Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Vì Ánh Trăng Mà Đến

Chương 16

Ngày cập nhật : 2026-03-15 12:16:38

Thật kỳ lạ, đúng là đồ thần kinh. Liễu Nguyệt Lan thầm rủa.


Anh còn phải về lớp học, không có thời gian an ủi tâm trạng thất thường của thiếu gia - đây vốn dĩ không phải việc anh nên làm.


Anh cũng không mang bánh kem đến ký túc xá của Cố Diệu, buổi chiều anh đã ăn hết nó.


…Bánh kem vô tội, không thể lãng phí bánh kem.


Sau đó, mối quan hệ giữa hai người đột nhiên trở nên lạnh nhạt.


Liễu Nguyệt Lan vốn dĩ cũng ít khi dùng tủ lạnh ở ký túc xá của Cố Diệu để đồ, sau lần đó thì càng không bao giờ đến nữa.


Vài ngày sau, trong trường lan truyền tin tức mới về Cố Diệu.


Đã đi Mỹ.


Anh lười quản nhiều chuyện như vậy, chỉ theo thói quen của mình, mỗi ngày đều đặn lên lớp, tan học.


Cố Diệu đi chuyến này ba tháng, mãi đến khi học kỳ này kết thúc mới trở về.


Trong ba tháng này… cũng không phải hoàn toàn không liên lạc.


Sau cuộc cãi vã trên sân thượng, chỉ hai ngày sau, Cố Diệu đã nhắn tin cho anh.


Người đó dường như muốn giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, không giải thích chuyện ngày hôm đó, cũng không xin lỗi về hành vi ngày hôm đó. Y chỉ bình thản nói: [Tôi đi Mỹ một chuyến.]


Liễu Nguyệt Lan biết Cố Diệu đi Mỹ sớm hơn những người khác trong trường.


Nhưng Liễu Nguyệt Lan không trả lời.


Không chỉ tin nhắn này không trả lời, mà sau đó trong ba tháng này, tất cả tin nhắn Cố Diệu gửi đến đều không được trả lời.


Cố Diệu đôi khi gửi cho anh những bức ảnh phong cảnh mình chụp, đôi khi chụp những chú chó chăn cừu nuôi ở trang trại của họ ở Mỹ, đôi khi chụp những món ăn mình làm, nhiều hơn là gửi những lời lảm nhảm, đều là những nội dung rất nhàm chán.


Liễu Nguyệt Lan lúc đầu còn xem qua, sau đó thấy phiền, dứt khoát cài đặt chế độ không làm phiền.


Trong khung chat có một chấm đỏ nhỏ, số tin nhắn chưa đọc mỗi ngày đều tăng lên.


Nói là tức giận… thực ra đã không còn tức giận từ lâu rồi, anh thậm chí còn cảm nhận được, việc Cố Diệu gửi những tin nhắn nhàm chán này là một cách cầu hòa vụng về.


Liễu Nguyệt Lan không muốn để ý đến y, hơn nữa là… không muốn để ý đến y.


Tạ Lâm Phong cũng nhận ra điều bất thường: “Dạo này cậu… lại không thân với Cố Diệu nữa à?”


Liễu Nguyệt Lan liếc nhìn anh ta, không nói gì.


Vẻ mặt của Tạ Lâm Phong rất nghiêm túc, không hề có ý đùa giỡn. Anh ta đặc biệt nghiêm túc nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Trước đây tôi cứ sợ cậu…”


Khóe mắt Liễu Nguyệt Lan giật giật.


“Tôi cứ sợ cậu thích cậu ta.” Tạ Lâm Phong nói nhỏ.


Liễu Nguyệt Lan bực bội nói: “Cả ngày cậu nói cái quái gì vậy?”


Tạ Lâm Phong ngồi vắt chân lên ghế trước chỗ ngồi của Liễu Nguyệt Lan, hai tay chống cằm nói chuyện với anh.


Anh ta không cãi nhau với Liễu Nguyệt Lan: “Là lời nói vớ vẩn thì tốt nhất.”


Liễu Nguyệt Lan đặt bút xuống, không tiếp tục làm bài tập nữa, cũng nghiêm túc hỏi: “Lâm Phong, cậu cứ hỏi những câu này, cứ nói những lời này, rốt cuộc là sao vậy?”


Tạ Lâm Phong cụp mắt xuống, lại không nói gì.


Liễu Nguyệt Lan có chút bực bội, anh hơi tức giận nói: “Thứ nhất, tôi rất nghèo, tôi không có tiền, cậu ta không lừa được tiền từ tôi. Thứ hai, tôi không phải phụ nữ, sẽ không mang thai. Thứ ba, tôi không phải đang yêu đương với cậu ta, hai điều trên tuy là sự thật nhưng cũng không ảnh hưởng gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=16]

Tạ Lâm Phong, cậu mỗi lần đều như nặn kem đánh răng vậy, muốn nói gì thì nói rõ ràng ra đi.”


Tạ Lâm Phong như đã hạ quyết tâm gì đó, mở lời: “Nguyệt Lan, tôi và Cố Diệu… chúng tôi quen nhau rất sớm, tuy rằng vẫn luôn không thân thiết lắm.”


Anh ta giải thích nguyên nhân: “Trước đây không phải đã nói với cậu rồi sao, nhà chúng tôi khá giàu, nhưng nhà chúng tôi là gia đình thuần thương nhân, không giống như gia đình Cố có bối cảnh trải rộng cả chính trị và thương mại, hơn nữa tôi cũng không có tiếng nói gì trong nhà, nên tuy chúng tôi quen nhau rất sớm, nhưng vẫn luôn không thân thiết lắm. Tuy nhiên, Cố Diệu người này, thực ra không khó hiểu đâu -”


Anh ta nhìn Liễu Nguyệt Lan, suy nghĩ kỹ một lát, rồi lại bác bỏ lời mình vừa nói: “Không, không phải nói không khó hiểu, cậu thực sự muốn hiểu hết tâm tư của cậu ta ta đương nhiên rất khó, nhưng có một số điều đơn giản, không cần cậu ta chủ động nói ra - ví dụ như, cậu ta khác với nhiều công tử nhà giàu khác, cậu ta không thích chơi đùa những thứ này.”


Một khi đã bắt đầu câu chuyện, việc tiếp tục nói dường như cũng không còn khó khăn nữa.


Tạ Lâm Phong nói liên tục như đổ đậu ra khỏi ống tre: “Tôi chưa từng nghe nói cậu ta yêu đương, cũng chưa từng nghe nói cậu ta nhiệt tình theo đuổi ai.”


Sự bực bội trong lòng Liễu Nguyệt Lan không hề giảm bớt theo lời nói của Tạ Lâm Phong, ngược lại… dường như còn tăng lên.


Anh có chút không muốn nghe nữa, nhưng lại không biết làm sao để từ chối, bèn lại cầm bút lên, muốn tiếp tục làm bài tập đang dang dở, hy vọng Tạ Lâm Phong nhìn thấy sẽ tự động im lặng.


Khi cầm bút lên lại ngẩn người một chút -


Cây bút này, vẫn là của Cố Diệu.


Anh như trút giận mà tùy tiện viết một lựa chọn, sau khi xem kỹ lại phát hiện lựa chọn tùy tiện này lại là đáp án sai có thể loại bỏ đầu tiên.


Bên tai, lời nói của Tạ Lâm Phong vẫn tiếp tục.


“Nếu cậu ta nói thích cậu, thì cậu ta nhất định là nghiêm túc. Cậu ta sẽ không đùa giỡn tình cảm của cậu, cũng không nhất thiết muốn nhận được gì từ cậu.” Tạ Lâm Phong chậm rãi nói, “Như vậy… mới càng đáng sợ.”


Đầu bút bi dừng trên cuốn bài tập, làm loang ra một chấm mực đen nhỏ.


Liễu Nguyệt Lan dùng bút xóa xóa đi chấm mực này, lật sang trang lại phát hiện, vết mực đã thấm qua giấy, loang sang trang tiếp theo.


Anh thở dài một hơi.


Bài tập này không thể viết tiếp được nữa.


Anh thu dọn đồ đạc trên bàn. Cái bàn vốn rất gọn gàng bị anh làm cho lộn xộn rồi lại được sắp xếp về vị trí cũ, nhưng anh vẫn thấy chỗ nào cũng không vừa mắt. Anh nhìn quanh, tìm kiếm những chỗ có thể dọn dẹp thêm một lần nữa.


Tạ Lâm Phong lúc này giữ lấy tay anh, không còn giọng điệu nghiêm túc như vừa nãy: “Nhưng mà, Nguyệt Lan nhỏ bé à, Cố Diệu quả thật cũng khá… hì hì!”


Liễu Nguyệt Lan: “…Im miệng.”


Tạ Lâm Phong lại bắt đầu nói năng lung tung không biết sống chết: “Nếu cậu ta theo đuổi tôi, thì tôi cũng thích cậu ta.”


Liễu Nguyệt Lan mặt không cảm xúc: “Vậy cậu đi thích cậu ta đi, chúc trăm năm hạnh phúc.”


Tạ Lâm Phong cúi đầu cười một lúc, rồi lại xua tay nói: “Ấy, Tiểu Nguyệt Lan, nói thật nhé, mối quan hệ của chúng ta thế này thì cậu cứ nói thật với tôi đi -”


Anh ta ghé sát lại một chút, nói nhỏ: “Cậu thật sự không biết, hay là giả vờ vậy?”


Liễu Nguyệt Lan không nói gì.


Tạ Lâm Phong cũng không thúc giục, lại tiếp tục tự mình nói: “Hoặc là… cậu có nhận ra không, dạo này mọi người trong trường đều rất khách sáo với cậu?”


“…Thật lòng mà nói, không.” Liễu Nguyệt Lan nói thật, “Cậu cũng biết, tôi với các bạn học khác trong trường, hầu như không có qua lại gì.”


“Được rồi.” Tạ Lâm Phong nhún vai, “Nhưng mà… cậu sẽ không thật sự không nhận ra, Cố Diệu khá có ý với cậu chứ?”


“…” Liễu Nguyệt Lan im lặng gần một phút, “Cậu chỉ muốn nói điều này thôi sao?”


Tạ Lâm Phong cuối cùng cũng ngồi thẳng dậy, anh ta dọn dẹp bàn học bị Liễu Nguyệt Lan làm lộn xộn, nói nhỏ: “Cậu cũng đừng vì lời tôi nói mà áp lực gì… Ý của tôi không phải là Cố Diệu không tốt, Cố Diệu là người rất tốt.”


Anh ta còn muốn nói gì đó, nhưng rõ ràng là không nói ra - anh ta đột ngột ngắt lời mình, lại dùng vẻ mặt lêu lổng đó nói: “Ôi, có thể yêu đương với Cố Diệu, bao nhiêu người cầu còn không được! Cứ tận hưởng đi!”


Liễu Nguyệt Lan lạnh mặt kéo anh ta về chỗ ngồi của mình.


Bên tai không còn những lời nói phiền phức đó nữa, nhưng nội tâm của Liễu Nguyệt Lan vẫn không thể bình yên.


Trong giờ học, anh lén nhìn điện thoại, tin nhắn chưa đọc từ Cố Diệu đã tăng vọt lên 999+.


Ngón tay của Liễu Nguyệt Lan lơ lửng trên màn hình một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhấn xuống.


Anh đã xóa sạch những tin nhắn chưa đọc đó.


Hôm đó tan học Liễu Nguyệt Lan về muộn - bánh bao để quên trong lớp, anh lại quay lại một chuyến.


Gần đây đầu bếp căng tin trường mê làm bánh bao, rất ngon và rất rẻ, hai tệ có thể mua được một túi lớn. Liễu Nguyệt Lan đã mua một lần, anh trai anh rất thích ăn, nên Liễu Nguyệt Lan thường xuyên mua một ít bánh bao mang về.


Tối đi vội, quên mang đi, Liễu Nguyệt Lan mặt mày đen sầm quay lại lớp lấy.


Khi ra khỏi trường, Liễu Nguyệt Lan đã nhìn thấy một chiếc xe sang trọng nhưng kín đáo từ xa.


Ở trong trường này lâu, Liễu Nguyệt Lan cũng đã thấy đủ loại xe sang.


Anh nhận ra chiếc xe thường xuyên đưa đón Cố Diệu, phiên bản Audi A8L Founder, nghe nói ngoại hình không khác biệt nhiều so với bản thường, chỉ khi ngồi vào mới biết sự khác biệt.


Liễu Nguyệt Lan nhìn quanh -


Ở góc đường không xa, có một người đang ngồi trên vali, chán nản nhìn điện thoại.


Liễu Nguyệt Lan không muốn gặp y, nhưng lại không thể tránh được.


Con đường đó là con đường anh đợi xe buýt.


Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi bước xuống xe.


Liễu Nguyệt Lan nhận ra anh ta, là tài xế của Cố Diệu, một người đàn ông tên A Fin.


A Fin đi đến trước mặt anh, cười chỉ vào góc đường: “Thiếu gia đang đợi cậu ở đó.”


Liễu Nguyệt Lan nhíu mày nói: “Đồ thần kinh, bảo cậu ta đi đi.”


A Fin nói: “Tôi không dám đâu.”


Khi hai người đang nói chuyện, Cố Diệu nhìn thấy họ. Y không quan tâm đến vali, sải bước đi về phía họ.


Vừa đi vừa bất mãn phàn nàn: “Này, Liễu Nguyệt Lan, tôi vừa xuống máy bay còn chưa về nhà đã đến trường tìm cậu, cậu nhìn thấy tôi mà còn không thèm để ý? Cậu quá đáng lắm.”


Y đi đến trước mặt Liễu Nguyệt Lan đứng lại, rồi ra tay trước: “Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi?”


Liễu Nguyệt Lan vẫn không muốn để ý đến y , muốn vòng qua y về nhà, nhưng Cố Diệu không cho phép.


Cố Diệu còn có vẻ không chịu bỏ qua: “Ba tháng rồi, ba tháng nay cậu không trả lời tin nhắn của tôi.”


“…” Liễu Nguyệt Lan lạnh nhạt nói, “Rồi sao? Vậy thì sao?”


Cố Diệu mím môi, trong mắt có chút ý cười: “Thiếu gia à, vẫn còn giận sao? Cậu nóng tính quá đấy.”


Liễu Nguyệt Lan: “Cậu đúng là giỏi đổ lỗi. Rốt cuộc là ai nóng tính?”


Cố Diệu: “…Tôi nóng tính, tôi nóng tính.”


Y nhận lấy túi bánh bao trong tay Liễu Nguyệt Lan, nói: “Thật sự sợ cậu rồi, được được được, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, được không?”


Liễu Nguyệt Lan không buông tay, hai người cứ thế giằng co, mỗi người kéo một bên bánh bao.


Anh nói: “Vậy cậu nói trước đi, cậu nổi giận vô cớ cái gì?”


Cố Diệu thu lại một chút ý cười, trong mắt có thêm những cảm xúc khó tả.


Y nhìn Liễu Nguyệt Lan, một lúc lâu sau lắc đầu: “Sau này sẽ nói cho cậu biết.”


Liễu Nguyệt Lan dùng sức giật lại bánh bao của mình, tức giận nói: “Vậy thì cậu cút đi! Đừng cản đường tôi!”

Bình Luận

0 Thảo luận