Phong Linh dừng chiếc Polo nhỏ của mình trong bãi đậu xe, nhìn gương chiếu hậu chỉnh trang lại đầu tóc, rồi thong thả bước về phía quán “Điêu Khắc Tiểu Trúc” - cô nghe nói đối tượng xem mắt hôm nay của cô là một chàng thiếu niên phong nhã yêu nghệ thuật, nên hẹn cô tại quán cà phê mang phong cách cá nhân nằm cạnh hồ Đông này.
Thật ra, cô luôn cảm thấy hơi đau đầu khi tiếp xúc với kiểu thanh niên nghệ thuật như vậy, nhưng với tình thế bây giờ thì cô làm được gì đâu, cô đã hai mươi tám tuổi, ba mẹ và các bậc trưởng bối trong nhà cứ ba ngày lại hối thúc một lần, năm ngày lại bóng gió nhắc nhở cô, tìm đủ mọi cách giới thiệu đối tượng cho cô. Phong Linh thật sự rất muốn nói thẳng với họ rằng: Đàn ông chẳng khác gì một loại gia vị, thỉnh thoảng rắc một chút là được rồi, mà nếu không có thì cơm vẫn ăn ngon như thường, đâu đến nỗi chết đói.
Đoạn đường cạnh hồ Đông cấm xe ô tô lưu thông, vào chiều tối cảnh hồ mang đậm màu sắc mùa hè, gió lồng lộng thổi qua, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả bầu trời. Người chạy bộ, tập thể dục, từng nhóm từng nhóm người dạo chơi vô cùng tấp nập, mồ hôi trên người Phong Linh bắt đầu rỉ ra thấm ướt một góc lưng áo.
Cô vừa nhìn thấy “Điêu Khắc Tiểu Trúc” ngay trước mặt thì bỗng nhiên có hai người đàn ông đầu trọc, cánh tay đầy hình xăm đang đi tới từ phía đối diện, vì quá nhiều người nên túi xách của cô không cẩn thận quẹt trúng một người trong số đó nên hai gã đó dừng lại, chúng nhìn cô cười hì hì nói: “Em gái à, sao vậy? Có chuyện gì muốn nói với mấy anh à?”
Phong Linh khẽ nhíu mày, lịch sự nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, vừa rồi tôi không chú ý, lỡ va vào các anh.”
“Không đúng, em gái, hay là em để ý tới anh rồi? Đừng ngại mà!” Một tên trong số đó còn giơ tay định nắm lấy tay cô.
Phong Linh lùi lại một bước, né khỏi tay anh ta, vẻ mặt đầy sợ hãi nói: “Ôi trời ơi, đại ca đừng như vậy mà, tôi sợ lắm á!”
Mấy người đi đường xung quanh thấy thế cũng tránh đi chỗ khác như không quan tâm, chừa một khoảng trống xung quanh ba người. Có vài người hiếu kỳ còn đứng hẳn lên bồn hoa bên lề đường để hóng chuyện. Hai gã đàn ông kia có chút đắc ý được đà mặt vênh mày váo cợt nhã nói: “Đừng sợ, đi, anh trai mời em đi ăn đồ nướng, thịt dê xiên, lẩu cay, tôm hùm đất, ăn gì cũng được tùy em chọn…”
Chưa dứt lời, Phong Linh đã trừng to đôi mắt hạnh, chống hai tay lên hông, chất giọng lanh lảnh như đậu rang: “Tôi nói hai anh nghe này, vai u thịt bắp thế kia, mặt mũi cũng chẳng đến nỗi, mà sao lớn tướng rồi lại biến thành cái loại chuyên đi chọc ghẹo phụ nữ giữa đường thế này. Muốn có bạn gái thì đi tìm việc đàng hoàng mà làm, đừng có bày cái bộ dạng vô lại như thế, cứ thế này thì dù có là phân trâu cũng chẳng ai thèm cắm hoa lên đầu mấy người đâu. Nếu chẳng phải trước kia đi học được thầy cô dạy không được tùy tiện vứt rác ra ngoài thì tôi sợ rằng tay tôi đã quăng hai người các anh ra ngoài lâu rồi…”
Hai gã kia bị mắng đến choáng váng, đơ mặt ra nhìn Phong Linh, không thể tin nổi cô gái yếu ớt như con thỏ trắng vừa rồi trong chớp mắt đã hóa thành con hổ con nhe nanh giơ vuốt. Khó khăn lắm mới hoàn hồn lại thì một tên trong đó tức tối gầm lên, giơ tay định túm lấy vai Phong Linh.
Phong Linh nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, thuận tay giữ lấy tay anh ta, khéo léo dùng một đòn vật vai đẹp mắt, hất mạnh khiến anh ta lăn quay xuống bãi cỏ. Cô phủi tay, làm ra vẻ áy náy: “Ui da, đại ca à, xin lỗi nhé, tay tôi hơi trơn nên lỡ tay rồi.”
Đám người đứng xem không nhịn được cười ồ lên, có vài người thấy ngứa mắt nên lên tiếng: “Nhóc con à, mấy cậu sai rồi, người ta đã xin lỗi rồi còn định ra tay đánh người à?”
“Được rồi, bỏ qua đi, rộng lượng một chút đi.”
Hai gã kia thấy người vây quanh ngày càng đông, tình thế bất lợi, chỉ đành chột dạ ném lại một câu “Chờ đấy” rồi lủi mất.
Phong Linh bắt chước dáng điệu nữ hiệp trong phim chắp tay hành lễ với mọi người, nói đùa vài câu cùng người xung quanh, rồi đeo túi xách lên vai, chỉnh trang lại vẻ bề ngoài, ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào “Điêu Khắc Tiểu Trúc”.
Đây là một quán cà phê nổi tiếng lâu đời ở thành phố H, với rèm cửa đỏ thẫm, sàn gỗ, đèn bàn nhỏ xinh, tất cả đều toát lên một không khí lãng mạn và thoải mái, là nơi tụ họp ưa thích của những người trẻ yêu nghệ thuật. Trên giá sách gỗ là từng cuốn tạp chí và sách bìa cứng tinh tế, vừa đọc sách, vừa nhâm nhi cà phê, ngắm cảnh hồ Đông bên ngoài cửa sổ thật đúng là có một cảm giác thú vị.
Phong Linh liếc nhìn đồng hồ, chết rồi, đã muộn năm phút so với giờ hẹn rồi, cô thầm rủa hai gã lưu manh vừa rồi, từ trước tới nay cô chưa từng trễ hẹn, lần này là ngoại lệ.
Nghe nói thanh niên nghệ thuật kia đặt chỗ ở ban công tầng hai, mặc áo thun ca rô. Phong Linh vội vàng bước lên, thấy ban công có mấy bàn, đều là từng cặp một. Chỉ có góc trong cùng ngồi một người đàn ông, nhưng lại mặc áo thun trắng. Cô ngập ngừng bước lại hỏi: “Xin hỏi, anh có phải là…”
Còn chưa nói hết câu, cô đã thoáng thấy nơi cổ áo người kia lộ ra hoa văn ca rô màu be, nên yên tâm, kéo ghế ngồi xuống: “Xin lỗi, để anh đợi lâu rồi, tôi là Phong Linh.”
Người đàn ông ấy quay đầu lại, hơi kinh ngạc, rồi đột nhiên bật cười: “Thì ra là cô à.”
Giọng anh rất dễ nghe, trầm thấp, dịu dàng mà lại pha chút từ tính, tựa như bàn tay tình nhân lướt nhẹ qua mái tóc, lại giống như tiếng hát khàn khàn giữa cơn gió cát. Khiến trái tim Phong Linh khẽ rung lên, mà cô vốn là người mê giọng nói hay, từ trước đến nay đều mê mẩn những âm sắc như vậy.
Cô không nhịn được nên quan sát kỹ người đàn ông trước mặt, chỉ thấy đôi mắt không lớn nhưng ánh nhìn sáng lấp lánh, sống mũi cao, bên cạnh còn có một phần bóng đen đổ xuống, môi mỏng hơi nhếch lên một cách hờ hững, cả người toát ra vẻ thoải mái, tự nhiên. Cô ngẩn người, lần này bà mối nói không quá lời, người đàn ông trước mắt này có thể chấm được chín điểm trong lịch sử xem mắt của cô, một điểm còn lại để xem xét thêm tính cách.
“Anh từng gặp tôi rồi à? Sao tôi chẳng có chút ấn tượng nào hết?” Phong Linh khó hiểu hỏi, giọng nói này nghe có vẻ quen quen, nhưng gương mặt trước mắt thì hoàn toàn xa lạ.
“Vừa rồi ở ban công, tôi thấy cú vật vai của cô rất đẹp.” Người đàn ông mỉm cười nói.
Phong Linh lập tức hiểu ra, hóa ra hình ảnh mạnh mẽ ban nãy của cô đã bị anh nhìn thấy hết rồi! Cô hơi thất vọng: Dù gì Ngu Mỹ Mỹ cũng đã từng nói, đàn ông luôn thích kiểu con gái yếu đuối như chim nhỏ nép vào người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ket-hon-toi-ket-hon-lui&chuong=1]
Cô lúng túng giải thích: “Ông chủ chúng tôi bắt phải học đó, ông ấy bảo con gái cần phải có một chút võ trong người để phòng thân.”
Người đàn ông ấy có chút bất ngờ, nhưng cũng rất hứng thú hỏi: “Ông chủ của các cô là ai thế? Tầm nhìn cũng xa thật đấy?”
“Ơ, dì tôi không nói với anh sao? Tôi là thư ký trưởng của một công ty niêm yết trên sàn chứng khoán.” Phong Linh nhún vai, thầm nghĩ lần xem mắt này chắc lại hỏng rồi, đàn ông chẳng ai thích phụ nữ giỏi giang hơn mình cả.
“Cô Phong giỏi thật đấy, còn trẻ mà đã làm đến thư ký trưởng của công ty niêm yết rồi.” Người đàn ông tán thưởng.
“Cũng là do may mắn thôi, vừa tốt nghiệp đại học thì được ông chủ chọn, rồi được bồi dưỡng suốt từ đó đến giờ, năm ngoái mới được điều lên phòng Tổng Giám đốc.” Phong Linh vừa cười vừa nói, rồi bỗng vỗ vỗ đầu, hơi áy náy hỏi: “Anh xem trí nhớ của tôi này, tên anh là gì nhỉ?”
“Họ Cố, tên Tử Niệm.” Người đàn ông lịch sự đáp, rồi vẫy tay gọi phục vụ: “Cô Phong muốn uống gì?”
“Cho tôi một ly cappuccino nhé.” Thật ra Phong Linh không thích uống cà phê vào buổi tối, thể chất cô khá nhạy cảm với caffeine, chỉ có lúc trà chiều mới miễn cưỡng uống được một chút, nếu không thì đêm sẽ mất ngủ.
“Con gái ai cũng thích cappuccino, nhưng không biết nếu bỏ đi lớp bọt sữa này thì các cô còn thích nữa không?” Cố Tử Niệm chậm rãi nói.
Phong Linh bật cười: “Tại sao lại phải bỏ đi? Nếu không còn lớp bọt đó, thì nó còn gọi là cappuccino nữa sao?”
Cố Tử Niệm sững người một lúc, rồi mỉm cười, cầm thìa gõ nhẹ lên miệng ly phát ra một tiếng “Ting” giòn tan từ gốm sứ: “Cô Phong nói chí phải, đúng là tôi bị ám ảnh mất rồi.”
“Gọi tôi bằng tên đi.” Phong Linh cười tinh nghịch: “Gọi là cô Phong nghe chẳng thoải mái chút nào.”
“Phong Linh.” Cố Tử Niệm gọi thử hai lần, giọng khàn khàn vô cùng dễ nghe: “Là “Linh” trong “Linh hoạt”, hay là “Linh” trong “Chuông nhỏ”? Hay là “Lăng” trong “Sắc sảo”, hoặc “Lâm” trong “Rừng cây”?”
“Không phải cái nào cả. Là “Linh” trong “Lắng nghe” ấy.” Phong Linh từ trước đến nay vẫn rất yêu cái tên của mình, không khỏi mang chút tự hào.
Cố Tử Niệm ngẩn ra, khóe môi khẽ nhếch lên: “Cái tên này nghe rất hay.”
“Cảm ơn.” Phong Linh lần đầu tiên cảm thấy đi xem mắt cũng là chuyện có thể tin tưởng được, cái tâm trạng ban đầu định phá đám phút chốc tan biến sạch: “Đúng rồi, vẫn chưa hỏi anh làm nghề gì?”
Cố Tử Niệm hơi ngẫm nghĩ, liếc nhìn cô: “Tôi làm truyền thông.”
Phong Linh gật đầu ra vẻ hiểu: “Tức là kiểu nhà báo đúng không? Tôi thích đọc mấy tờ lá cải lắm, đặc biệt là mục giải trí trên trang nhất, chưa từng bỏ sót cái nào đâu.”
Cố Tử Niệm suýt bật cười: “Thích hóng hớt vốn là bản năng của phụ nữ mà.”
Xa xa, những chiếc thuyền nhỏ lướt nhẹ qua mặt nước, ánh đèn lập lòe ẩn hiện sau hàng cây ven hồ Đông, mùi ẩm ướt phảng phất trong không khí. Hai người ngồi trên ban công, trò chuyện bâng quơ mà lại thấy nhẹ nhàng thoải mái một cách kỳ lạ, một cảm giác chưa từng có.
Chớp mắt đã gần chín giờ, Cố Tử Niệm rất ga lăng đứng dậy thanh toán, sau đó đưa Phong Linh ra tận nơi cô đậu xe, cạnh chiếc Polo nhỏ. Anh đưa cho cô một tấm danh thiếp: “Có vẻ chúng ta rất có duyên, chỉ riêng cái tên đã đủ nói lên rồi. tôi Đọc (*), còn cô là Nghe (*). Nói chuyện với cô rất thú vị, mong là có dịp gặp lại.”
(*) Đọc và Nghe ở đây là tên của nam nữ 9. Nam 9 tên Tử Niệm có nghĩa là “Đọc”. Còn nữ 9 tên Phong Linh mang ý là “Nghe”
Phong Linh trong lòng vui như mở cờ, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh. Cô lục trong túi ra một mẩu giấy nhớ, viết số điện thoại của mình rồi đưa cho anh: “Tôi cũng rất vui được quen biết anh.”
Nhìn bóng lưng anh dần khuất xa, Phong Linh nhanh chóng trèo vào xe, lập tức gọi cho cô bạn thân Ngu Mỹ Mỹ, kinh ngạc thốt lên: “Mỹ Mỹ! Mình gặp được cực phẩm rồi!”
Ngu Mỹ Mỹ đang đắp mặt nạ, nghe vậy tinh thần lập tức tỉnh táo: “Sao? Không chịu trả tiền? Ngoáy mũi? Lắc chân?”
Phong Linh trợn trắng mắt: “Nói nhảm gì đấy! Cậu không thể nghĩ đến mấy chuyện tốt đẹp cho mình được hả?”
“Ý cậu nói “Cực phẩm” là kiểu…?” Ngu Mỹ Mỹ hồ nghi hỏi lại.
“Ừ đó, vừa dịu dàng lại chân thành, ngoại hình cũng ổn. Mình có cảm giác như vừa đạp trúng phân chó ấy!” Phong Linh hơi choáng váng.
Ngu Mỹ Mỹ lập tức tức tối: “Phong Linh! Mình ghen tị với cậu rồi đó! Mình cũng phải đi xem mắt mới được! Aaa mặt nạ của mình rơi mất rồi, không nói với cậu nữa!”
Tích — điện thoại bị cúp ngang. Phong Linh nhăn mặt làm trò trước ống nghe, vừa định nổ máy thì điện thoại lại reo lên, là cuộc gọi từ dì cô, cô vội vàng nghe máy.
“Phong Linh, con bé này! Rốt cuộc cháu đã làm gì thế hả? Người ta còn chưa gặp mặt đã bảo từ chối rồi!” Dì cô gằn giọng chất vấn trong điện thoại.
Phong Linh ngẩn người: “Dì ơi, dì có nhầm không vậy? Cháu với anh ấy đã nói chuyện hơn một tiếng rồi, còn trao đổi cả liên lạc rồi mà?”
“Cái gì? Người cháu gặp có phải là dáng gầy, tóc hơi xoăn tự nhiên, nói chuyện thì giọng toàn bật âm cuốn lưỡi không?” Dì cô vội hỏi.
“Không phải, người cháu gặp cao ráo, cũng không gầy lắm...”
“Cậu ta tên gì?” Dì cô cắt ngang, giọng gấp gáp.
“Cố Tử Niệm.” Phong Linh bắt đầu thấy có điềm chẳng lành, đành cứng đầu đáp.
“Trời ơi cái con bé này! Đi xem mắt mà cũng có thể gặp nhầm người sao! Mau mau về nhà cho dì!” Dì cô gào lên trong điện thoại.
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận