Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Hạnh phúc giả dối (3)

Ngày cập nhật : 2026-06-12 19:49:53

Trịnh Diệp Chi ngồi ở góc sô pha, cảm giác mình như một người thừa. Đến giờ cô vẫn không thể thích nổi nhóm bạn độc hại này của bạn trai mình.

Càng nực cười hơn khi Cao Thanh Vy cứ liên tục lấy giấy lau mồ hôi cho Lâm Thế Hải, rồi tự nhiên gắp mồi nhậu đút cho hắn ta trước mặt bao nhiêu người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=3]

Những lời tâng bốc nhạt nhẽo của đám đông xung quanh càng làm
Trịnh Diệp Chi thấy buồn nôn.

Không thể chịu đựng thêm nữa, lạnh nhạt đứng dậy, lịch sự để lại một câu: Em đi vệ sinh một chút.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, không quay lại phòng tiệc ngay. Cô đi về phía ban công vắng vẻ để hít thở, cố xua đi sự ngột ngạt đang đè nặng lồng ngực.

Nhưng ngay khi vừa ổn định xong, những giọng nói cợt nhả từ phía góc khuất đối diện của đám bạn Lâm Thế Hải lọt vào tai cô. Tiếng nhạc xập xình bên trong dường như bị lấn át, nhường chỗ cho những lời lẽ bóc trần sự thật dơ bẩn.

Thằng Hải dạo này sướng nhỉ, ăn cả hoa lẫn cỏ. Mày đoán xem em Vy ngon hơn hay em Chi ngon hơn?

Mẹ nó, con Vy dâm thế cơ mà, nãy tao thấy hai đứa nó quấn quýt nấp ở góc sô pha, tay thằng Hải suýt thì luồn vào váy nó rồi. Còn em Chi nhìn thanh cao như thế, chắc trên giường chán chết.”

[Oành.]

Một tiếng nổ vang lên trong đầu Trịnh Diệp Chi. Sự bình tĩnh bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ. Trái tim cô thắt chặt lại, toàn thân lạnh toát.

Sự phản bội này khiến lồng ngực cô nghẹn đến không thở nổi, một cảm giác buồn nôn cuộn lên dữ dội. Thì ra, sự bình yên bấy lâu nay chỉ là một màn kịch rẻ tiền do hai kẻ đó dựng lên để dắt mũi cô.

Trong cơn hoảng loạn, Trinh Diệp Chi lùi lại một bước. Cô vô tình va phải một lồng ngực vững chãi, cứng như đá nhưng lại nóng đến dọa người.

Cô giật mình quay lại. Là Tống Hoàng Lâm.

Cậu đã đứng sau lưng cô từ bao giờ. Dưới ánh đèn đường từ xa hắt vào, đôi mắt cậu nhìn chằm chằm về hướng đó. Trong đôi mắt đó đều là sự bàng hoàng và phẫn nộ đến cực điểm.

Trịnh Diệp Chi nhìn xuống, bàn tay to lớn của cậu đang siết chặt lại thành nắm đấm.

Tống Hoàng Lâm đã nghe thấy tất cả. Kẻ bị cắm sừng ở đây không chỉ có một mình cô.

Sự nhục nhã của Trịnh Diệp Chi bị phơi bày hoàn toàn trước mặt một người ngoài. Nhưng lạ thay, trong mắt Tống Hoàng Lâm không có chế giễu, chỉ có sự đồng cảm của hai kẻ cùng cảnh ngộ bị người mình yêu phản bội.

Tống Hoàng Lâm trầm giọng, lạnh lẽo nói:

Vào trong đi.

Bình Luận

0 Thảo luận