giống như Cố Diệu thỉnh thoảng cố ý ghen tuông để tìm cảm giác tồn tại, Liễu Nguyệt Lan cũng rất biết cách dùng kiểu làm nũng này để nắm giữ Cố Diệu.


Cố Diệu vừa gội đầu cho anh vừa cười, tiếng cười trầm đục phát ra từ lồng ngực: "Cái người này."


Liễu Nguyệt Lan vòng tay ôm eo y, mặt tựa vào vai y, quyến luyến dán chặt vào y.


Cố Diệu tắt nước, lau tóc cho anh, khẽ hỏi: "Không giận nữa à?"


Ngón tay Liễu Nguyệt Lan run lên, vẫn nhắm mắt, khẽ nói: "Cũng không phải giận, chỉ là..."


Cố Diệu cắn môi anh, thở dài như có như không: "Anh thấy em đúng là làm màu."


Liễu Nguyệt Lan cũng không phủ nhận: "Cũng có thể."


Anh hơi nghiêng mặt đi, không để Cố Diệu hôn sâu hơn.


Dưới ánh đèn không mấy sáng sủa của phòng tắm, khóe mắt Liễu Nguyệt Lan rủ xuống một đường cong nhỏ đáng thương: "A Diệu, đừng lúc nào cũng làm những chuyện nguy hiểm như vậy... Em sẽ lo lắng cho anh."


Câu "lo lắng" này lại chạm đến Cố Diệu ở mức độ rất lớn.


Y nghĩ, những chuyện khác cứ gác lại đã, để Liễu Nguyệt Lan chủ động nói ra những lời này thực sự không dễ, xem ra thời gian trước anh thực sự đã sợ hãi không ít.


Y ôm chặt Liễu Nguyệt Lan, đáp một tiếng.


Liễu Nguyệt Lan cũng nhìn y. Anh tựa vào vai Cố Diệu, quyến luyến cọ xát.


Anh gọi: "A Diệu."


"Ừm?" Cố Diệu cúi đầu hôn anh, "Sao vậy?"


Dòng nước ấm áp đã cuốn trôi sự mạnh mẽ thường ngày của Cố Diệu, tóc y ướt sũng rủ xuống trán, được ánh đèn vàng tươi chiếu rọi vài phần dịu dàng chân thành.


Liễu Nguyệt Lan gạt tóc y ra, rồi lại không nói gì. Anh chỉ lắc đầu, rồi lại đưa tay ôm y.


Cố Diệu rất hưởng thụ cái làm nũng này, ôm anh vào lòng, ôm chặt.


Thoáng cái, sắp đến Tết rồi.


Ngày làm việc cuối cùng trước Tết, Cố Diệu cho tất cả nhân viên của mỗi công ty nghỉ, buổi tối còn mời nhân viên tập đoàn đi ăn.


Cố Diệu không uống rượu, nhưng A Fin thì không thoát được. Không có ai lái xe, thế là Liễu Nguyệt Lan liền thay thế.


Vừa lên xe, Liễu Nguyệt Lan đã kéo dài giọng than vãn: "Ôi, ngày cuối cùng trước Tết, tài xế của Cố tiên sinh đều được nghỉ, nhưng Liễu Nguyệt Lan lại không được nghỉ, thật thảm quá."


Liễu Nguyệt Lan lái xe, ghế phụ chắc chắn là Cố Diệu ngồi, thế là A Fin cũng hiếm khi được hưởng đãi ngộ ông chủ ở ghế sau.


Anh ta nghe Liễu Nguyệt Lan nói vậy, cười: "Tôi đã nói là gọi tài xế hộ tống, tiên sinh không cho."


Cố Diệu lắc đầu, nói với Liễu Nguyệt Lan: "Này, nhìn anh A Fin này xem, sắp trèo lên đầu anh rồi."


Liễu Nguyệt Lan phụ họa: "Đã bảo anh nên giảm lương cho anh Phong rồi."


A Fin liên tục cầu xin: "Tôi sai rồi Nguyệt Lan thiếu gia."


Ngày làm việc cuối cùng, đường phố rất tắc. Xe của Liễu Nguyệt Lan di chuyển rất chậm, lái xe gần như muốn ngủ gật.


Khi đi qua một ngã tư nào đó lại tắc, anh mở bản đồ ra xem, nói: "Tắc đen cả rồi."


A Fin nói: "Ngày cuối cùng, chắc chắn tắc, nhiều người phải về nhà mà."


Than phiền cũng vô ích. Liễu Nguyệt Lan tắt điều hòa, hạ cửa kính xe xuống một chút, chán nản nhìn cảnh vật bên ngoài.


Cố Diệu tiện miệng hỏi: "A Fin, Tết này anh định làm gì?"


A Fin đùa: "Tiên sinh, Tết này tăng ca, lương gấp ba."


Cố Diệu cũng cười: "Thật là không quản được anh nữa rồi."


Liễu Nguyệt Lan nghe họ trò chuyện, trong lòng cũng mềm mại.


Vì chuyện của Cố Đỉnh Quân, nhà họ Cố năm nay không ăn Tết - mặc dù không một ai đau buồn hay thương tiếc vì cái chết của Cố Đỉnh Quân, nhưng những việc cần làm để giữ thể diện vẫn phải làm cho đúng.


Thế là, Cố Diệu hiếm hoi có thời gian rảnh vào dịp Tết.


Mấy ngày trước Cố Diệu hỏi anh, Tết có muốn đi đâu chơi không, Liễu Nguyệt Lan nghĩ một lúc, cảm thấy cả thế giới sẽ bị người Trung Quốc chiếm đóng, thôi vậy.


Lúc đó anh tựa vào Cố Diệu, hai người cùng nhau ngồi trên ban công chăm sóc những bông hoa. Anh nói: "Cố tiên sinh, anh cứ ở nhà gác công việc sang một bên mà làm việc nhà nghiêm túc, em sẽ ở bên cạnh sai bảo anh, hai chúng ta cứ thế mà đón Tết là tốt nhất."


Cố Diệu cắn môi anh: "Em chỉ biết sai bảo anh thôi."


Tắc đường vẫn chưa giảm. Xe của Liễu Nguyệt Lan bò chậm như rùa, đi vài trăm mét mất mười phút.


Anh vừa nói chuyện với hai người kia, vừa nhìn trái nhìn phải, cố gắng tìm một con đường ít tắc hơn.


Đột nhiên, anh nhìn thấy một người ở quầy nướng bên kia đường, đang ngồi xổm dưới đất hút thuốc.


Hai tay nắm vô lăng vô thức dùng sức.


Anh nhìn chằm chằm vào người đó, nhìn rất say sưa, ngay cả xe phía sau bấm còi cũng không để ý.


Cố Diệu chạm vào anh, nói: "Đi thôi."


Nói xong lại thấy không đúng: "... Lan Lan, em sao vậy?"


Liễu Nguyệt Lan mặt lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào đó.


Anh tháo dây an toàn, đẩy cửa xe xuống xe!


Tài xế phía sau đợi sốt ruột, thò cổ ra ngoài cửa xe chửi một câu: "Thần kinh à mày! Xe dừng giữa đường vào buổi tối -"


Cố Diệu sau đó xuống xe, liếc nhìn phía sau.


Quanh năm ở vị trí cao, khi Cố Diệu không cười, sự uy nghiêm không thể nghi ngờ trên người y rất sắc bén. Ánh mắt đó quét qua, tài xế phía sau lập tức im bặt.


Y nhìn Liễu Nguyệt Lan sải bước đi về phía quầy nướng bên kia đường, giữa chừng vài lần suýt bị xe chạy chậm quẹt phải.


Y đi theo sau người đó, lo lắng gọi anh: "Lan Lan! Em đi đâu vậy?!"


Liễu Nguyệt Lan lại làm ngơ.


... Anh trông thật lạc lõng trong màn đêm mênh mông đó.


Anh đi nhanh đến mức Cố Diệu nhất thời không theo kịp anh.


Chỉ trong vài giây, Liễu Nguyệt Lan đã đi đến quầy nướng bên kia đường. Anh đứng sừng sững ở đó, che khuất tầm nhìn của người đàn ông đang ngồi xổm dưới đất hút thuốc.


Người đó ban đầu không phát hiện ra, Liễu Nguyệt Lan đã đứng trước mặt anh ta rất lâu, che khuất ánh đèn trên đầu người đó.


Sau khi nhận ra sự hiện diện của Liễu Nguyệt Lan, người đó vứt điếu thuốc trên tay, đứng dậy một cách lêu lổng: "Chết tiệt, mày là thằng khốn nào—"


Lời còn chưa dứt, Liễu Nguyệt Lan cúi người nhặt một chai bia dưới đất, không chút do dự, "choang" một tiếng đập thẳng vào đầu người đó!


Một chút rượu còn sót lại trong chai bia hòa lẫn với máu tươi chói mắt, từ từ chảy xuống từ đầu người đó, tụ lại thành một vệt bẩn trên mặt.


Người đó hét lên: "Mày, mày, mày là thằng khốn—"


Không đợi người đó chửi thêm, Liễu Nguyệt Lan ấn cổ người đó xuống đất, tự mình cúi xuống giẫm lên thắt lưng người đó, tay kia bẻ cằm người đó ra.


"Mày còn nhớ cái răng mày bị mất không?" Liễu Nguyệt Lan hạ giọng hỏi người đó, "Cái này là tao đánh rụng, mày còn nhớ không?"


Anh nói một địa chỉ vào tai người đó—đó là địa chỉ căn nhà cũ nát của anh và Liễu Tinh Nghiên.


Anh buông cằm người đó ra, đế giày nghiền lên thắt lưng người đó, giọng nói nhẹ nhàng hoàn toàn trái ngược với hành động: "Nhớ ra chưa? Tao là Liễu Nguyệt Lan."


-----------------------


Lời tác giả: Được rồi, khuôn mặt quen thuộc lại xuất hiện rồi, haha [hề]

Bình Luận

0 Thảo luận