Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 44 / 44  ·  100%
TẦM PHƯƠNG TRÌ
Chương 44
16/08/2025 23:19· 821 từ

Hắn đưa tay định nắm tay ta: “Hai canh nữa đăng cơ, nàng phượng bào cùng ta sánh vai đó, đây là chuyện đầu tiên đời ta chỉ làm theo ý ta nhất định phải Ta hiểu rõ hơn nàng lợi của việc phong Phương Diệu làm hoàng hậu, nhưng không...”

Ta hất tay hắn ra, lại cố chấp nắm tay ta: “Ta cứ đến việc người đứng bên cạnh trong lễ đăng cơ là Phương Đồng là ta lại bực bội cùng, hôm qua ta dỗi nàng đi xem tranh các nữ trong triều, nhưng ta nghĩ đến bất kỳ trong số họ đứng bên ta là ta lại bực bội cùng, Tư Nhược, những năm qua chỉ ở bên nàng mới sự cười vui vẻ, hoàng hậu ta chỉ có thể là nàng, chỉ muốn một mình làm hoàng hậu của ta. ta thêm một cơ hội sau này chúng ta nhất

“Vương gia, chàng thật sự chắn đứa bé của Diệu Đồng không phải của chàng sao?”

Tiêu Tư Duệ ngẩn người, quả quyết: “Chắc chắn.”

“Ta thấy chưa chắc.” Ta trước khi ánh mắt trở nên u ám, tiếp lời: “Vương gia đừng đánh cao ta, trong vương phủ ta thể giám sát được chuyện riêng giữa hai người, là Diệu Đồng cố ý đến nói ta, những thói quen nhỏ của vương gia trên nàng ta đều biết rõ.”

Sắc mặt Tiêu Tư Duệ nhiên trầm xuống, ta nói đến đây rồi lặng.

Tiêu Tư Duệ im lặng lâu, khẽ nói: “Tư theo ta về cung.”

Ta khẽ giơ tay lên một động tác không rõ ràng.

Một lưỡi dao sắc bén gió, hộ vệ của Tư Duệ kinh hãi: vệ vương gia!”

Ta lập tức nhân lúc loạn quay đầu ngựa chạy, Thu Mặc lập hất văng Khúc Uy đuổi theo nút.

Tiêu Tư Duệ đuổi theo sau, giận dữ hét “Bạch Tư Nhược!”

...

Hai ngày sau, ta và Mặc ngồi trong quán nhỏ nghe lão nông nhã trò chuyện về vị tân vừa đăng cơ ban bố chính giảm thuế, ân đức của quân như núi, lại nghe ta cảm thán tân quân đối với hoàng hậu một lòng dạ, xưa nay hiếm

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-m-ph-ng-tr&chuong=44]

Thu Mặc bất bình, ta cười cho qua, ngày làm hoàng hậu của Diệu Đồng chắc chắn sẽ không dàng gì, có gì mà bất chứ.

Lão nông tiếp tục cảm “Bây giờ phủ Trụ công coi như đã ngày hái quả ngọt rồi, Bạch lão tướng quân tuy đã từ nhưng nữ nhi người ta làm hậu rồi, Bạch tiểu đi du ngoạn khắp nơi mà thượng còn hạ chỉ chỉ một mình nàng làm hậu, chậc chậc, Bạch phủ này còn vẻ vang lắm.”

Ta đang ngẩn người thì viên sỏi nhỏ bắn chiếc bát rượu trước ta, ta ngước mắt lên, đối một thiếu niên áo xanh trông vẻ quen quen đang toe toét “Cô nương, ta tên Phong, hôm nay đã đến tuổi lễ.”

Thu Mặc trợn mắt: “Ngươi lễ thì liên quan đến chúng ta?”

Hứa Phong cười gian: “Quán là có thể cưới tử rồi đó.”

Hắn ta ghé lại gần: hỏi quý cô nương gì?”

Thu Mặc vung kiếm chém “Đồ vô lại!”

Hứa Phong vừa đánh nhau nàng ta vừa la về phía ta: “Bạch nương! Ta là đệ đệ của Bình! Tỷ tỷ ta bảo ta đón các nàng!”

Ta ngăn Thu Mặc lại, Hứa Phong: “Bình tỷ bảo ngươi đến đón ta?”

Hứa Phong cười đáp: “Đúng tỷ tỷ ta nói là một mỹ nhân quốc khuynh thành, ta vừa nghe động lòng rồi! Vừa rồi cô cười một tiếng làm chim sa lặn đó! Đi thôi thôi, ta tìm một nơi phong hữu tình vẽ cho nàng bức chân dung làm lễ.”

Ta vừa tức vừa buồn đẩy cái tên Hứa vô lễ này ra: muốn vẽ ta? Còn sính lễ?”

Hứa Phong đảo mắt: “Không kiểu thanh tao thoát này sao? Kiểu có quyền ta cũng được đó.”

Hắn ta hạ giọng ghé gần: “Ta là các Thanh Y Các đó, cô nương thấy thế nào?”

(Toàn văn hoàn)

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận