Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Chương 23: Ảnh đế giăng lười bắt mèo con (3)

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:00:48
Lồng ngực vạm vỡ, nóng rực của anh ép sát tới, mùi trầm hương quen thuộc đột ngột xộc vào mũi khiến không khí xung quanh trở nên nóng bỏng đến nỗi không tài nào thở được.
Trịnh Diệp Chi nhíu chặt mày lại, cả người như mèo xù lông. Cô trừng mắt nhìn thẳng vào đôi mắt gần trong gang tấc trước mặt, đanh giọng nói:
"Tống Hoàng Lâm, xin anh tự trọng! Nếu anh không có ý định bàn công việc thì tôi xin phép ra về. Đừng dùng cái thái độ lưu manh và thiếu chuyên nghiệp đó với tôi!"
Tống Hoàng Lâm không hề tức giận, lồng ngực rắn chắc của anh khẽ rung lên, bật ra một tiếng cười trầm thấp. Anh cố tình ép sát hơn, dùng hơi thở nóng rực phả vào người cô, cất giọng khàn đặc:
"Chuyên nghiệp? Trịnh Diệp Chi, là tự em chui đầu vào lưới, giờ lại đòi tôi giữ tự trọng với người phụ nữ của mình sao?"
Trịnh Diệp Chi không khống chế được mà rùng mình một cái. Cả người như có dòng điện xẹt qua, cảm giác tê dại lan khắp toàn thân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=23]

Điểm mẫn cảm bị hơi nóng của anh thổi qua khiến làn da ở vùng cổ đỏ lên, lan tới tận mang tai.
Trong cơn hoảng loạn, Trịnh Diệp Chi vươn tay đẩy lồng ngực cứng như đá của anh ra. Thế nhưng, khi lòng bàn tay cô chạm vào lớp vải mềm mại, cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ dữ dội của anh, mười đầu ngón tay cô bỗng chốc nhũn ra, không còn sức lực.
Cô trơ mắt nhìn vóc dáng đồ sợ trước mặt không hề lay chuyển. Lúc này cô giống hệt như một con mèo nhỏ đang xù lông nhưng lại bị túm đúng cái gáy lên, dáng vẻ bướng bỉnh này rơi trọn vào đáy mắt tối tăm của vị ảnh đế trước mặt.
Bàn tay to lớn của Tống Hoàng Lâm dứt khoát vươn ra, siết lấy hai cổ tay mảnh mai của cô rồi ghim chặt xuống mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Đôi mắt đỏ ngầu, vằn lên những tia máu của anh nhìn thẳng vào cô, mang theo ngọn lửa dục vọng điên cuồng như muốn thiêu rụi mọi thứ.
Anh cúi sát người, hơi thở nóng rực phả thẳng lên môi cô, gằn từng chữ qua kẽ răng:
"Em trốn tôi suốt mười năm... Trịnh Diệp Chi, món nợ này em nghĩ chỉ cần dùng công việc đến đây là có thể trả sạch sao?"
Đối mặt với ánh mắt đỏ ngầu tràn đầy dục vọng của Tống Hoàng Lâm, Trịnh Diệp Chi hoàn toàn cứng đờ. Mọi lời nói sắc bén vừa chuẩn bị thốt ra khỏi miệng nháy mắt biến mất.
Trong căn phòng tối mờ, cô không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác ngoài nhịp tim đang đập điên loạn của mình. Trong đầu cô không khỏi suy nghĩ loạn xạ cả lên:
[Mình trốn anh ta lúc nào?]

Bình Luận

0 Thảo luận