Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 41 / 44  ·  93.2%
TẦM PHƯƠNG TRÌ
Chương 41
16/08/2025 23:19· 849 từ

Ta chỉ lo ngăn Thu đang đánh nhau, vừa nghe lảm nhảm vừa đáp lời lệ: “Vương gia, lời trẻ sáu bảy tuổi nói, có thể là thật sao?”

“Tại sao không?! Từ lúc nàng vẫn luôn ở bên ta! Nàng vẫn luôn thích chúng ta có cãi nhau nào, ta cũng chắc chắn trong nàng chỉ có một mình Ta thừa nhận chuyện của Phương Đồng là ta làm không nhưng những khó khăn nhân bên trong nàng nói nàng có thể cảm! Bây giờ ta cơ làm hoàng đế, không ai có thể kiềm ta nữa! Ta cuối cùng có thể không chút dè mà đối tốt với nàng, mà nàng lại nhất định rời đi! Vị trí hậu Phương Diệu Đồng mong mỏi, mà nàng lại vứt bỏ rác rưởi! Đó là trí chí tôn của nhi thiên hạ! Ta không Nhược, tại sao?!”

Ta liếc nhìn đám hộ đông đảo phía sau hắn, nghĩ chuyện này nói không e là không đi được rồi.

Ngân hà lấp lánh treo bầu trời sau lưng Tiêu Duệ, vẫn là khuôn mặt thoát tục đó, nhưng tình đã cạn kiệt, chỉ còn lại mệt mỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-m-ph-ng-tr&chuong=41]

Ta nhìn Tiêu Tư Duệ, gắng giải thích: “Bởi không phải Phương Diệu Đồng, gia à, trên đời này nhiều nữ tử, không muốn làm hậu cũng không chỉ có mình ta, chàng tin không?”

“Ta đã hứa với nàng này tuyệt đối sẽ không phi! Ta nhất định sẽ nuốt lời! Về phần hoàng tự, cung có nhiều thái y như chắc chắn sẽ có cách!”

Ta khẽ cười: “Vương gia, nửa năm trước ta trúng thái y nói sẽ cố bảo toàn đứa bé, chàng nói cần.”

Tiêu Tư Duệ vội vàng “Đó là vì ta biết đó đã trúng độc, thể bị ngốc nghếch tàn nó rất khó sống sót, ta sau này chúng ta tự sẽ có những hài tử khác!”

Ta gật đầu: “Ta biết, vương gia nói 'không cần' nhanh quá sớm, nên ban vương gia vốn dĩ không muốn bé đó.”

“Không phải! Nếu lúc đó không bị trúng độc...”

“Vương gia, chàng không muốn bé đó có rất nhiều do, một trong số đó lúc đó chàng muốn làm vui Phương Diệu Đồng.”

“Không phải! Tư Nhược, ta sự...”

Ta cắt lời hắn: “Vương mấy ngày nay giải thích như vậy lý do không rời xa ta, hôm nay lại đêm chạy đến hỏi ta một do chắc chắn phải chia vậy thì ta sẽ giải thích ràng với vương gia. Vương chẳng qua muốn nói chàng không vì Phương Diệu mà bỏ rơi con chúng ta, ta không không nghe lọt tai, cũng phải không tin chàng, chỉ cảm thấy những điều không còn quan trọng

Tiêu Tư Duệ bực bội “Tại sao lại không quan

“Bởi vì đứa bé đó không còn nữa. Vương gia biết lúc đó ta đã rất lâu, hối hận rất không? Ta cảm thấy nếu không ta ngay cả việc có hay không cũng không biết mà uống thuốc độc, có lẽ không mất đi hài tử chúng ta.”

“Tư Nhược, sau này chúng

“Vương gia, chúng ta không sau này nữa.”

Tiêu Tư Duệ cứng người

Ta lặng lẽ nhìn hắn: gia nói trước đây ta có cãi nhau thế chàng cũng chắc chắn ta thích nên bây giờ ta đột nhiên thích chàng nữa chàng không hiểu được. Nhưng vương gia à, không phải đột nhiên không chàng, ta đã mất hơn năm mới làm được đó.”

Ánh mắt Tiêu Tư Duệ run rẩy.

“Thật ra có lẽ còn hơn, có lẽ ba bốn rồi, vương gia có biết thích chàng mệt mỏi đến mức không? Ta sau khi gả vào phủ mỗi lần cãi nhau chàng đều rất mệt, chàng và Diệu Đồng trước mặt ta tứ ân ái, ta ban chỉ tức giận, nhưng này sự tức giận ít đi, sự mệt dần nhiều lên. Chàng biết nàng ta cố ý ta nhìn thấy, vẫn mặc nàng ta ỷ vào thiên vị của chàng mà sỉ ta, hơn nữa, chàng sẽ nàng ta, mỗi lần, đều giúp nàng ta.”

Tiêu Tư Duệ vội vàng “Tư Nhược, ta vốn tưởng chuyện nhỏ nhặt này...”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận