Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Chương 13: Mười năm sau (1)

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:00:48
Mười năm sau.
Một buổi sáng mùa hè rực rỡ, tại đường phường Bàn Cờ, thành phố Hồ Chí Minh sầm uất.
Trong một quán cà phê sân vườn yên tĩnh, Trịnh Diệp Chi đang ngồi bên chiếc bàn gỗ khuất trong góc, chăm chú lướt ngón tay trên màn hình iPad để duyệt lại bản vẽ trước giờ vào làm.
Trịnh Diệp Chi của mười năm trước giờ đây đã nở rộ thành một người phụ nữ 30 tuổi đầy trưởng thành. Cô diện một bộ trang phục công sở tối giản, áo lụa mềm mại màu kem tôn lên chiếc cổ thon dài và bờ vai mảnh khảnh của cô.
Cô thong thả nhấp một ngụm trà ấm. Phong thái điềm tĩnh, mặn mà của phụ nữ tuổi 30 tự nhiên tỏa ra, khiến vài ánh mắt xung quanh bất giác dừng lại.
"Cạch."
Tiếng kéo ghế cắt ngang dòng suy nghĩ của Trịnh Diệp Chi. Cô bạn thân thời đại học vội vã bước vào, Minh Tú đặt túi xách xuống rồi ngồi đối diện cô, vừa thở dốc vừa gọi một ly nước ép.
"Xin lỗi Chi nhé, đường Sài Gòn sáng nay kẹt xe kinh khủng quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=13]

Mà nhìn cậu kìa, đúng là sếp lớn có khác, càng ngày càng nhuận sắc, khí chất ngút ngàn."
Trịnh Diệp Chi hơi mỉm cười, đặt chiếc iPad sang một bên. Hai người bắt đầu trò chuyện vài ba câu về áp lực công việc, các dự án hiện tại và cuộc sống bận rộn bây giờ.
Sau một lúc nói chuyện phiếm, Minh Tú đột nhiên ngập ngừng, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ dò xét rồi hạ thấp giọng, lỡ miệng nhắc lại chuyện cũ:
"À... Chi này, cậu có biết tin gì về hai người đó không? Hôm qua họp lớp mấy đứa nhắc lại, tớ mới nhớ ra. Nghe bảo lúc đó thằng Lâm Thế Hải như phát điên, gào thét đòi đi tìm cậu để giải thích cái gì mà "bị gài bẫy". Nhưng gia đình anh ta sợ thối mặt, lập tức dùng tiền đè xuống rồi tống anh ta thẳng ra nước ngoài du học luôn."
Nghe thấy cái tên Lâm Thế Hải, trong lòng Trịnh Diệp Chi không hề gợn một chút sóng nào. Mười năm trước, mỗi lần nghe thấy cái tên ấy cô sẽ thấy buồn nôn, thấy căm ghét vì bị lừa dối.
Nhưng thời gian đúng là có thể xóa nhòa tất cả, sau mười năm thì đã không còn cảm thấy gì.
Minh Tú thấy cô không có phản ứng gì, liền bĩu môi kể tiếp với giọng điệu đầy mỉa mai:
"Đúng là nghiệp quật không trượt phát nào! Thằng chả sang Tây ăn chơi trác táng cho đã, cuối cùng cũng bị gia đình gông cổ ép về nước cưới một tiểu thư nhà giàu để gánh nợ. Bây giờ anh ta ngồi cái ghế giám đốc điều hành làm màu cho oai thế thôi, chứ thực chất chỉ là cái vỏ rỗng tuếch. Công ty thì lao dốc không phanh, nợ nần chồng chất rồi!"

Bình Luận

0 Thảo luận