Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Hạnh phúc giả dối (5)

Ngày cập nhật : 2026-06-12 19:52:49

Chiều muộn ngày thứ Sáu, Trịnh Diệp Chi cầm điện thoại lên, chủ động gửi cho Lâm Thế Hải một tin nhắn nhắn gọn:

Tối nay em phải ở lại phòng máy chạy deadline mất vài ngày, không gặp nhau được nhé.

Gần như ngay lập tức, hắn nhắn lại với tốc độ ánh sáng:

Khổ thân mèo nhỏ của anh quá. Nay anh đành học nhóm cùng mấy anh khóa trên thôi. Em nhớ ăn uống đầy đủ, đừng để bị ốm nhé! Yêu em.

Trịnh Diệp Chi nhìn màn hình điện thoại, trên gương mặt thanh tú nở một nụ cười lạnh lẽo.

Đúng một tiếng sau, trên bảng tin Facebook, Cao Thanh Vy đăng một tấm ảnh selfie chiếc giường bừa bộn với dòng trạng thái đầy ẩn ý: Ốm một mình, thèm cháo sườn... Thèm có ai đó qua chăm.

Sự trùng hợp ăn ý đến kỳ là. Mọi hy vọng cuối cùng trong lòng Trịnh Diệp Chi biến mất sạch sành sanh. Cô thu dọn đồ đạc, ánh mắt sắc bén như dao: Để xem tối nay, hai người học nhóm kiểu gì.

Trịnh Diệp Chi không hề ở lại trường. Cô bắt một chiếc taxi, thẳng tiến đến khu chung cư cao cấp ở Thảo Điền. Đây là nơi Cao Thanh Vy đang thuê căn hộ để ở.

Bước xuống xe, một cơn gió mang theo hơi cái nóng oi ả đập vào mặt. Bầu trời đêm đen như mực đang vang lên những tiếng sấm chớp đùng đùng, báo hiệu một trận bão tố mưa giông sắp đến.

Giữa ánh đèn đường hắt lên những hạt mưa đang lác đác rơi, Trịnh Diệp Chi bỗng dừng lại khi bắt gặp một bóng dáng cao lớn quen thuộc đang đứng dưới sảnh chung cư.

Tống Hoàng Lâm.

Cậu đứng im như một pho tượng, gương mặt chìm trong chiếc bóng đổ xuống của mũ lưỡi trai kéo thấp trên mặt. Trên vai cậu vác một chiếc túi đựng gậy khúc côn cầu to đùng.

Tống Hoàng Lâm bước tới, kéo theo tiếng kim loại lạch cạch từ chiếc khóa túi. Trông Tống Hoàng Lâm hôm nay vẫn bình tĩnh như mọi ngày. Có vẻ chuyện hôm bữa không hề ảnh hưởng tới tình cảm của cậu ấy và Cao Thanh Vy.

Trịnh Diệp Chi tiến lại gần, cất giọng lạnh nhạt:

“Cậu đến thăm chị Vy à? Sao không lên mà còn đứng đây”

Cả người Tống Hoàng Lâm cứng lại sau khi nghe câu hỏi đó. Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, hơi ngập ngừng nói:

“Chị Vy nhắn tin nói với tôi mình bị bệnh, nhưng tôi gọi điện mấy lần cũng không thấy chị ấy bắt máy nên tôi hơi lo lắng. Tôi muốn đến xem thử chị ấy có bị sao không. Nhưng bình thường chị Vy không thích người khác tự tiện đến nhà tìm mình nên...”

Trịnh Diệp Chi nghe xong thì im lặng, ánh mắt phức tạp nhìn dáng vẻ ngập ngừng của Tống Hoàng Lâm. Một lát sau, cô thu lại tầm mắt, dứt khoát lên tiếng bằng chất giọng điềm tĩnh đến đáng sợ: 

"Cậu muốn cùng lên với tôi không? Anh Thế Hải nói chị ấy đang bị bệnh. Anh ấy đang chăm sóc chị Vy nên tôi cũng muốn đến thăm chị ấy một chút."



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=5]

Bình Luận

0 Thảo luận