Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 44  ·  20.5%
TẦM PHƯƠNG TRÌ
Chương 9
16/08/2025 23:09· 978 từ

Ta cười nói: “Thái tử? không phải là Vương gia

Sắc mặt Tiêu Tư Duệ xuống: “Bạch Tư Nhược, đây trong cung, nàng lại ăn nói tung cái gì vậy?

Ta cười ngắt lời hắn, Phương Diệu Đồng: “Sau này là Thái tử phi nương nương Phương tỷ tỷ, tỷ bằng lòng không?”

Phương Diệu Đồng e thẹn đầu: “Bệ hạ ban hôn, Đồng sao dám không bằng lòng?”

Ta cười nói: “Hoàng thượng hôn, Phương tỷ tỷ không không theo, nhưng người mà Phương tỷ thật lòng yêu có phải là Thái tử

Ánh mắt Phương Diệu Đồng thẹn hoảng loạn lướt qua Tiêu Tư Duệ, thật là vẻ đáng thương.

Tiêu Tư Duệ giận dữ với ta: “Ta vừa nói nàng phải sửa cái tật ăn không kiêng nể, nàng thấy không?”

Phương Diệu Đồng vội ngăn lại, quay đầu cười nhã với ta: “Chuyện hôn sự của nhi chúng ta, đều do phụ mẫu định đoạt, Nhược đừng trêu ta nữa.”

Ta nghiêng đầu nghĩ ngợi lát, nhướng mày cười nói: Thừa tướng thật lợi hại, tỷ hôm nay đã có hiệu Thái tử phi, vậy này dù Thái tử hay Nhị tử lên ngôi, Thừa tướng đều an hưởng phú quý.”

Tiêu Tư Duệ giận dữ “Nàng nói bậy bạ gì

Ta liếc nhìn hắn: “Đừng trong cung ta sẽ đánh nhau với chàng, chàng mà lớn tiếng ta sẽ tay.”

Tiêu Tư Duệ nghẹn lời giây lát, giận dữ vừa lên tiếng, một mũi tên lạnh đã bắn tới, Tiêu Duệ đá vào vai ta cái, đồng thời không chút do ôm lấy Phương Diệu Đồng khỏi mũi tên kia.

Ta cười nhìn hai người họ, Tiêu Tư Duệ vừa coi như đã bảo vệ cả chúng ta, chỉ là bảo vệ không giống nhau nhưng Tư Cần Vương không cần phí tâm như vậy, chỉ mũi tên lạnh lẽo thôi, tránh được.

Từ xa một cung nữ người hành lễ với ta, không để ý đến Tiêu Tư và Phương Diệu Đồng tung mình lướt về phía điện.

Giây lát trước, trước đại vẫn còn kim bích huy vui vẻ hòa thuận, vậy mà phút này đã máu be bét, tàn chi vương tiếng khóc than xen lẫn giận Xem ra Thừa tướng phủ bỏ ra không ít vốn ngay cả người trong cấm cũng đã điều động.

Tiêu Tư Duệ ôm Phương Đồng theo sát ta đến điện, nơi Hoàng thượng ở có khách nhiều nhất, nhưng hộ giá cũng nhiều nhất, nhắc thiệt hơn, vẫn là bên thượng an toàn hơn.

Hoàng thượng lúc này quả chút chật vật, khi trẻ vì cứu phụ thân ta cũng từng bị thương chiến trường, ngày thường đi không lộ, giờ phút này vừa đã hơi khập khiễng, nhưng diện trong đại điện cũng đến nỗi tệ đến mức ông ta bỏ chạy thân, cho nên ông ta Hoàng hậu trốn sau cột tránh những lưỡi đao kiếm loạn.

Phía sau hai người dần tụ tập một đám đông nữ, ta vừa mới hơi thở nhẹ nhõm, đã bị Tư Duệ kéo mạnh đến Hoàng hậu, hắn giận dữ nói: ngoan ngoãn ở đây cho

Phương Diệu Đồng đương nhiên được đưa đến, nhưng Hoàng không rảnh để ý đến nàng, nắm chặt tay ta giọng: “Nhược Nhược, con đừng lung tung, cứ ở lại đây, chưa?”

Hoàng hậu nương nương già rồi, cho nên mới sủng, nhưng ta nhìn mái tóc điểm bạc của bà, có thể nhớ lại nụ dịu dàng tuyệt đẹp của bà ta còn nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-m-ph-ng-tr&chuong=9]

Hoàng thượng đứng ngay bên Hoàng hậu, lúc này giết ta dễ như trở bàn tay, ta lại không hạ tấn công, thứ nhất tại chưa đến bước đó, thứ là, ta không muốn giết thượng.

Hoàng hậu những năm qua coi ta như nữ nhi chăm sóc, ta không muốn giết mà bà yêu thương. Hoàng thượng khi ta còn cũng từng ôm ta vào lòng, trâm hoa cho ta.

Ta đã nghe thấy tiếng giết giận dữ của phụ ta ở cửa đại điện rồi, ấy hô hoán cứu phụ thân ta thô lỗ, không ngu ngốc.

Thừa tướng phủ mưu phản, vu oan cho Bạch phủ, thì Bạch phủ giết Hoàng đế có thể nói là cung hộ giá, cần vương, sát đám nghịch tặc Thừa tướng này.

Nhưng ta cảm thấy tiếng giận dữ của phụ thân là thật sự lo lắng, ta chút không chắc chắn ấy đến giết vua hay sự đến cứu giá. Dù sao chuyện ông ấy mưu phản ta chưa bao giờ nói với nhau.

Ta thật sự hối hận, lẽ phải nói rõ với thân, giờ phút này tên đã dây cung, nếu bắn người, vậy ta cứ đào cái hố mà chôn mình cho

Ta giận chính mình, nhưng muốn trút giận lên đầu Diệu Đồng, cho nên ta không bụng liếc nhìn Phương Đồng một cái.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận