Phong Linh trải qua vài ngày sống cuộc sống như thần tiên vậy. Mỗi sáng cô đều ngủ cho đến khi tỉnh dậy tự nhiên, vừa mở mắt đã thấy Cố Tử Niệm bên cạnh. Có lúc anh dịu dàng nhìn cô, có lúc lại đặt một nụ hôn ngọt ngào lên trán cô, lúc khác lại nhẹ véo vào mũi cô... Giống như chuyện cổ tích thời thơ ấu về công chúa và hoàng tử vậy. Chỉ là đôi khi cô vẫn nghi ngờ mình đang mơ: Tự nhiên sao một người đàn ông xuất sắc như vậy lại trở thành chồng mình? Lẽ nào là do kiếp trước cô đã chăm chỉ thắp hương cầu nguyện?
Thỉnh thoảng cô dò hỏi về gia đình và công việc của anh, Cố Tử Niệm hoặc khéo léo chuyển chủ đề, hoặc nhìn cô với nụ cười ẩn ý. Phong Linh vốn có chút kiêu hãnh trong tính cách, người giàu cô đã gặp ở Kim thị nhiều rồi. Thấy Cố Tử Niệm chẳng bao giờ hỏi chuyện của mình, sợ bị anh chê là người nhỏ nhen, dần dần cô cũng không hỏi nữa.
Trong nhà có người giúp việc đến làm việc nhà theo giờ. Khi hứng chí, Cố Tử Niệm cũng vào bếp trổ tài làm vài món, mùi vị ngon đến bất ngờ, đặc biệt là món tôm rang muối tiêu giòn khiến Phong Linh ăn mãi không thôi.
Đi dọc theo khu dân cư qua hai con phố là đến hồ Đông. Buổi tối, Cố Tử Niệm thường kéo cô đi tập thể dục, hai người mặc đồ thể thao chuẩn mực, chạy bộ song song trên con đường ven hồ, hít thở không khí thoang thoảng mùi cỏ cây thơm mát, tắm dưới ánh trăng trong vắt, bên mặt hồ nước lấp lánh ánh sáng lăn tăn, nghe tiếng thở dốc của nhau, mang đến cảm giác như mơ màng không thực.
Cố Tử Niệm trông rất rảnh rỗi, thỉnh thoảng mới ra ngoài làm việc, phần lớn thời gian đều ở nhà cùng với Phong Linh. Hai người mỗi người một máy tính, kết bạn trên mạng, chat với nhau qua bức tường, tạo cảm giác đặc biệt thân mật. Lúc rảnh rỗi, họ chọn một đĩa phim, dựa vào nhau xem những bộ phim đen trắng kinh điển, xem "Waterloo Bridge" rơi nước mắt, xem "Rebecca" ảm đạm sầu não, xem "Love and Death" mơ màng hoài niệm... Hai người thích nhất là xem "Roman Holiday", ngắm Audrey Hepburn như chú chim sổ lồng vui đùa trên đường phố Rome.
"Thật đáng tiếc, em đã theo sếp đi Ý hai lần nhưng chưa từng dừng chân ở Rome." Phong Linh trầm ngâm nói.
"Em cũng muốn thử Miệng Sự Thật (*) sao?" Cố Tử Niệm cười hỏi.
(*) Miệng Sự Thật: Bức phù điêu nổi tiếng nhất ở Rome, được tin là dùng để "đo" lòng ngay thẳng.
Trên TV đang chiếu cảnh Hepburn đưa tay vào Miệng Sự Thật, hốt hoảng kêu lên vì Gregory Peck trêu đùa. Phong Linh bật cười: "Trước đây em hy vọng có thể cùng bạn trai đến đó, để anh ấy đặt tay vào và nói một câu 'anh yêu em'."
"Vậy còn bây giờ thì sao?" Cố Tử Niệm hỏi.
"Bây giờ em chỉ có chồng thôi, không thể thực hiện ước mơ đó nữa rồi." Phong Linh quay đầu nhìn anh chăm chú, không hiểu sao, trong lòng cô như đang chờ đợi điều gì.
Cố Tử Niệm dường như không nhận ra: "Anh đã từng đến đó rồi, chỉ là một hành lang nhỏ, hoàn toàn không có cảm giác lãng mạn như trên TV đâu. May là em chưa đến, không thì ảo tưởng sẽ tan vỡ mất."
Phong Linh thấy hơi thất vọng, cô mong đợi câu trả lời sẽ là Cố Tử Niệm nhìn cô đắm đuối và nói "Chúng ta cùng đi Rome nhé...". Thì ra, trong thâm tâm, cô vẫn là cô gái có tâm hồn lãng mạn ấy, tham lam đến mức hy vọng hôn nhân của mình có thể gặp được một mối tình đẹp.
Ngoài một vài khuyết điểm nhỏ, Cố Tử Niệm gần như là một người chồng hoàn hảo. Giữa kỳ nghỉ, anh đưa cô đến một trang trại nuôi ngựa ở ngoại ô ở cả ngày. Trang trại nằm ven núi, có một khu nghỉ dưỡng nhỏ ở sườn núi, những biệt thự nhỏ ẩn hiện giữa sơn khê và cây cối, khiến người ta tưởng như lạc vào Thế ngoại đào nguyên trong tác phẩm của Đào Uyên Minh. Huấn luyện viên cưỡi ngựa chuyên nghiệp mang đến bộ đồ cưỡi ngựa đầy đủ, Phong Linh vừa mặc vào đã toát lên vẻ anh tư hiên ngang.
Chỉ là vị "Hoa Mộc Lan" giả này vừa đến gần ngựa đã lộ tẩy, run rẩy đánh giá con ngựa lông nâu đen cao lớn, rụt rè đưa tay vuốt lưng ngựa, hỏi: "Từ Niệm, nó có hất em ngã không?"
Huấn luyện viên cười sảng khoái: "Phong tiểu thư không cần lo lắng, cô xem ngựa của chúng tôi màu sắc đều đặn, lông mượt bóng loáng, không phải loại ngựa tạp bên ngoài có thể so sánh được đâu. Nào, Tia Chớp, chào Phong tiểu thư đi."
Như để hưởng ứng lời huấn luyện viên, "Tia Chớp" quay đầu lại, phả một hơi về phía cô, Phong Linh mới thoáng thở phào nhẹ nhõm và leo lên lưng ngựa.
Vì là lần đầu Phong Linh cưỡi ngựa, sau khi huấn luyện viên dặn dò một số điều cần chú ý, anh ta dắt dây cương từ từ đi dọc theo sân. Chẳng bao lâu, một tràng tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên, Phong Linh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Cố Tử Niệm cưỡi trên lưng ngựa, nhanh như gió cuốn, chớp giật lướt qua bên cạnh cô.
Dáng vẻ anh tiêu sái tự nhiên, người ngựa hợp nhất, tự do phi nước đại dưới bầu trời rộng lớn, khiến người ta nhớ đến những hiệp sĩ giang hồ mang kiếm bên mình ngày xưa. Phong Linh chăm chú nhìn theo bóng dáng ấy, trong khoảnh khắc, dường như trong lòng cô cũng dấy lên một cảm xúc mãnh liệt.
Dường như cảm nhận được ý nghĩ của cô, chẳng mấy chốc, Cố Tử Niệm phi nhanh từ xa tới, kéo dây cương, hai vó trước của ngựa nâng lên, phát ra tiếng hí vang, dừng ngay trước mặt cô. Anh cưỡi ngựa song song với cô vài bước rồi đưa tay về phía cô: "Linh Linh, có muốn chạy một vòng cùng anh không?"
Phong Linh hơi do dự, huấn luyện viên bên cạnh cười nói: "Kỹ thuật cưỡi ngựa của anh Cố còn cao hơn cả tôi, Phong tiểu thư đừng sợ."
Phong Linh lắc đầu, khuôn mặt đầy vẻ khó xử: "Tôi không phải sợ, chỉ là cảm thấy cả người như cứng đờ lại, không thể cử động được."
Cố Tử Niệm ngẩn người, nhìn cơ thể thẳng đơ của cô, không nhịn được bật cười ha hả, vòng tay ôm lấy eo cô, dùng sức nhấc cô từ lưng ngựa lên phía trước mình. Vòng tay anh mạnh mẽ và ấm áp, khiến trái tim đang treo lơ lửng của Phong Linh lập tức thả lỏng.
Kỹ thuật cưỡi ngựa của Cố Tử Niệm quả thật rất giỏi, anh mang theo Phong Linh khi thì phi nước đại, khi lại buông lỏng cương, lúc lên dốc, lúc nhảy vượt, dạy cô cách thả lỏng cơ thể, cách giao tiếp với con ngựa... Chẳng bao lâu sau, Phong Linh đã thả lỏng được.
Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, chân trời đầy màu ráng chiều, bóng hai người một ngựa được ánh tà dương kéo dài, chồng lên nhau. Thong thả đi trên bãi cỏ rộng lớn, Phong Linh tựa đầu vào ngực Cố Tử Niệm, mơ hồ nghĩ: tình cảnh này, có lẽ cả đời cô sẽ mãi khắc ghi trong tim.
Trở về thành phố H, mấy ngày liền, Phong Linh đều có cảm giác như đang trong mơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ket-hon-toi-ket-hon-lui&chuong=9]
Chỉ là, Cố Tử Niệm dần bận rộn hơn, và kỳ nghỉ của cô cũng sắp kết thúc. Nghĩ đến công việc bận rộn sắp tới, cô không nhịn được thở dài.
Cố Tử Niệm lạnh lùng quan sát một lúc, rồi bỗng nhẹ nhàng nói: "Không muốn đi làm thì đừng đi nữa."
"Phải đấy, giá mà không phải đi làm thì tốt biết mấy, mỗi ngày ngủ đến tự nhiên tỉnh, rảnh thì đi làm đẹp, đi dạo phố, mua sắm, sống cuộc sống phu nhân như trên TV ấy." Phong Linh híp mắt lại với vẻ đầy mơ ước.
"Em có thể làm ngay bây giờ, anh gọi điện cho công ty em, nói em xin nghỉ việc." Nói xong, Cố Tử Niệm cầm điện thoại lên, bắt đầu bấm số.
Phong Linh ngẩn ra một lúc mới kịp phản ứng, vội vàng nhào tới giằng lấy điện thoại, nhớn nhác nói: "Cố Tử Niệm, em đùa thôi!"
Cố Tử Niệm ngạc nhiên nhìn cô: "Em sao vậy? Cả ngày than thở đi làm vất vả, sao giờ lại bảo là đùa?"
"Đi làm dù vất vả cũng phải đi chứ, không thì em lấy gì mà ăn!" Phong Linh thẹn quá hóa giận nói.
"Anh nuôi em, công ty Kim thị không phải chỉ trả cho em có hai mươi vạn một năm sao?" Cố Tử Niệm nhíu mày nói.
"Em có tay có chân, cần anh nuôi làm gì?" Phong Linh cảm thấy có chút khó tin.
"Đàn ông nuôi phụ nữ, chồng nuôi vợ, đó không phải là đạo lý hiển nhiên à? Phụ nữ nhà chúng ta đều không phải đi làm." Cố Tử Niệm nghiêm túc nói.
Lời này vừa nghe rõ ràng mang đầy định kiến giới tính, lập tức khiến Phong Linh - người luôn theo đuổi sự bình đẳng nam nữ - có chút tức giận: "Này, bây giờ là thời đại nào rồi, đừng lấy cái quan niệm phong kiến đó của anh ra làm mất mặt."
Cố Tử Niệm cũng có chút tức giận: "Phong Linh, em đừng tranh cãi vô lý, là em nói không muốn đi làm trước, sao lại thành lỗi của anh?"
Phong Linh nghẹn lời, hừ một tiếng nói: "Anh nuôi nổi em à, em mỗi ngày ba bữa bào ngư tổ yến, túi Hermes LV mỗi ngày một cái, rảnh thì bay đi Hawaii với Maldives, anh làm được không?"
Cố Tử Niệm dở khóc dở cười nhìn cô: "Được, vậy quyết định luôn, ngày mai em xin từ chức đi."
Cái này cũng được sao? Phong Linh không tin nổi nhìn anh, lập tức cảm thấy máu dồn lên não, không suy nghĩ đã châm chọc: "Cố Tử Niệm anh sao thế, không phải trong lòng coi em như tiểu tam được bao nuôi đấy chứ, có tiền thì ghê gớm lắm à, người giàu có em gặp nhiều rồi, Kim tổng nhà em cũng có tiền đây, còn đẹp trai hơn anh nhiều, nhưng người ta vẫn giữ mình trong sạch không chứa chấp người đẹp đấy thôi, anh vẫn là nên học hỏi người ta một chút, đừng làm mấy thứ linh tinh như vậy."
Ngay lập tức, mặt Cố Tử Niệm trầm xuống, u ám nhìn cô, nửa ngày không nói gì, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề của anh.
Chốc lát sau, Cố Tử Niệm đứng dậy, bước những bước dài vào phòng làm việc, đóng cửa "rầm" một tiếng, làm Phong Linh giật mình, bèn nhăn mặt về phía cánh cửa đóng kín.
Một mình ngây ngốc ở phòng khách, Phong Linh đột nhiên cảm thấy chán nản, nhìn đồng hồ vẫn còn sớm, bèn quyết định đi thăm hội chị em ở công ty.
Tòa nhà Kim thị vẫn bận rộn như thường lệ, các chị em ở phòng Thư ký vẫn đang cắm đầu làm việc, vừa thấy Phong Linh trong bộ thường phục, mắt họ lập tức sáng rực, nghe cô than phiền đều lộ vẻ ghen tị.
"Chị Tiểu Linh à, em mỗi ngày đều mong có người nuôi đó."
"Chị Tiểu Linh ơi, em cũng muốn có đàn ông nói với em như vậy, oai quá đi mất!"
Phong Linh giáo huấn: "Có gì đáng hâm mộ đâu, dựa vào bố mẹ dựa vào đàn ông đều không bằng dựa vào chính mình, chị mỗi ngày đều mong được đi làm đấy."
"Chị Tiểu Linh chị đang ở trong phúc mà không biết biết phúc! Cẩn thận bị trời phạt!" Tiểu Điềm nghiêm túc nói.
Tần Động cũng mỉm cười: "Tiểu Linh này, khí sắc của cô tốt hơn rất nhiều, lúc trước xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng không có thần thái như bây giờ."
Phong Linh vô thức sờ mặt mình, cười ngượng nghịu: không thể phủ nhận, Cố Tử Niệm là một người chồng tốt, chỉ là có chút hơi chủ nghĩa đại nam tử thôi.
"Đừng chỉ nói mình tôi nữa, tôi thấy cô cũng không tệ," Phong Linh ghé sát nhìn kỹ Tần Động, lén hỏi bên tai, "sao tôi thấy trái tim cô đều biến thành màu hồng rồi, thành thật khai báo đi, với Kim tổng có tiến triển gì chưa?"
Mặt Tần Động hơi đỏ, cắn môi không nói gì.
"Kim tổng nhà chúng ta là người đàn ông tốt như thế, cô không cần thì tôi sẽ là người đầu tiên nhào tới đấy, lúc đó cô đừng hối hận." Phong Linh vì thần tượng của mình mà rơi nước mắt đồng tình.
"Đừng nói mãi về anh ấy, chồng cô thế nào? Kể nghe thử đi." Tần Động cũng không tránh khỏi tò mò, rất hiếu kỳ về người chồng kết hôn bất ngờ của Phong Linh.
"Hừ, hôm nay tôi cười nhạo anh ấy," Phong Linh không biết xấu hổ nói, "bảo anh ấy không bằng Kim tổng, chắc anh ấy đang trốn trong phòng làm việc để suy nghĩ lại rồi."
Tần Động Có chút sửng sốt, càng nghe càng thấy không ổn: "Tiểu Linh à, cậu chắc chắn chồng cậu đang suy nghĩ lại sao? Không phải là sự yên tĩnh trước khi bùng nổ đấy chứ?"
Phong Linh ngẩn ra, bắt đầu có chút không chắc chắn: "Hả? Tôi cũng không biết, tôi hay nhắc đến Kim tổng trước mặt anh ấy, cũng chưa thấy anh ấy có phản ứng gì khác..."
"Đồ ngốc! Chồng cô nhất định là ghen rồi!"
Ghen? Cố Tử Niệm cũng biết ghen sao? Vừa nghĩ đến khả năng này, tim Phong Linh bỗng nhiên đập loạn một nhịp.
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận