Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 44  ·  63.6%
TẦM PHƯƠNG TRÌ
Chương 28
16/08/2025 23:15· 809 từ

Giờ những sắp xếp đều phải nuốt ngược trở lại, rất khó chịu.

Sau khi ta lâu hồi âm cho Bạch lão đầu, nhận được thư của ca ca. rất dài, nhưng tóm chỉ một câu, bảo ta phải điều, đừng có hờn dỗi dỗi, ngoan ngoãn ở hậu viện của Tiêu Duệ mà ăn no chờ là được.

Đây chính là dáng của một trung thần hiếu tử. nhìn thư của ca ca bỗng thấy mấy năm trước ngưỡng mộ hắn có thể ra trường giết địch thật là cười. Cái chức tướng của hắn, xem ra chẳng có ý nghĩa gì.

Ta đốt thư, cười Thu Mặc: “Ngươi nói xem, Tiêu Duệ có phải là một vị đế tốt không?”

Thu Mặc vừa ăn vừa lơ đãng đáp: “Ai được, mặc kệ hắn có phải không, cũng chẳng liên gì đến chúng ta.”

Ta cười giật lấy của nàng: “Nói đúng lắm!”

Thu Mặc phản ứng phun cả vụn bánh: “Tiểu thư, muốn làm gì?”

Ta vừa nhai bánh nằm ngửa trên sạp mềm: “Ngươi xem.”

Thu Mặc bưng đĩa lại ngồi xếp bằng bên cạnh “Lần trước người có nói Trụ Công rất có thể người ủng hộ Vương gia đăng phải không?”

Ta cũng phun cả bánh đáp: “Đúng vậy.”

Thu Mặc nghĩ ngợi lát: “Vậy nếu Vương gia đăng tiểu thư có thể làm Hoàng không?”

“Phương Diệu Đồng rồi, Hoàng hậu chắc là nàng

Ta đột nhiên ngồi “Ơ hay, ta cũng có thể thai mà.”

Thu Mặc chỉ lo bánh: “Sao người có thể thái y nói sau này người không bao giờ…” Nàng nhận ra mình lỡ lời, tự dọa cho mặt mày tái

Ta khựng lại một vội vàng rót trà an ủi Mặc đang bị sặc vì sợ “Ấy ấy ấy, không con thì sao chứ? Ngươi làm mà đến nỗi này, mau nước đi.”

Thu Mặc hết sặc, thận nhìn ta: “Tiểu thư không chứ?”

Ta nhướng mày: “Không con thì sao? Chẳng lẽ giờ còn mong ta sinh con cho Tư Duệ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-m-ph-ng-tr&chuong=28]

Thu Mặc nhỏ giọng: lần trước không còn nữa, rõ ràng rất đau khổ…”

“Lần trước là lần Ta cau mày: “Bạch lão đầu kiếp này hại ta tay chân được thoải mái, nhưng lớn không chơi được, ta chơi nhỏ vậy. Ta dù sao đã học bao nhiêu đoạn hậu viện, không thì chẳng phải là uổng sao? Ta phải khiến Tiêu Tư nghĩ ta đã có con của

Thu Mặc ngẩn người, hoặc nhìn ta: “Tiểu thư vẫn còn vương vấn Vương gia

Ta nghĩ ngợi một “Mấy tháng trước còn thường nhớ những chuyện tốt đẹp hắn từng cho ta, sau này hắn ngày nào cũng nửa đêm quấy rối, gần đây ngươi cứ lấy một đống tức bên ngoài đến phiền ta, ta lâu lắm không nghĩ đến hắn.”

“Vậy sao người còn sinh con cho hắn?”

Ta bực mình liếc Mặc một cái: “Thái y nói tuyệt đối không thể có con, là rất khó có

“Thái y chắc chắn rất khó có lại, nhưng đó chẳng phải là…”

“Chỉ cần hắn chưa hẳn ra là được.” Ta nghĩ một lát: “Mai ngươi ra ngoài chút mê tình dược nếu không biết kiếm ở đâu cứ đến kỹ viện, Hồng Các chắc chắn có.”

Thu Mặc ngơ ngác ta: “Người muốn hạ độc Vương

“Ngươi hỏi kỹ rồi phải là loại mà mấy Hồng Tú Các hay dùng để mấy tên ngốc ấy, là khách sáng hôm sau tỉnh hoàn toàn không nhớ gì chuyện đêm trước.”

Thu Mặc đầu óc nhanh nhạy lắm, nhưng rất chăm nửa ngày đã kiếm về được.

Ta liếc nhìn đám vệ vương phủ ở phía xa tường viện, sai Thu Mặc mang vò rượu lớn ra dưới gốc tử đằng. Khi ta Thu Mặc uống hết hai lớn, Tiêu Tư Duệ xuất hiện.

Thu Mặc say khướt tỉnh, ta cũng say đến mức mắt mơ màng, mượn rượu làm ép Tiêu Tư Duệ một chén. Ta ôm nửa vò mặc hắn bế vào phòng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận