Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Chương 19: Bản hợp đồng từ trên trời rơi xuống (20)

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:00:48
Không ai hiểu nổi tại sao miếng mồi khiến người khác thèm nhỏ dãi như thế, lại rơi trúng đầu một văn phòng nhỏ như bọn họ.
Không để ai kịp thắc mắc, ông đã sải bước đi thẳng đến bàn làm việc của Trịnh Diệp Chi. Ông đẩy tập hồ sơ đến trước mặt cô, đôi mắt long lanh đầy mong chờ nói:
"Phía đối tác yêu cầu đích danh Trưởng nhóm Chi là người chịu trách nhiệm chính cho dự án này. Nếu đổi người, họ sẽ lập tức hủy hợp tác ngay, phí đền bù hợp đồng họ cũng đồng ý trả gấp đôi rồi T.T!"
Động tác trên tay Trịnh Diệp Chi dừng hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=19]

Lông mày cô nhíu chặt lại, cảm thấy mình sắp nghẹn nước bọt tới nơi rồi. Bản năng mách bảo cô có điều gì đó cứ cấn cấn ở cái họ Tống này.
Nhưng nhìn ánh mắt van nài như sắp quỳ xuống đến nơi của sếp và tệp hồ sơ chất thành đống trước mặt, cô im lặng ba giây, rồi gật đầu đồng ý.
Ngoại ô Sài Gòn, biệt thự nhà họ Tống.
Tách biệt hoàn toàn với không khí náo nhiệt bên ngoài, không gian nơi đây ngập tràn mùi gỗ trầm hương trong lư đồng và hương trà vừa hái. Không có những bức tường dát vàng, cũng chẳng có đèn chùm pha lê lóa mắt. Từng miếng Gỗ Cẩm Lai đen bóng cùng những chiếc bình gốm mộc không tráng men đều toát lên sự quyền lực của một gia tộc đã tồn tại lâu đời.
Ông nội Tống mặc một bộ áo lụa tơ tằm màu xám dáng rộng, chòm râu bạc phơ hơi rung nhẹ khi ông nhấp từng ngụm trà. Trên bàn của ông cụ lúc này là xấp hồ sơ của Trịnh Diệp Chi.
Ông nội Tống nhấp một ngụm trà, cười khà khà đầy đắc ý, gật gù có vẻ rất vừa ý:
"Ánh mắt của đứa nhỏ này rất kiên định. Nhìn thì dịu dàng như hoa trà, nhưng bên dưới cành lá chắc chắn giấu toàn gai nhọn. Rất hợp mắt ta!"
Đúng lúc đó, Tống Hoàng Lâm bước vào phòng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, hai cúc áo trên cùng cởi ra, để lộ xương quai xanh và một vùng ngực rắn rỏi như ẩn như hiện.
Trông Tống Hoàng Lâm cực kỳ lười biếng, nhưng khí chất vẫn đầy áp đảo không hề giảm đi chút nào.
Nhìn thấy cháu trai, ông nội Tống liền vung chiếc gậy gõ mạnh xuống sàn gỗ, không nể nang gì mà trêu chọc anh:
"Cái thằng vô dụng này! Đường đường là ảnh đế hô mưa gọi gió, vậy mà mười năm trời không rước nổi người ta về nhà. Cuối cùng vẫn phải để cái thân già này phải ra mặt đưa người đến tận cửa cho anh!"
Bị mắng là vô dụng, Tống Hoàng Lâm không những không giận mà khóe môi còn hơi nhếch lên.

Bình Luận

0 Thảo luận