Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 32 / 44  ·  72.7%
TẦM PHƯƠNG TRÌ
Chương 32
16/08/2025 23:16· 864 từ

Ta mỉm cười, nếu thế của Phương tướng đã định, đế còn có thể tình phụ tử mà tha cho hoàng tử một mạng, nhưng tình thế đảo ngược, nếu sự bại dưới tay tướng, Hoàng đế tuyệt đối không để Nhị hoàng làm con rối cho phủ.

Phương Diệu Đồng cuộn tròn lại khóc không ngừng, mỹ khóc lóc, thật người ta thương xót.

Ta ngồi xuống nhìn nàng, ngón tay vạch một đường trên bụng dưới của “Vương phi, đã đến nước này, đến lúc này, món nợ chúng ta cũng nên thanh rồi chứ?”

Phương Diệu Đồng run rẩy lóc đến tột cùng, vẻ tội yếu đuối của ta khiến Nhị hoàng tử giận quát: “Ngươi đừng chạm vào Đồng!”

Ta khiêu khích: “Chuyện tranh trong nội viện Tư Cần phủ, liên quan Nhị hoàng tử?”

Nhị hoàng tử giận dữ Tiêu Tư Duệ: “Bạch Tư muốn hại Diệu Đồng, còn không ngăn cản nàng ta?! mù rồi sao?!”

Thanh kiếm dài trong tay Duệ ấn xuống, Nhị tử lập tức im

Ta khẽ nhướng mày, xem ý của Tiêu Tư Duệ đã biết mình bị nón xanh rồi.

Hoàng hậu đột nhiên giật Hoàng đế ra, vội vàng thêm hai bước, ta vàng tiến lên kéo bà lại. Diệu Đồng đột nhiên ra đâm dao găm vào bụng của ta. Tiêu vội vã lao tới, vừa xoay người đá ngược lao tới của Phương Đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-m-ph-ng-tr&chuong=32]

Phải nói Phương tiểu thư đúng là một đóa bạch ngàn năm nở trên trà xanh trăm năm tu luyện. ta vừa đâm ta xong khóc lóc vứt dao găm lùi lại hai bước, mặt như con cừu non kinh hãi, cứ như ta bị đâm làm ta sợ hãi vậy.

Một binh lính Phương phủ đỏ ngầu vì giết chóc đúng lúc chém về Phương Diệu Đồng. Nhị hoàng tử lớn một tiếng, tên lính quay sang chém hắn, Nhị tử quay người bỏ vừa chạy vừa kêu tên Diệu Đồng, cuối cùng công dụ thêm một lính Phương phủ đến chém Phương Đồng.

Phương Diệu Đồng biết vài thuật, nhưng cũng chỉ bấy nhiêu, nên tiếng kinh hãi của nàng ta nàng ta quả thật không được cũng không đánh lại.

Binh lính Phương phủ rất đã bị chém chết. Ta đẩy Tiêu Tư Duệ một chút, cười nói: “Thật hiếm bao nhiêu năm qua, Vương lần đầu tiên không để đến Phương tiểu thư đến cứu ta trước.”

Tiêu Tư Duệ vội xét bụng ta, phát hiện máu lớn kia mặt tươi cười của ta hoàn khác nhau liền có chút ngạc. Ta nhướng mày cười: mang thai, chỉ để Vương phi mắc câu hại

Ta cởi chiếc áo khoác thùng thình, vứt bỏ lớp vệ và túi máu người: “Ta vốn định diễn một sảy thai, tiếc là Vương đến quá nhanh, bị lộ

Ta thầm nghĩ nếu không hắn xông tới cản trở, Diệu Đồng giờ này mất con rồi, vậy nên hắn là gián tiếp giúp nàng

Tiêu Tư Duệ kinh ngạc: không có thai?!”

“Đương nhiên là không.” Ta cười: “Thái y chẳng phải nói rồi sao, sau ta khó có thai lại.”

Tiêu Tư Duệ cứng người: sao nàng biết?”

Tiếng chém giết ngoài điện càng lớn, Tiêu Tư Duệ đầu, giọng hơi kinh “Nhanh vậy sao?”

Ta mỉm cười: “Ta mua quả pháo hiệu ban ngày Thanh Y Các, Bạch đầu chỉ cần không ngốc, sẽ trước tiên chạy đến cung này của chúng ta.”

Tiêu Tư Duệ hơi ngạc nhìn ta: “Nàng biết nhạc sẽ đến? Ông ấy với nàng sao?”

“Không.” Ta quay đầu nhìn đế đang dịu dàng an Hoàng hậu: “Nhưng đến còn đoán không ra phụ thân đang phối hợp với Hoàng và Vương gia diễn một khổ nhục kế, thì thật là sống uổng phí mấy năm qua.”

Tiêu Tư Duệ thở phào nhõm: “Nàng hiểu là tốt Trụ Quốc Công Nam không hề chịu khổ, nàng…”

Ta cắt lời hắn: “Ta

Ta nhìn Kim Loan Điện tràn máu: “Vương gia giờ lẽ nên gỡ rối mớ bòng bong này trước thì

Tiêu Tư Duệ nhìn ta sắc một cái, cầm kiếm người định đi, Phương Đồng đột nhiên nhào tới ôm hắn khóc lóc: “Vương gia! gia cứu thiếp! Tư Nhược giết thiếp!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận