Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 40 / 44  ·  90.9%
TẦM PHƯƠNG TRÌ
Chương 40
16/08/2025 23:19· 854 từ

Giờ Tý, khắc đầu.

Thu Mặc mặc y dạ hành nhẹ nhàng nhảy ra tường viện, ta nghe thấy tiếng kêu hai tiếng bên mới nhảy ra, rồi phải Bạch lão đầu.

Thu Mặc ỉu xìu: Quốc công đột nhiên xuất hiện...”

Ta đành phải cười hề với Bạch lão đầu: “Cái con dẫn Thu Mặc đi núi Tùng chơi một vòng, nữa sẽ về.”

Bạch lão đầu nhìn thở dài: “Là phụ thân không giấu con mọi chuyện, cứ nghĩ biết càng ít thì an toàn, ngược lại

Ta cười cắt lời: thật đã quen được nuông chiều theo ý mình rồi, nên bây chỉ có thể để tùy hứng thôi.”

Ta nhìn ông: “Phụ con muốn đi, phụ thân có không?”

Bạch lão đầu xoa ta: “Ta đã tra xét Thanh Các, Hứa Bình đối với con thật là chân thành, bang phái giang hồ chung quy không thể tra xét mỉ đến từng chi con tự mình phải cẩn thận.”

Ông liếc nhìn hành của ta: “Bạc mang đủ chưa? mỏng manh như vậy mà đi, theo quần áo chưa?”

Ta cười lắc cánh ông: “Đừng như sinh ly tử thế, nhớ con thì lên núi Tùng tìm con, tốt phụ thân nên đi rằm tháng Tám, con sẽ ở núi Vụ Tùng đợi thân, ngày thường con chưa chắc ở đó, danh tửu Tuyên có hàng trăm loại, con đi uống hết mới được

Bạch lão đầu thở

Ta cười nói: “Phụ người và phụ hoàng của Tiêu Duệ là bạn vong niên, nhưng đoán giữa hai người không phải là không hiềm khích, tâm thuật của đế khó đoán lắm, chắc thân hiểu rõ. Tiêu Tư Duệ đăng cơ, phụ thân này đi thì quá làm mất hắn, đợi hai năm nữa thân cứ tìm lý vết thương cũ tái phát rồi triều đình đến tìm con, ta đi ngao du giang

Bạch lão đầu cười “Mấy năm trước thấy cái tính của con thật sự không làm hậu được, bây giờ tâm tính này không hoàng hậu lại thấy tiếc, nhưng

Ta nháy mắt với Mặc, nhảy lên ngựa.

Bạch lão đầu hạ quát: “Ta đã gửi bạc cho ở các tiền trang khắp Đại hết bạc thì tự rút!”

Phi ngựa ra khỏi Thu Mặc hưng phấn kêu lớn: thư, chúng ta thi xem ai hơn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/t-m-ph-ng-tr&chuong=40]

Ta vừa định đáp đã nghe thấy tiếng vó ngựa dập phía sau, Thu Mặc lập thúc ngựa chạy về ta, một kỵ binh cạnh Tiêu Tư Duệ xông ra nàng ta lại gần nhìn thân thủ là Khúc Uy.

Ta nhìn Tiêu Tư mặc thường phục cười nói: “Qua nay gặp lại vương gia, phải lễ quỳ bái rồi.”

Tiêu Tư Duệ thúc đến gần ta, vội vàng nói: Nhược, nàng giận ta hôm đó nàng quỳ đúng không? đó bên cạnh ta người của Phương phủ, ta chỉ kịch thôi...”

“Vương gia, chàng không phải lôi hết mọi chuyện ra với ta rằng lúc đó xung quanh chúng ta người của Phương phủ, nữa...” Ta nhìn sắc trời: “Giờ chàng không chuẩn bị mà lại chạy ra ngoài

“Nàng theo ta về

Thu Mặc tức giận nhau rất kịch liệt với Khúc ta có chút bực bội: “Vương lời ta đã nói với chàng rồi, chúng đường ai nấy đi, mỗi người niềm vui, có gì tốt?”

“Không tốt! Nàng không cứ như vậy mà đi!”

Tiêu Tư Duệ thúc con ngựa dường như bị cảm của chủ nhân lây nhiễm, bực thở phì phò, Tiêu Duệ hạ giọng nói: Nhược, tại sao? Tại sao đột lại quyết tuyệt như Chúng ta quen nhau từ nhỏ, từ khi biết đi thích đi theo ta, ngày mẫu ta qua đời, nàng sống không chịu theo Trụ công về phủ, ta đã đẩy ngã xuống đất, nhưng nàng không chịu rời đi, nàng định phải ở lại trong cung bạn với ta, phụ hoàng cũng làm gì được nàng. đó ta không cho đến gần, sau khi tất cả người rời đi, ta phát hiện vốn trốn ở góc đã biến mất, đi đến xem thấy nàng đang ngủ gục lúc đó nàng mới bảy tuổi, ngủ mơ màng, mở mắt ra ta liền bảo ta đừng sợ, nói nàng sẽ luôn bên cạnh ta!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận