Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 33 / 44  ·  75%
TẦM PHƯƠNG TRÌ
Chương 33
16/08/2025 23:17· 842 từ

Tiêu Tư Duệ chán ghét tay nàng ta đang lấy mình: “Nàng chẳng phải cũng giết nàng ấy sao?”

Phương Diệu Đồng sống chết chịu buông tay, khóc như mưa: “Không phải! Thiếp không Thiếp không muốn giết nàng Thiếp chỉ là, thiếp là sợ Vương gia vì nhất áy náy mà phong con của ta làm Thái tử. gia đã hứa với thiếp người đã nói đứa bé bụng thiếp mới là Thái tử lai! Vương gia đã rồi, thiếp nhất thời hồ thiếp có thể tạ lỗi Tư Nhược, nhưng Vương gia cứu thiếp, cứu con của ta…”

Ta nhướng mày cười, chuyện mang thai là do nhất thời nổi hứng, chính là được hiệu quả như tại.

Nếu Tiêu Tư Duệ đăng làm Hoàng đế, theo cách của Phương Diệu Đồng, trước nàng ta sinh được hoàng nàng ta tuyệt đối không dung thứ cho ta sinh hoàng tử, nên hôm nay trong cục này ta đánh nàng ta sẽ mạo hiểm con ta lần nữa.

Vốn định khi nàng ta tay ta sẽ trả nàng ta cú đá vào bụng lần trước, không ngờ Tiêu Duệ hành động quá ngược lại còn cản trở ta.

Nhưng điều đó không sao vở kịch này càng càng hấp dẫn rồi.

Cục diện thắng lợi của Tư Duệ hôm nay định, giờ hắn đã xé bỏ ngụy trang. Ta rất người mà ta yêu mấy năm qua rốt cuộc là như thế nào.

Dù có pha lẫn lợi hắn cũng đã yêu Diệu Đồng bao nhiêu năm, với và thực lực của chỉ cần để tâm chút cũng sẽ không để nàng trèo tường vượt rào sau khi được nàng ta chứ?

Nhị hoàng tử quan tâm Phương Diệu Đồng như người mù cũng nhìn ra hài trong bụng Phương Diệu Đồng chắc là của Tiêu Duệ, nhưng Tiêu Tư Duệ lại thể bình thản đối diện.

Người mình yêu mang thai của ca ca mình, này dù không điên cuồng giận thì ít nhất cũng phải chút ngạc nhiên cam lòng chứ?

Vậy mà cứ thế mặt cho qua?

Dù đứa bé là của Tư Duệ, nhưng Phương Đồng rõ ràng không trong sạch Nhị hoàng tử, với cái ghen tuông đến nghiện Tiêu Tư Duệ, hắn có thể nhịn được sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-m-ph-ng-tr&chuong=33]

Phương Diệu Đồng vẫn còn khóc lóc thảm thiết, Tư Duệ hất mạnh nàng ta lực đạo mạnh đến mức như hoàn toàn không đến việc nàng ta đang mang con của hắn.

Tiêu Tư Duệ vừa đi, Diệu Đồng lập tức khóc nữa, nàng ta nhìn ta ánh mắt đầy sợ hãi, thù và oán độc.

Ta nhướng mày: “Ta đổi rồi, yên tâm, giờ giết ngươi, nhưng...”

Ta tiến lên tát nàng hai cái: “Mấy món nhỏ này ngươi có thể trả

Khuôn mặt trắng nõn của Diệu Đồng lập tức vù.

Vừa nãy thừa lúc hỗn nàng ta lại trốn bên cạnh Nhị hoàng tử đang người của Phương phủ bảo hắn ta lớn tiếng “Diệu Đồng! Diệu Đồng!”

Ta lười để ý đến tên vô dụng kia, không thèm quan tâm đến Phương Đồng nữa. Tình hình Hoàng nương nương không tốt, vẫn chưa thể đứng dậy được. ngồi xuống nhìn bà: “Nương nương.”

Thần trí Hoàng hậu lúc dường như đã hồi đôi chút, bà chậm rãi đưa vuốt mái tóc dài của trong đôi mắt khô miễn cưỡng lộ ra một nụ “Tư Nhược, con là một đứa tốt, là bổn cung lỗi với con, bổn cung chỉ không bảo vệ được nhi, mà còn không bảo vệ con.”

Hoàng đế rõ ràng đã nhủ hồi lâu, lúc có chút sốt ruột: “Hoàng hậu, đã giải thích với nàng nhiêu rồi, nỗi khổ của trẫm nàng đều rõ, sao vẫn không chịu thông cảm?”

Hoàng hậu nhàn nhạt đáp: thiếp biết nỗi khổ của Hoàng thượng, nên thần thiếp luôn thông cảm đến tận nay, nhưng Hoàng thượng, thiếp mệt rồi, không thông cảm nữa. Xin Hoàng thượng chấp thuận cầu của thần thiếp, thần thiếp xuất gia Mộ Am.”

Hoàng đế thấy vẻ mặt quyết tuyệt, nhất thời nói nên lời.

Ta không hề lên tiếng nhủ, chỉ im lặng lấy bàn tay gầy guộc của hậu.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận