Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 28  ·  92.9%
Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!
Chương 26: Nụ hôn bất ngờ (3)
16/06/2026 10:00· 845 từ

Trận mưa giông điên càn quét, nháy mắt dập mọI thứ thành một hỗn độn. Mặt đất bị tung, nhanh chóng nhão thành những vũng bùn màu đỏ Hơi nước bốc lên mang cái lạnh buốt thấu xương, bủa lấy hàng trăm con người cuống cuồng chạy tán loạn.

Tống Hoàng Lâm lúc đang đứng ở vị cao nhất của dàn giáo Đạo cụ gỗ phía dưới sũng nước, trơn trượt nguy hiểm. Anh dứt khoát vứt thanh đạo cụ trên tay, lực bật người nhảy mạnh từ cao hai mét xuống mặt đầy nước.

"Bịch." Ngay giây phút bàn chân phải chạm một cơn đau buốt tận tủy từ vết thương cũ ngột đâm thẳng vào

Cơ thể đồ sộ Tống Hoàng Lâm chao dữ dộI, suýt chút nữa té ngã. Anh cắn chặt gân xanh trên cổ lên, sắc mặt nháy mắt tái

Hai trợ lý hớt cầm ô lao đến, anh chỉ lạnh lùng vươn tay dài ra gạt phắt ô đi, trầm giọng lệnh cho họ đi lo bảo máy móc thiết bị trước. cho nước mưa lạnh buốt quất vào người, Tống Hoàng Lâm đứng sững tại chỗ. Bờ rộng lớn, kiêu hãnh thường giờ đây khẽ run rẩy gồng mình đỡ.

Trịnh Diệp Chi vẫn bất động dưới mái khô ráo. Nhưng đôi mắt đã khóa chặt vào bóng của anh cách đó mét.

Dưới làn mưa giông mịt quật xối xả, Hoàng Lâm hoàn toàn rũ vẻ ngạo mạn, áp đảo một vị ảnh đế. mưa chảy ròng ròng từ mái ướt sũng xuống khuôn mặt cạnh, làm nhòe đi tầm nhìn anh. Sắc mặt anh dưới sáng của đèn phim trường đầu tái nhợt đi thấy bờ môi mím chặt một đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=26]

Tống Hoàng Lâm khẽ chặt hàng lông mày. cắn chặt răng, chịu đựng mức gân xanh trên trán lên. Bàn tay vươn ôm chặt lấy vùng cổ chân phải dưới màn mưa.

Đôi chân từng mang trượt băng vút đi một cơn bão tuyết năm lúc này dưới lớp quần sũng nước lại đang rẩy kịch liệt. Nhìn thấy cảnh đại não Trịnh Diệp Chi lên một tiếng nổ tung.

Ký ức mười năm ùa về rõ mồn Hình ảnh cậu thiếu niên chín tuổi ngồi bó gối độc ngoài hiên nhà Bảo Lộc hiện lên trước mắt Lời sỉ nhục của Cao Vy văng vẳng bên tai không

"Thằng Hoàng Lâm vì mà bây giờ bị ta đánh cho tàn phế Giấc mơ khúc côn cầu má gì đó của đi tong rồi! Đáng đời bọn

Bàn tay đang cầm vẽ của Trịnh Diệp siết chặt lại đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

"Xoạt." Tiếng giấy bị nát vang lên. Lồng thắt lại, hơi thở toàn rối loạn.

Dù mười năm đã qua, dù cậu thiếu nghèo túng năm nào giờ là vị ảnh đế đứng đỉnh cao, thì vết rỉ máu kia vẫn luôn tàn nhẫn cắn xé cơ anh mỗi khi trời đổ mưa

Tống Hoàng Lâm cắn khớp hàm, dốc toàn sức lực ép cơ thể run rẩy phải đứng thẳng Anh khập khiễng lê bước chân nặng nhọc, khó khăn về phía khu vực phòng trang tạm thời được đoàn làm dựng tạm ở trong góc.

Bóng lưng khập khiễng, đơn của anh lúc với bóng lưng gầy yếu cậu thiếu niên rời đi năm trước cứ chồng lên nhau.

[Quay mặt đi, Trịnh Chi! Cấm mày nhìn nữa! Giữa hai người chỉ công việc, việc của ai nấy tự lo!]

Lý trí trong đầu Diệp Chi gào thét cuồng, nhưng đôi chân của giống như bị đổ chì, toàn không nghe lệnh.

Đôi mắt trong veo cô đã đỏ ửng lên, nước mắt vô thức trào ra. Cô ném mạnh hồ sơ đang ôm tay sang chiếc bàn gỗ bên rồi quay người lại, vội lục tung chiếc túi xách.

Khi đầu ngón tay vào nắp của chai nóng quen thuộc, Trịnh Diệp siết chặt nó đến mức tay cảm thấy hơi Cô hít một hơi sâu, vứt hoàn toàn lớp vỏ bọc bản thân đã tạo ra bấy này, lao mình vào màn xối xả để chạy thẳng phía chiếc lều của người ông đó.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận