Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

KẾT HÔN TỚI, KẾT HÔN LUI

Chương 7: Mang theo niềm kiêu hãnh ấy, Phong Linh nghênh ngang bước ra khỏi Tập đoàn Kim thị

Ngày cập nhật : 2026-01-15 16:31:52
Sáng sớm hôm sau, mọi thứ trở nên rối tung rối mù. Chuông báo thức của Phong Linh bị Cố Tử Niệm tắt mất. Cô ngủ một giấc ngon lành, đến lúc tỉnh lại đã là tám giờ bốn mươi lăm phút.
Phong Linh vội vàng lấy nước lạnh rửa mặt một cách qua loa rồi nhanh chóng thay quần áo, ngậm miếng bánh mì, chẳng kịp than vãn một câu nào mà vội xách túi chạy thẳng ra cửa.
"Này, anh còn đang đợi em ăn sáng cùng đấy, em chạy cái gì mà chạy!" Cố Tử Niệm gọi với theo sau lưng.
"Chín giờ em phải đi làm rồi, không thì tiền thưởng chuyên cần của em sẽ bay mất!" Phong Linh giơ miếng bánh trong tay lên, lớn tiếng đáp lại.
"Tối anh đến đón em." Cố Tử Niệm cũng không hiểu sao mình lại buột miệng nói như vậy.
Phong Linh hơi ngây người rồi bật cười:
"Đây là đãi ngộ tân hôn à? Em thấy hơi thụ sủng nhược kinh rồi đấy."
Nói xong, cô cũng không còn thời gian để tranh luận với Cố Tử Niệm nữa, lập tức chạy một mạch đến tập đoàn Kim Thị.
Người trong lòng của ông chủ Kim Trạm thật sự là một mỹ nhân, tên là Tần Động. Cô ấy mang vẻ đẹp cổ điển, tao nhã, từ trong xương cốt toát ra một khí chất vô cùng riêng biệt, trái ngược hẳn với tính cách phóng khoáng, thẳng thắn của Kim Trạm. Chỉ là ánh mắt Kim Trạm vẫn không thể giấu nổi tình ý sâu nặng khiến Phong Linh - một người vừa thoát khỏi hàng ngũ "gái ế" nhưng vẫn chưa tìm được bến bờ tình cảm bỗng thấy chua xót trong lòng.
Tuy nhiên, sau khi cùng Kim Trạm dùng lý do nghỉ phép vì "kết hôn chớp nhoáng" để lừa Tần Động tạm thời vào làm thư ký thay mình ở Kim Thị, Phong Linh phát hiện, bên dưới vẻ ngoài xinh đẹp, tao nhã kia, Tần Động lại mang một sự thuần khiết và hiền lành rất đặc biệt. Hai người nói chuyện rất hợp, vừa bàn giao công việc vừa trò chuyện vui vẻ đến tận lúc Cố Tử Niệm xuất hiện ở văn phòng của cô.
Cả phòng thư ký lập tức ồn ào hẳn lên:
"Chị Tiểu Linh, đây là ông chồng mới toanh của chị sao? Là ngựa hay là lừa thì cũng phải dắt ra cho tụi em xem thử chứ."
"Phụ nữ ấy mà, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, ai bảo chị muốn độc thân cả đời? Kia kìa, ai thế!"
"Ối giời ơi, chị Tiểu Linh đỏ mặt kìa! Trời ơi, cảnh tượng hiếm thấy nghìn năm có một đó nha!"
...
Mặt Phong Linh nóng bừng, cô vừa thẹn vừa trách:
"Anh lên đây làm gì, cẩn thận bị ông chủ em thấy rồi trừ tiền thưởng của em bây giờ!"
Cố Tử Niệm nhún vai:
"Kim Trạm nhỏ nhen thế sao?"
"Hừ, làm như anh thân với ông chủ em lắm vậy."
Thực ra, lúc vừa thấy anh, trong lòng Phong Linh cảm thấy rất vui. Nhưng cô vẫn cố giả vờ hung dữ, nhét mấy thứ linh tinh đã sắp xếp xong vào tay anh:
"Đúng lúc quá, qua đây làm chân sai vặt, giúp em mang xuống đi."
"Em còn chưa tan làm à?" Cố Tử Niệm ôm thùng giấy hỏi.
"Em còn phải bàn giao với Tần Động chút nữa, anh ra ngoài chờ đi." Phong Linh đẩy anh ra ngoài.
Tần Động đứng bên cạnh, tò mò hỏi:
"Chồng cô làm gì vậy?"
"Không biết, hình như là làm truyền thông."
"Hả?" Tần Động thấy hơi khó tin. Hai người đã kết hôn rồi mà đến giờ cô vẫn còn không rõ chồng mình làm nghề gì sao?
"Nhà cô đồng ý à?"
"Nhà tôi còn chưa biết." Phong Linh cất xong tập tài liệu cuối cùng, phủi tay: "Nhà anh ấy cũng chưa biết."
"Hả?" Tần Động lại há hốc miệng lần nữa. Sau một buổi chiều trò chuyện rất vui vẻ, hai người đã trở thành bạn tốt.
"Tiểu Linh, sao cô lại kết hôn chớp nhoáng vậy?"
Phong Linh liếc nhìn Cố Tử Niệm đang ở xa xa, ghé sát tai Tần Động thì thầm:
"Nhất định đừng cho anh ấy biết nhé, nghe nói anh ấy làm truyền thông, tôi nghĩ bản thân không thể đi đóng phim, nhưng cưới một người trong giới truyền thông thì ít nhất cũng có cơ hội gặp minh tinh, thế cũng hay chứ. Hơn nữa, dáng vẻ của anh ấy cũng ổn, thế là tôi nhanh chóng kết hôn luôn."
"Nhỡ đâu truyền thông của anh ấy chính là Nhật báo Nhân dân thành phố H thì sao?"
"Này, cô cứ nghĩ tích cực một chút được không! Biết đâu anh ấy là người của Truyền Thông Hoàn Vũ lớn nhất thì sao? Lúc đó thì tôi may mắn rồi, chỉ cần tôi phất tay một cái là mấy minh tinh nổi tiếng sẽ ngoan ngoãn chạy đến thôi." Phong Linh nói với vẻ mặt đầy mơ mộng.
Truyền Thông Hoàn Vũ là một trong những công ty giải trí hàng đầu trong nước, hoạt động trong lĩnh vực đầu tư và sản xuất phim ảnh, lập kế hoạch chương trình, quản lý nghệ sĩ, đồng thời sở hữu nhiều trang web giải trí. Họ từng hợp tác với nhiều đài truyền hình và website nổi tiếng tổ chức vô số sự kiện, lăng xê hàng loạt ngôi sao thần tượng, được mệnh danh là lò sản xuất minh tinh.
"Thế thì cô chẳng phải sướng quá rồi sao, cô chính là nàng dâu hào môn đó."
"Cô nói xem, có khi nào tôi sẽ gặp phải một bà mẹ chồng hào môn ghê gớm, tìm mọi cách chia rẽ chúng tôi không?" Hai mắt Phong Linh sáng rực, trông cô như thể đang cực kỳ háo hức và mong chờ.
"Không đâu, cho dù có thì tôi cũng tin chắc chắn cô còn lợi hại hơn bà ta!" - Tần Động nghĩ một lát rồi cổ vũ.
"Đúng rồi, tôi là ai chứ, tôi là Phong Linh, thư ký trưởng của tập đoàn Kim Thị. Cho dù thế nào thì tôi cũng không thể để Kim Thị và Kim tổng của chúng ta mất mặt được." Phong Linh kiêu ngạo nói.
Mang theo sự kiêu ngạo ấy, Phong Linh ngẩng cao đầu cùng Cố Tử Niệm rời khỏi tập đoàn Kim Thị. Cố Tử Niệm liếc cô một cái, hỏi:
"Em xem trong thùng toàn là gì nào? Mì ăn liền, kẹo khẩu thủy oa, còn cả mực khô đã bóc sẵn nữa!"
"Trong đó còn bao nhiêu sách vở với tài liệu nữa, sao anh không nói!" Phong Linh phản bác một cách hùng hồn: "Đó là đồ ăn vặt tiêu khiển của em. Không cho phụ nữ ăn vặt chẳng khác nào bắt đàn ông nhịn cơm."
Cố Tử Niệm hừ một tiếng:
"Bữa sáng thì không ăn, bữa trưa ăn bậy bạ, bữa tối thì ăn như hổ đói. Cứ thế này thì em làm sao chịu nổi. Tốt nhất nhân cơ hội lần này nghỉ việc đi cho rồi."
Phong Linh trừng mắt rồi đột nhiên cười phá lên:
"Này, anh đừng nói khoác được không. Nghỉ việc rồi anh nuôi em chắc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ket-hon-toi-ket-hon-lui&chuong=7]

Lương năm của em là hai trăm nghìn đó, chưa tính bảo hiểm, phúc lợi, cổ phần. Đợi đến khi anh thành ông chủ lớn rồi hẵng khoác lác đi."
Cố Tử Niệm đi tới một chiếc xe, mở cốp sau nhét thùng giấy vào. Phong Linh nhìn kỹ, hình như là một chiếc Volkswagen Passat, không khỏi trầm trồ:
"Chiếc Passat này nhìn sang hơn hẳn chiếc Polo của em, xem ra anh có tố chất trở thành ông chủ lớn đó."
Cố Tử Niệm cười nói:
"Được, nhưng em đừng có kiểu rắn chỉ thờ thần tượng trên giấy thôi. Đến lúc anh thật sự thành ông chủ lớn, em nhớ đừng sợ mà chạy mất."
Hai người vừa nói vừa cười, cùng ngồi vào trong xe. Khoang xe rộng rãi, ghế da thật, vân gỗ đào bóng loáng, thiết bị điện tử tinh xảo khiến Phong Linh vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ:
"Cái hãng Volkswagen đúng là quá đáng, không phải chỉ mắc hơn xe em mười mấy vạn thôi sao, sao nhìn cao cấp hơn hẳn vậy! Em phải đi kiện mới được!"
Cố Tử Niệm chỉ cười mà không nói gì, anh hỏi:
"Muốn đi đâu? Có muốn anh đưa em đi mua quà gì không? Kết hôn rồi mà còn chưa tặng em thứ gì, anh cũng thấy ngại lắm."
Phong Linh không quan tâm lắm, cô nhẹ nhàng đáp:
"Em cũng đâu có tặng anh quà gì, không sao đâu."
"Đâu có giống nhau, đi, chúng ta qua Phú Mỹ xem thử." Cố Tử Niệm khởi động xe.
Trung tâm thương mại Phú Mỹ là nơi mua sắm cao cấp nhất ở thành phố H, bên trong toàn những thương hiệu quốc tế hàng đầu. Ngay cả người có thu nhập cao như Phong Linh cũng chỉ dám vào đây mỗi dịp lễ Tết để tự thưởng cho mình một, hai món đồ. Cô thầm cười trong lòng, nghĩ chắc Cố Tử Niệm chỉ đang sĩ diện hão nên cũng chẳng nỡ vạch trần để khỏi làm anh mất mặt.
"Nhưng tặng quà thì chẳng phải nên mua sẵn rồi tặng em một bất ngờ sao? Lôi em đi chọn thế này thì còn gì gọi là thành ý nữa." Phong Linh mỉm cười trêu trọc.
Cố Tử Niệm thoáng ngẩn ra rồi gật đầu:
"Em nói đúng, là anh quá tầm thường. Được rồi, hôm nay chúng ta chỉ đi xem, không mua gì cả."
Trung tâm thương mại Phú Mỹ cách Kim thị không xa, chỉ cần đi qua hai con phố là đến. Đây chính là trung tâm thương mại sầm uất nhất thành phố H. Quảng trường trước cửa rực rỡ ánh đèn, mấy khu bách hóa bên cạnh đã đông nghẹt người nhưng riêng Phú Mỹ lại hơi vắng vẻ, toát lên vẻ cao ngạo, thanh tao. Những nhân viên bán hàng ăn mặc chỉnh tề đứng ngay cửa, nụ cười lễ độ trên gương mặt, nền đá cẩm thạch và cửa kính sáng loáng soi rõ bóng người, và cả những logo thương hiệu khổng lồ lấp lánh vô cùng chói mắt.
Cố Tử Niệm dẫn Phong Linh ung dung dạo quanh các cửa hàng lớn, thản nhiên yêu cầu nhân viên lấy từng mẫu túi xách mới nhất trong năm cho cô thử, sau đó lại bình tĩnh bảo họ bày hết phụ kiện mới nhất lên khay nhung để cô đeo thử từng món...
Dù trung tâm thương mại bật điều hòa lạnh thấu xương nhưng Phong Linh vẫn toát mồ hôi hột. Nhân lúc nhân viên bán hàng đi lấy đồ, cô lén véo nhẹ Cố Tử Niệm một cái:
"Anh đủ rồi đấy, vừa phải thôi, coi chừng bị người ta tống cổ ra ngoài!"
Khóe môi Cố Tử Niệm bỗng hiện một nụ cười tinh quái khiến Phong Linh ngẩn người.
"Em không thấy như vậy rất đáng giá sao? Không mất một đồng mà vẫn được hưởng dịch vụ của thương hiệu quốc tế."
Phong Linh dở khóc dở cười:
"Đợi lát nữa lúc mình đi ra, ánh mắt họ đủ xuyên thủng tụi mình luôn đó."
"Có gì phải sợ, da mặt anh dày lắm." Nói xong, Cố Tử Niệm chỉ vào một chiếc váy voan in hoa treo trong tủ:
"Cô ơi, phiền lấy giúp bộ này, tôi thấy rất hợp với vợ tôi."
Thực ra mắt nhìn của Cố Tử Niệm khá tinh tế. Chiếc váy ấy được cắt may cực kỳ khéo léo khiến làn da trắng nõn cùng vóc dáng uyển chuyển của Phong Linh càng trở nên nổi bật. Họa tiết in hoa lại càng làm khí chất ngọt ngào, đáng yêu của cô hiện rõ. Nhìn mình trong gương, Phong Linh cũng thấy vô cùng ưng ý, thậm chí còn có ý định muốn mua ngay lập tức.
"Thưa cô, bộ này là mẫu độc nhất, kỷ niệm nhiều năm của nhà thiết kế trưởng bên chúng tôi, rất quý hiếm. Cô mặc vào đẹp quá, thật sự vô cùng hợp." Hai mắt của nhân viên bán hàng sáng rực, không tiếc lời khen ngợi.
Phong Linh cố vắt óc tìm khuyết điểm:
"Cái này... mặc vào hơi không quen... tôi thích đồ thoải mái, giản dị hơn..." Giọng cô hơi run, lúng túng vội vã chui vào phòng thử đồ để thay lại.
Kỳ lạ là nhân viên bán hàng vẫn nhiệt tình, vẫn hăng say giới thiệu loạt mẫu mới khác. Phong Linh sắp chống đỡ không nổi, đành phải dùng ánh mắt cầu cứu hướng về phía Cố Tử Niệm:
"Em hơi khát, mình đi uống gì được không?"
Cố Tử Niệm gật đầu, tiện tay chỉ vào vài món đồ, dặn:
"Mấy cái này giúp tôi giữ lại, vài hôm nữa tôi quay lại chọn."
Phong Linh xấu hổ muốn độn thổ, cô chẳng buồn để ý đến anh nữa, cúi gằm mặt bước nhanh ra ngoài, miệng lẩm bẩm:
"Quá đáng thật, lần sau em không dám bén mảng vào đây nữa."
Cố Tử Niệm vội đuổi theo, định giải thích, thì phía trước có hai người phụ nữ trung niên đột nhiên dừng lại. Một người trợn to mắt, giọng sang sảng gọi:
"Tiểu Linh, sao con lại ở đây? Bảo đi xem mắt thì kiếm đủ lý do thoái thác, vậy mà rảnh rang đi mua sắm hả?"
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi

Bình Luận

0 Thảo luận