"Ting."
Cửa thang máy từ từ mở ra. Trịnh Diệp Chi bước ra ngoài.
Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch đen bóng, tạo nên những âm thanh sắc bén vô cùng. Trịnh Diệp Chi dừng lại trước tấm kính lớn ở hành lang, đôi mắt trong veo lạnh lùng quan sát diện mạo chính mình trong gương.
Cô khẽ vuốt lại nếp áo lụa trắng, hàng khuy áo cài chặt đến tận nút trên cùng, ôm khít lấy vùng cổ thon dài. Chân váy màu đen ôm sát vòng hông mảnh dẻ, tôn lên đường cong cơ thể hoàn hảo của cô.
Người thư ký bước lên phía trước, cúi đầu vươn tay đẩy cánh cửa gỗ dày cộm ra.
Phòng họp rộng lớn hiện ra trước mắt. Không gian bên trong yên tĩnh đến mức tiếng gót giày của cô dường như cũng bị nuốt chửng lấy. Ba mặt tường kính một chiều thu trọng toàn cảnh Sài Gòn bé như kiến dưới mặt đất.
Cánh cửa khép lại, hơi lạnh cùng mùi trầm hương đắt tiền lập tức bủa vây lấy cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=21]
Trịnh Diệp Chi cảm thấy hơi hồi hộp, cô kéo chiếc ghế da ở giữa bàn họp, chậm rãi ngồi xuống.
Trịnh Diệp Chi dứt khoát kéo khóa túi xách, đặt chiếc laptop và bản vẽ trải rộng trong mặt bàn. Cô rũ mắt, trong đầu không ngừng tự trấn an bản thân:
[Có gì phải căng thẳng chứ? Chẳng qua cũng chỉ là một Tống Hoàng Lâm mà thôi.]
Mười đầu ngón tay đan chặt vào nhau đặt trên mặt bàn, Trịnh Diệp Chi yên lặng nhìn chằm chằm vào màn hình laptop với vẻ mặt lạnh nhạt. Bầu không khí trong phòng ngột ngạt đến mức chỉ còn tiếng kim đồng hồ cùng tiếng hít thở đang bị cô cố tình đè nén.
Bỗng tay nắm cửa xoay một cái. Cánh cửa gỗ bị mở ra. Tống Hoàng Lâm sải bước tiến vào phòng.
Tống Hoàng Lâm chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu đen cao cấp. Hai chiếc cúc áo trên cùng mở bung để lộ yết hầu gợi cảm và lồng ngực màu đồng rắn rỏi đầy nam tính. Dáng vẻ biếng nhác nhưng tràn ngập tính xâm lược của anh lập tức khiến căn phòng trở nên vô cùng áp bách.
Vừa vào phòng, ánh mắt của anh đã ghim chặt lấy Trịnh Diệp Chi.
Tống Hoàng Lâm hơi hất cằm ra hiệu. Người thư ký lập tức lùi lại ra ngoài, cánh cửa gỗ từ từ khép lại.
Anh vươn tay nhấn vào bảng điều khiển bên cạnh, cánh cửa liền "cạch" một tiếng khóa lại. Mặt kính trong suốt xung quanh nhanh chóng tối đi, khiến căn phòng trở nên cực kì nguy hiểm.
Sống lưng Trịnh Diệp Chi dưới lớp áo lập tức cứng đờ. Từng sợi tóc sau gáy dựng đứng cả lên. Trong đầu cô vang lên những tiếng chuông cảnh báo không ngừng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận