Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 35 / 44  ·  79.5%
TẦM PHƯƠNG TRÌ
Chương 35
16/08/2025 23:17· 834 từ

Ta liếc nhìn tình hình bên chắc là Phương Diệu vội vàng đến giúp Tiêu Tư xử lý vết thương, kết quả hắn hất mạnh xuống đất.

Bạch lão đầu vỗ trán: “À rồi, ta nhớ ra Tư Cần Vương bảo ta nói con, những năm qua người hắn đều là con, hắn với Phương Đồng chỉ là vui chơi qua thôi.”

“Con chắc chắn không phải.”

Ông nhìn Phương Diệu Đồng: “Hắn phu quân của con hắn bảo ta nói thì ta thôi.”

Bạch lão đầu trợn mắt thổi “Con nhóc này muốn đòn phải không?!”

Ta tránh tay ông ta định nhìn Phương Diệu Đồng mày: “Phương tiểu thư quả là nhầm người chịu oan, Tiêu Tư không vạch trần là không muốn mặt, nhưng điều đó không có là hắn ta không biết đầu mình đang bị đội nón đâu.”

Bạch lão đầu ngây người: “Cái nón xanh?! Ai đội nón xanh?!”

Phương Diệu Đồng khóc lóc níu vạt áo bào của Tư Duệ: “Vương gia, vương gia, chỉ cầu mong có thể thuận sinh hạ hài tử của chúng thiếp không cầu danh phận, xin gia nể tình hài tử cho thiếp một chỗ nương thân.”

Tiêu Tư Duệ lạnh lùng nhìn ta: “Nàng cầu xin lâu như vậy, đều là cầu cho chính bản thân nàng, cô nàng chết, phụ thân nàng trọng sắp chết, nàng một chữ cũng nhắc đến.”

Hắn khẽ cười lạnh lùng: “Nàng chí còn không thèm họ một cái.”

Phương Diệu Đồng như nắm được rơm cứu mạng, bám lấy vạt áo bào của Tiêu Duệ khóc nức nở: “Phụ thân muốn gả thiếp cho Nhị hoàng nhưng thiếp chỉ một lòng yêu vương gia, nên từ khi cố chấp gả vào Tư Cần phủ đã bị coi kẻ phản bội của gia rồi, hôm nay người Phương phủ đều muốn thiếp. Vương gia, trong Diệu Đồng chỉ có một mình thôi, xin vương gia nể tình nhiêu năm qua của chúng

Một tiếng xé vải vang lên, Duệ vung kiếm đứt vạt áo bào bị Phương Đồng nắm chặt, lạnh lùng nói: nghĩa của hai chúng ta?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-m-ph-ng-tr&chuong=35]

Phương Diệu Đồng cầm vạt áo ngẩn người một lát, khóc nức nở: “Vương gia, chuyện thân thiếp mưu phản thiếp thực không hề hay biết, xuất giá phu, Diệu Đồng đã gả vào phủ, vậy thì là người vương gia...”

Lúc này các tướng sĩ trong đều đã lui về thủ ngoài cửa, Tiêu Tư Duệ lùng cắt lời Phương Diệu Đồng: là người của ta? Con của không phải của ta, nàng là của ta?”

Ta liếc nhìn Phương Diệu Đồng, ta tham lam quá.

Phương tiểu thư lúc này còn nghĩ đến việc dùng tử trong bụng để tranh giành vị hoàng hậu với ta, quả là gan lớn bằng trời.

Có lẽ ngày thường nàng ta lóc cầu xin như trước mặt Tiêu Tư Duệ rất quả, nên hôm nay đặc biệt dụng chiêu nước mắt, chỉ tiếc tiểu thư nóng vội quá nên cân nhắc đến những yếu bên ngoài thay đổi theo thời

Phương phủ mưu phản, khả năng Diệu Đồng làm hoàng lại càng thấp hơn cả nhảy vực, huống chi Phương tiểu thư rồi lúc tình hình chưa rõ đã thân mật với Nhị hoàng trước mặt Tiêu Tư Duệ, ta nghĩ hắn mù sao...

Ta đoán Phương tiểu thư nghĩ Duệ ngày thường Nhị hoàng tử quấn quýt nàng nhiều rồi, nên giờ chỉ cần ta khóc lóc một chút là thể xoay chuyển được ý của Tư Duệ, nếu nàng ta sự nghĩ như vậy, thì nàng tính sai rồi.

Tâm cơ và mưu lược của Duệ trong việc đoạt ngôi vị nàng ta không ta còn có thể thông cảm, sao ta cũng không hiểu.

Nhưng Tiêu Tư Duệ trong chuyện nữ không phải là rộng lượng, mấy năm trước ta lòng một dạ xoay quanh hắn, thoảng lỡ lời khen ngợi vài vị công tử thiếu gia nào võ nghệ cao cường, nho lễ độ hắn ta cũng mặt tối sầm, cái đồ dạ hẹp hòi như nàng ta ngày nào cũng Nhị hoàng tử chọc hắn mà vẫn chưa ra chuyện gì, tuyệt đối là thế lực của Phương phủ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận