"Thịch."
Trái tim Trịnh Diệp Chi bỗng co rút lại, đau điếng. Bàn tay đang cầm bút của cô hơi run lên khiến mũi bút hơi lệch đi, để lại một vệt dài trên bản vẽ. Dù cô có cố gắng giữ vẻ lạnh lùng đến đâu, hình ảnh người con trai bình thường ít nói nhưng cực kỳ rực rỡ trên sân băng đêm đó giờ đây hóa thành một người mang thương tật suốt đời vẫn khiến lòng cô vừa xót xa vừa tự trách. Anh bị hủy hoại, một phần là vì cô.
Cao Thanh Vy thấy Trần Diệp Chi đổi sắc mặt thì càng đắc ý, định mở miệng sỉ nhục tiếp. Nhưng không để cho cô ta kịp sủa thêm bất kỳ một câu nào, cô đột ngột đứng bật dậy.
"RÀO!"
Cô cầm nguyên ly cà phê đen trên bàn đổ thẳng lên đầu cô ta.
Cà phê chảy dọc từ mái tóc rối xuống khuôn mặt trát đầy phấn son của Cao Thanh Vy rồi ngấm vào bộ quần áo khiến cô ta trông nhếch nhác vô cùng.
Cùng với tiếng đá rơi xuống nền xi măng, Cao Thanh Vy hét toáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=11]
Cô ta hoảng loạn lùi lại, hai vai run lên bần bật vì lạnh và nhục nhã.
Trần Diệp Chi đứng từ trên cao nhìn xuống, gằn từng chữ bằng giọng sắc bén:
"Biến khỏi đây trước khi tôi dùng cái ly này đập vào miệng cô. Loại phụ nữ chỉ biết bò lên giường người đã có người yêu thì không có tư cách mở mồm nói về hai chữ quả báo."
Thái độ cứng rắn của cô khiến Cao Thanh Vy cứng họng. Cô ta ôm mặt khóc lóc rồi quay đầu chạy bán sống bán chết ra khỏi cổng.
Sau khi bóng dáng Cao Thanh Vy biến mất hoàn toàn sau con dốc, Trịnh Diệp Chi hít một hơi thật sâu để bình ổn lại lồng ngực đang phập phồng. Cô vuốt lại vài lọn tóc rối ra sau vành tai, quay người định vào nhà lấy chổi dọn dẹp lại cho sạch.
Thế nhưng, ánh mắt cô đột ngột dừng lại.
Ở sau bụi cây sơn tra, có một đôi giày thể thao quen thuộc dính đầy bùn đất, và... một chiếc nẹp chân y tế bằng kim loại đặt ngay ngắn bên cạnh. Nhịp tim của Trịnh Diệp Chi bỗng chốc đập dồn dập. Cao Thanh Vy không đi một mình, hoặc... đã có người đến đây trước cả cô ta và nghe thấy toàn bộ cuộc nói chuyện vừa rồi.
Những lời chửi rủa đầy tàn nhẫn khi nãy của cô ta lại vang lên bên tai cô:
"Cả đời này Tống Hoàng Lâm chỉ có thể là một thằng què thôi!"
Trịnh Diệp Chi run run buông chiếc chổi trong tay xuống. Cô bước đến bên cánh cửa gỗ, đẩy nhẹ rồi chậm rãi bước vào trong căn nhà.
Ánh chiều tà hắt qua khe cửa sổ, chiếu lên những hạt bụi li ti đang bay lơ lửng trong không trung. Căn phòng im lặng đến mức đáng sợ, im lặng đến mức cô có thể nghe rõ từng tiếng thở đứt quãng, đầy đau đớn đang phát ra từ bên trong.
Trong góc sô pha cũ kỹ, Tống Hoàng Lâm đang ngồi thu mình ở đó.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận