Hơi thở nam tính, mang theo mùi hương bạc hà thanh mát từ cơ thể Tống Hoàng Lâm phả nhẹ lên đỉnh đầu cô. Màng nhĩ của Trịnh Diệp Chi lùng bùng, tiếng ồn ào của dòng người qua lại xung quanh dường như bị chặn đứng bên ngoài.
Câu nói trầm khàn, kìm nén đến run rẩy của anh khóa chặt lấy Trịnh Diệp Chi, không có lối thoát. Trái tim trong lồng ngực của cô đập loạn lên.
Nhưng rất nhanh cô đã tỉnh táo lại, dứt khoát lùi lại một bước lớn. Cô giật mạnh xấp tài liệu từ bàn tay to lớn của anh.
Trịnh Diệp Chi ngẩng cao đầu, ép cho giọng nói của mình trở nên bình thản, xa cách:
"Xin lỗi anh, hình như anh nhận nhầm người rồi. Mặc dù tôi họ Trịnh, nhưng không phải người anh đang tìm. Dù sao cũng cảm ơn anh đã nhặt giúp tôi tập tài liệu này. Tôi đang có việc gấp, xin phép đi trước."
Không đợi người đàn ông kịp phản ứng, Trịnh Diệp Chi dứt khoát xoay người rời đi, bước thật nhanh về phía quầy lễ tân của tòa nhà.
Tống Hoàng Lâm không hề đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=16]
Anh đứng yên tại chỗ, từ từ đút hai bàn tay to lớn vào túi quần tây cắt may thủ công cao cấp.
Chiếc mũ lưỡi trai hơi nhếch lên, để lộ đôi mắt sâu thẳm đang khóa chặt lấy bóng lưng vội vã chạy trốn của Trịnh Diệp Chi, nhìn cô vội vàng ký nhận hồ sơ rồi gần như là lao ra phía cửa chính.
Khóe môi Tống Hoàng Lâm hơi nhếch lên một nụ cười vừa nguy hiểm, vừa chiếm hữu. Anh hơi nheo đôi mắt lại, thầm nghĩ:
[Em chạy không thoát đâu, Trịnh Diệp Chi. Mười năm trước tôi để em đi, nhưng mười năm sau, tấm lưới này đã giăng sẵn rồi.]
Trịnh Diệp Chi nộp vội tập hồ sơ vào tay nhân viên lễ tân, ký nhận thật mau rồi lao nhanh ra cửa lớn, bắt ngay một chiếc taxi đang chờ khách.
Chỉ đến khi cánh cửa xe khép lại, đem cô rời khỏi tòa nhà kia, Trịnh Diệp Chi mới dám tựa lưng vào ghế sau, thở hắt ra một hơi.
Bàn tay cô vẫn còn hơi run rẩy khi siết chặt lấy quai túi xách. Đầu óc cô rối bời thành một mớ, đang cố chắp vá hình ảnh cậu thiếu niên lầm lì năm nào với vẻ ngoài nam tính bức người, có lực sát thương cực kỳ cao của Tống Hoàng Lâm vừa rồi.
Thế nhưng, Trịnh Diệp Chi rất nhanh đã ổn định lại bản thân. Cô hít một hơi sâu, ép bản thân phải reset lại, đưa mọi thứ về vạch xuất phát ban đầu.
Cô tự nhủ bằng một giọng điệu lạnh lùng:
[Chỉ là trùng hợp mà thôi. Anh ta giờ là người nổi tiếng, còn mình chỉ là một nhân viên quèn. Cắt đứt hoàn toàn là lựa chọn tốt nhất cho cả hai.]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận