Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

KẾT HÔN TỚI, KẾT HÔN LUI

Chương 6: Cảm giác làn da kề sát đẹp đến mê người, khiến anh không nỡ dừng lại

Ngày cập nhật : 2026-01-15 16:31:52
Thấy Phong Linh lúng túng khiến Cố Tử Niệm nảy sinh suy nghĩ muốn trêu chọc nói với cô: "Đi thôi, chúng ta về nhà nào."
Phong Linh bị anh kéo đi mấy bước, lắp bắp hỏi: "Ý anh là chúng ta nhà ai nấy về sao?"
"Sao thế được chứ, chẳng lẽ em định vừa cưới xong đã muốn ngủ riêng rồi à?" Cố Tử Niệm tỏ vẻ kinh ngạc.
"Em ngủ quen giường quen gối, đổi nơi khác ngủ sẽ mất ngủ đó, nhất định phải từ từ mới được." Phong Linh đảo mắt, đổi sang cách nói khác: "Hơn nữa nhà em ở ngay trung tâm thành phố, đi làm tiện hơn."
"Anh biết rồi." Cố Tử Niệm gật đầu một cái: "Thế hôm nay anh chỉ đành phải để mình tủi thân, để mình ở rể rồi."
Tuy căn hộ của Phong Linh có chút nhỏ, nhưng đồ cần có đều có đủ cả, hai phòng ngủ một phòng khách, một bếp một nhà vệ sinh, bố cục được sắp xếp thoáng đãng, cũng như hầu hết các cô gái khác đây là không gian riêng tư mà cô tự xây dựng, sở thích cá tính đều lộ rõ. Cố Tử Niệm đi dạo khắp nơi, thỉnh thoảng bật ra vài tiếng cười thú vị.
"Linh Linh, thì ra em thần tượng cậu ta à, Trình Quyết da đen thế này, em không cảm thấy có loại cảm giác mây đen che phủ trên đầu à?" Cố Tử Niệm cầm lấy một khung hình đánh giá.
Phong Linh đang giúp anh chuẩn bị đồ dùng rửa mặt thì lập tức từ phòng tắm lao ra, giật phắt lấy khung ảnh, tức tối nói: "Anh biết gì chứ, đó là vẻ đẹp khỏe khoắn đấy, phải phơi nắng bao nhiêu lần mới có được màu da thế này đó? Anh nhìn xem, thế mới toát lên được vẻ đẹp hoang dã đó!"
"Vẻ đẹp hoang dã à?" Cố Tử Niệm nhịn không được bật cười: "Em nhìn đi, dáng vẻ cậu ta thanh tú như thế, chẳng dính dáng gì đến từ 'hoang dã' cả."
"Cái gì? Thanh tú? Trình Quyết rõ ràng là rất bảnh trai thì có! Anh nhìn hàng lông mày kia, chẳng phải là mày kiếm chính hiệu sao? Đường nét khuôn mặt, rắn rỏi biết bao, rồi lại nhìn sống mũi anh ấy đi, trên đời này có thể tìm được cái mũi nào cao thẳng hơn không? Anh đã từng thấy dáng dấp cổ trang của anh ấy chưa? Một chữ "Đẹp" là khỏi cần giải thích đấy!" Phong Linh tức giận, lời nói tuôn ra như súng liên thanh.
"Em đã thích cậu ta như vậy, sao anh chưa từng thấy em trong hội fan của cậu ta nhỉ?" Cố Tử Niệm mỉm cười: "Hơn nữa, anh nói cho em biết, cậu ta vẫn còn độc thân đấy, em từng có cơ hội mà."
Phong Linh khoát tay, vẻ mặt như đã nhìn thấu: "Thần tượng thì thần tượng, chỉ hợp để ngắm từ xa chứ không hợp lại gần. Hơn nữa, có đánh chết em cũng không tìm người trong giới giải trí, đợi đến lúc nào đó đột nhiên bị chia tay còn chẳng biết nguyên nhân."
Cố Tử Niệm sững lại: "Đấy là em có thành kiến."
"Anh biết gì, giới giải trí chính là cái chảo nhuộm khổng lồ, trắng đi vào, sặc sỡ đi ra." Phong Linh vừa nghĩ tới Lâm Kiều Lỵ đã thở dài, lúc mới vào trường, Lâm Kiều Lỵ vẫn còn là cô gái ngây thơ, sau khi đi chụp quảng cáo tạp chí thì ngày càng trở nên thực dụng, ngày càng khéo léo giả vờ thân mật rồi sau lưng đâm dao, nhanh chóng đá bay bạn trai cũ, bám lấy một người quản lý...
"Em lại lấy số ít để đánh đồng số đông rồi, chẳng lẽ em cho rằng Trình Quyết cũng là người như thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ket-hon-toi-ket-hon-lui&chuong=6]

Cố Tử Niệm chỉ vào khung ảnh.
"Sao có thể, thần tượng của em đương nhiên là người tuyệt nhất thế giới." Phong Linh cẩn thận lau lớp bụi trên khung ảnh, rồi nâng niu đặt nó xuống bàn trà.
Cố Tử Niệm vừa bực mình vừa buồn cười: "Được được được, anh không đụng đến thần tượng của em nữa, hôm nào gặp cậu ta thì anh sẽ thay em chuyển lời ngưỡng mộ này đến cho cậu ta."
"Hừ..." Phong Linh đắc ý ngẩng đầu, bỗng nhiên nghĩ đến tương lai, có chút hoài nghi nhìn Cố Tử Niệm: "Anh nói gì? Hôm nào gặp anh ấy?"
"Đúng thế, anh làm công việc này nên rất thường xuyên thấy cậu ấy." Cố Tử Niệm như không có gì xảy ra bỏ khung hình xuống, đi đến phòng tắm: "Anh tắm trước đây."
Phong Linh ngẩng người, bỗng nhiên thay đổi thành vẻ mặt vui vẻ, đi theo sau lưng Cố Tử Niệm, nịnh hót: "Tử Niệm, Niệm Niệm, Niệm Niệm..."
Bỗng nhiên Cố Tử Niệm thấy nổi hết cả da gà, dở khóc dở cười nói: "Sao em lại còn có chiêu này thế, gọi anh là Tử Niệm, những cái khác đừng gọi nữa."
Phong Linh nắm lấy cánh tay anh lắc lư, nũng nịu nói: "Người ta thích gọi tên anh mà. Tử Niệm, anh thật sự có thể gặp được Trình Quyết à? Xin chữ ký giúp em được không? Người ta thật sự thích anh ấy lắm á."
Phong Linh thế này khiến Cố Tử Niệm không thể thích ứng kịp, anh ho khan, khóe miệng nở nụ cười chúm chím, như suy nghĩ gì đó rồi hỏi: "Được, việc này giao cho anh, thế em sẽ trả công gì cho anh đây?"
Phong Linh khinh bỉ liếc nhìn anh: "Này, chồng giúp vợ xin một chữ ký thôi mà còn đòi thù lao hả? Anh không biết ngại hả?"
Cố Tử Niệm khẽ cười, bỗng nhiên cúi đầu xuống, hôn lên mặt cô một cái, da mặt cô rất mịn màng và mềm mại, rất đẹp: "Dĩ nhiên là muốn rồi, đây coi như là lãi đi, thù lao chờ anh lấy được hình rồi đòi em sau."
Phong Linh lập tức đỏ mặt, trơ mắt nhìn anh thản nhiên vào nhà vệ sinh, cũng không dám đi theo vào nữa.
Chỉ một lát sau, Cố Tử Niệm ra khỏi phòng vệ sinh, anh đi vào tắm, chỉ mặt một bộ quần áo ngủ do Phong Linh tìm cho anh, bộ đồ này có hơi nhỏ, là đồ ngủ của em trai cô khi ở lại đây, in hình hoạt hình, anh mặc vào trông vô cùng lôi thôi. Phong Linh che miệng cười liên hồi, Cố Tử Niệm cũng không thấy ngại ngùng, anh ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, lật xem một vài đĩa CD sưu tầm của Phong Linh.
Phong Linh cũng không quan tâm đến anh, đi đến nhà vệ sinh rửa mặt, chẳng qua trong lòng không khỏi nghĩ thầm, hai giọng nói cứ liên tục tranh luận trong đầu:
"Hôm nay chắc người này không muốn cùng mình thực hiện nghĩa vụ vợ chồng đâu ha?"
"Mình bị gì thế hả? Đã là vợ chồng rồi, thực hiện nghĩa vụ vợ chồng cũng không phải việc quá đáng."
"Cái này... Cái này và lĩnh giấy chứng nhận kết hôn không giống nhau mà, còn chưa tới mức độ ấy đâu..."
"Đây là quyền lợi và nghĩa vụ giữa vợ với chồng!"
"Nhưng mà, nếu anh ấy cứ không biết phép tắc như thế, mình đánh gãy răng anh ấy đó!"
"Đồ bạo lực!"
...
Phong Linh tắm khoảng một tiếng đồng hồ, lúc này mới nơm nớp lo sợ thò đầu từ trong phòng tắm ra: Phòng khách đã chẳng còn ai nữa, chỉ có cửa phòng ngủ khẽ hở một chút ánh sáng nho nhỏ. Cô nhẹ tay nhẹ chân đẩy cửa ra nhìn một cái, cô lập tức giận đến mức lửa bốc lên ngùn ngụt, chỉ thấy Cố Tử Niệm đã ung dung tựa người trên chiếc giường lớn của cô, trong tay cầm điều khiển, thoải mái xem tivi.
Phong Linh thoăn thoắt leo lên giường, giật lấy chiếc gối tựa lưng của anh, cảnh giác nói: "Sao anh không đi sang phòng khách thế?"
"Phòng khách không có DVD với TV." Cố Tử Niệm nhún vai, liếc cô một cái, khen luôn: "Đồ ngủ rất đẹp, dáng cũng rất chuẩn."
Phong Linh lập tức đỏ mặt, bộ đồ ngủ này là bộ mà cô thích nhất, làm từ lụa tơ tằm màu xanh mềm mịn ôm sát da, càng tôn lên đường cong quyến rũ của cô:
"Thật à? Bộ này đắt lắm đó, em phải cắn răng lắm mới mua nổi." Vừa dứt lời, cô đã thấy mình hơi ngốc, chẳng phải như vậy là lộ rõ hôm nay đối với cô là một ngày đặc biệt sao?
"Lần sau để anh mua cho em." Cố Tử Niệm vừa nói vừa lấy cái gối tựa từ tay cô, đặt ở giữa: "Nào, chúng ta cùng tựa đi."
Phong Linh ngẩn người, nhưng thấy anh vừa nói sẽ mua đồ ngủ cho cô, cô cũng không thể nhỏ nhen đến mức nhất định đuổi anh xuống giường. Nghĩ vậy, cô lưỡng lự rồi cũng dịch lại gần bên anh, trong lòng thầm quyết định cứ từ từ mà tiến thôi.
"Em thích xem phim trắng đen à?" Cố Tử Niệm hỏi. Trên màn hình đang chiếu bộ kinh điển "Yesenia", là một cô gái Di-gan cuồng nhiệt, một chàng sĩ quan trẻ si tình, đang yêu nhau đến sống chết chẳng rời.
Phong Linh gật đầu, bộ phim này cô đã xem không dưới mười lần, trong thời đại phim thần tượng tình cảm tràn lan, nó vẫn giữ nguyên sức hút riêng biệt.
"Làm lính, anh không đợi em nữa sao? Anh không giữ lời hứa." Phong Linh cất cao giọng đọc một câu thoại kinh điển trong phim, giọng cô trong trẻo, đầy sức truyền cảm, lại có đến tám phần giống giọng của Lý Tử.
Cố Tử Niệm liếc nhìn cô, cũng đọc một câu thoại tiếp theo: "Anh đã chờ ba ngày rồi."
Phong Linh sững ra, vốn dĩ giọng Cố Tử Niệm đã là chất giọng cô say mê nhất vừa trầm thấp, từ tính, nhưng câu này anh còn cố ý hạ giọng, mang theo chút bất lực và buồn bã, nghe cực kỳ giống giọng lồng tiếng của Kiều Trăn. Một lúc sau cô mới hoàn hồn, mừng rỡ nói: "Anh cũng thích phim này? Anh cũng thích lồng tiếng à?"
"Ừ, hồi đại học từng tham gia câu lạc bộ lồng tiếng, làm vài bộ kịch truyền thanh." Cố Tử Niệm cười đáp.
"Thật sao? Em cũng thích, thích lắm ấy! Em ở câu lạc bộ lồng tiếng của trường đại học Z, thích nhất là thu lại mấy bộ phim kinh điển." Phong Linh vô cùng vui mừng, ôm chặt lấy cánh tay anh, hỏi dồn: "Anh kể đi, anh từng làm những bộ nào?"
Cố Tử Niệm ung dung ôm lấy lưng cô, hưởng thụ vòng eo mềm mại cơ thể thơm ngát, thong thả nói: "Thích thì làm vài cái chơi thôi, sau này bận quá nên bỏ."
Phong Linh càng thêm hào hứng, từ khi ra trường, công việc bận rộn, sở thích này của cô chỉ có thể chôn giấu trong lòng, chẳng có ai để tâm sự. Nay tìm được một người đồng điệu, cô liền nói không ngừng: "Anh tham gia câu lạc bộ đó lúc nào thế? Anh có biết "Hữu thanh hữu sắc" không? Nổi tiếng trong giới phát thanh mạng lắm đó. Anh có quen hội trưởng sáng lập 'Hữu thanh hữu sắc' không? Em... Lúc mới vào trường, đã nghe mọi người nhắc về anh ấy suốt. Sau khi em gia nhập câu lạc bộ, còn có người bảo sẽ mời anh ấy về cùng em thu một kịch truyền thanh nữa, sau đó có gặp anh ấy hai lần trên kênh YY, nhưng rồi chẳng hiểu sao anh ấy không tới nữa. Giọng của anh ấy... Ờ ha, bây giờ nghĩ lại, hình như rất giống giọng của anh nha..."
"Nhắc đi nhắc lại cái đó làm gì." Cố Tử Niệm bình thản chuyển hướng câu chuyện, cầm mấy chiếc đĩa lên: "Casablanca, Điệp khúc cầu Lam Kiều, Kỳ nghỉ ở La Mã... Toàn là tác phẩm kinh điển, anh cũng rất thích."
"Những đĩa này đều do em lùng sục mãi mới tìm được đấy, có tiền cũng chẳng mua nổi đâu, bản gốc cũ rồi." Sự chú ý của Phong Linh lại lập tức bị dời đi, đắc ý nói, chẳng mấy chốc đã nửa nằm gọn vào lòng Cố Tử Niệm, tay ôm lấy mấy chiếc đĩa, ríu rít kể những câu chuyện xoay quanh chúng.
Trên tivi là những thước phim lãng mạn, hai người vừa xem vừa trò chuyện, biến buổi tối vốn khô khan, cô quạnh thành một khoảng thời gian sống động, đầy sắs màu, chớp mắt một cái đã hơn mười giờ, đôi mắt Phong Linh cũng dần khép lại, cơn buồn ngủ tràn đến. Cố Tử Niệm quan tâm hạ nhỏ ánh đèn, giảm nhỏ âm lượng tivi, ngay khi anh nghĩ cô đã ngủ say, bất chợt lại nghe giọng cô khẽ vang lên: "Cố Tử Niệm, cảm ơn anh, hôm nay em rất vui."
Cố Tử Niệm khựng lại, cúi đầu nhìn xuống, gương mặt Phong Linh phần lớn vùi trong gối, hàng mi khẽ run, ánh sáng đen trắng từ màn hình hắt lên khuôn mặt cô, khi sáng khi tối, toát ra một vẻ đẹp khiến tim người ta rung động. Anh không kìm được, cúi xuống khẽ hôn lên mặt cô, dịu dàng nói: "Anh cũng rất vui."
Trên người Cố Tử Niệm mang mùi hương sữa tắm dịu nhẹ, phảng phất khí chất nam tính, Phong Linh nhận ra mình không hề ghét nụ hôn này, trong lòng còn dâng lên một cảm giác lưu luyến mơ hồ, cô không kìm được, khẽ thì thầm hỏi: "Vì sao anh lại muốn kết hôn với em?"
"Nếu như anh nói anh vừa gặp đã yêu em thì em có tin không?" Cố Tử Niệm hỏi ngược lại.
Phong Linh lắc đầu nói: "Nói thật đi, đừng gạt em."
"Nói thật thì em cũng không tin." Cố Tử Niệm lẩm bẩm nói: "Em cũng không cần hỏi, cứ hưởng thụ thật tốt đêm tân hôn của chúng ta đi. Còn vì sao anh lại kết hôn với em, sau này từ từ em sẽ được biết."
Không biết vì sao mà Phong Linh có chút thất vọng, cô suy đoán lung tung: "Có phải anh bị người nhà ép kết hôn không? Hay là bị người yêu bỏ, hay là..."
Cố Tử Niệm cắt ngang lời cô nói: "Người nhà của em tạo cho em áp lực lớn thế hả?"
"Nói thế cũng đúng nhưng để em nói rõ lại nhé, bọn họ đã đến mức chỉ cần là một người đàn ông bình thường là được rồi." Nghĩ đến những lần xem mắt vô số kể của mình, Phong Linh lại bật cười: "Lần nào em cũng đều phải tốn không ít công sức mới khiến cho mấy người đàn ông đó chán ghét em."
"Kiên trì vậy sao? Chỉ muốn tìm một người mình thực sự thích à?" Cố Tử Niệm bỗng thấy tim mình hơi mềm đi, không kìm được lại khẽ hôn cô một cái, cảm giác làn da kề sát ngọt ngào đến nỗi khiến anh bất giác muốn dừng cũng chẳng nổi.
"Em không muốn bị ép buộc, đó là nguyên tắc của em." Phong Linh nhắm mắt, khẽ nói: "Chỉ là đôi khi nguyên tắc giống như một thanh kiếm hai lưỡi, bảo vệ được bản thân, nhưng cũng vô tình làm tổn thương người khác."
Trên màn hình, Yesenia và Osvaldo cuối cùng vượt qua muôn vàn trắc trở để ôm nhau tha thiết, nhạc chủ đề vang lên da diết, đôi môi hồng của Phong Linh khẽ mở rồi khép ngay trước mặt Cố Tử Niệm, như thể đang dụ dỗ anh, cuối cùng anh không nén được, nghiêng xuống chạm vào cánh môi mềm ấy, dịu dàng ngậm lấy, khẽ mơn trớn vài lần, rồi từ từ xuyên qua răng của cô, tiến vào vùng lãnh địa ấm áp và bí mật, tìm kiếm hương vị ngọt ngào của riêng cô.
Phảng phất như có một dòng điện chạy ngang qua cơ thể, Phong Linh không kiềm được cả người cứng đờ, đôi mắt khép chặt lông mi khẽ run lên, từ từ, hơi thở của cô dần trở nên rối loạn, bất động mặc cho người trước mặt này đưa cô đến một thế giới thần bí.
Một lúc lâu sau, Cố Tử Niệm mới thở hổn hển thả lỏng môi của Phong Linh ra, anh có chút ngạc nhiên vì sự đắm chìm của mình, cũng hưởng thụ phần chìm đắm này. Trước mặt anh, cô gái có đôi môi đỏ mọng, ánh mắt mơ màng, phảng phất như một bức tranh phong cảnh đẹp nhất đang dụ dỗ anh tiến vào. Anh cưỡng ép suy nghĩ của mình, đè nén giọng nói: "Đừng nghĩ nữa, bây giờ em đã là vợ của anh rồi, anh sẽ bảo vệ cho em."
Phong Linh lấy lại tinh thần, gò má ửng đỏ, vùi đầu thật sâu vào trong khuỷu tay của anh, rất lâu sau mới lẩm bẩm nói: "Em muốn ngủ, anh không được phép làm loạn đâu đó."
Cố Tử Niệm bật cười, gật đầu: "Được, anh nhìn em ngủ, không quậy nữa."
Phong Linh nhẹ nhàng đáp lời, rồi nhanh chóng tiến sâu vào mộng đẹp.
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi

Bình Luận

0 Thảo luận