Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Chương 27: Sự đụng chạm đầu tiên (1)

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:00:48
Trịnh Diệp Chi siết chặt chai dầu trong lòng bàn tay. Cô giẫm thẳng xuống vũng bùn dưới đất, mặc kệ nước mưa lạnh buốt bắn lên làm bẩn tà váy trắng. Cô không che ô, cứ thế lao thẳng vào màn mưa, hướng về phía chiếc lều của Tống Hoàng Lâm.
Nước mưa bị gió thổi quất vào mặt, nháy mắt đã làm mái tóc búi cao của cô xõa tung, những lọn tóc sũng nước bết chặt vào hai bên gò má. Chiếc áo sơ mi mỏng manh dán chặt vào da thịt, làm lộ ra bờ vai gầy đang khẽ run lên vì lạnh.
Trịnh Diệp Chi dừng lại trước chiếc lều hóa trang. Nước mưa dọc theo cằm nhỏ từng giọt lớn xuống ngực áo. Cô thở dốc, vươn tay vuốt mạnh dòng nước đang chảy xối xả trên mặt.
Bàn tay thon dài run rẩy giơ lên, định vén tấm rèm trước mắt nhưng hành động của cô chợt khựng lại. Lý trí trong đầu cô không ngừng cảnh báo:
[Trịnh Diệp Chi, bước qua tấm bạt này, mày sẽ hoàn toàn không còn đường lui nữa!]
Tiếng sấm không ngừng "đoàng", "đoàng" vang lên liên tục ngay trên đỉnh đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=27]

Trịnh Diệp Chi cắn chặt môi đến mức bật máu, bàn tay dứt khoát vén rèm bước vào trong.
Không gian bên trong lều bạt mờ tối, chỉ có một chiếc đèn led nhỏ đang tỏa ra ánh sáng.
Chính giữa căn lều, Tống Hoàng Lâm đang ngồi gục đầu trên chiếc ghế sô pha da dài màu nâu sẫm. Ống quần tây bên phải của anh đã được xắn cao lên quá đầu gối, lộ ra bắp chân săn chắc và vùng cổ chân đang sưng tấy, đỏ rực lên đầy đáng sợ.
Đôi bàn tay to lớn của Tống Hoàng Lâm nắm chặt lấy cổ chân phải của mình. Anh cắn răng nhẫn nhịn đến mức khóe môi hơi rướm máu. Tiếng nước mưa từ người Trịnh Diệp Chi nhỏ lên tấm bạt trong lều vang lên không ngừng.
Nghe thấy tiếng động, Tống Hoàng Lâm giật mình ngẩng phắt đầu lên. Chỉ trong tích tắc, ánh mắt hai người không kịp phòng bị cứ thế va vào nhau. Thời gian nháy mắt như đông cứng lại.
Tống Hoàng Lâm sững sờ. Anh chưa từng nghĩ rằng dáng vẻ thảm hại nhất của bản thân lại một lần nữa dễ dàng phơi bày trước mắt cô như thế này.
Trịnh Diệp Chi hít một hơi thật sâu, dùng cái lạnh buốt của không khí ép bản thân phải tỉnh táo lại. Cô gồng mình, dồn sức đè nén sự xót xa trong đáy mắt, chật vật lấy lại vẻ lạnh nhạt và xa cách thường ngày.
Cô không nói gì, sải bước tiến lại gần sô pha.
"Cạch!" Trịnh Diệp Chi vươn tay đặt mạnh chai dầu xuống trước mặt anh. Cô dùng lực mạnh đến mức chiếc lọ thủy tinh nảy nhẹ lên. Tiếng chai dầu cọ sát với mặt bàn bằng kính phát ra một âm thanh bén nhọn, chói tai vô cùng.

Bình Luận

0 Thảo luận