Biển khơi xanh thẳm, cát trắng như tuyết, còn có vô số trai xinh gái đẹp... Ngu Mỹ Mỹ cầm máy ảnh trong tay, vừa nhảy nhót vừa gọi to: "Tiểu Linh, cậu nhìn này, kiểu Âu Mỹ đó, trông cơ bắp hoàn hảo chưa kìa, chỉ là nhiều lông thật đấy!"
"Còn cái anh kia sao trông giống gà con mới lớn thế, ha ha ha!"
"Ôi trời ơi, Tiểu Linh, thần tượng của cậu ở bên kia kìa! Trình Quyết kìa! Bảo sao da anh ấy lại đen như thế, thì ra ngày nào cũng nằm ở đây phơi nắng à..."
Phong Linh nghe thế thì lập tức hét ầm lên: "Đâu đâu đâu? Mỹ Mỹ, đừng để anh ấy chạy mất, mình tới ngay đây!"
Nói xong cô hất tung mọi thứ trong tay như một trận mưa hoa, hấp tấp chạy về phía Ngu Mỹ Mỹ. Chỉ tiếc rằng ngay trước mặt bỗng xuất hiện một người đàn ông chặn đường, cô không kịp đề phòng, nên "Bộp" một tiếng đâm sầm vào lồng ngực người đàn ông, đau quá! Cô trợn tròn mắt, lấy tay chọc vào ngực người đàn ông, tức giận nói: "Anh là ai thế! Mau tránh ra đi, không là tôi đánh anh đấy!"
"Cô là phụ nữ có chồng rồi, còn nhìn đàn ông làm gì! Ngoan ngoãn về nhà ở đi!" Giọng người đàn ông trầm thấp nhưng vô cùng dễ nghe.
Phong Linh nhìn kỹ thì ra chính là Cố Tử Niệm, không nhịn được kêu ầm lên: "Kết hôn rồi thì không thể nhìn đàn ông được nữa hả, luật pháp nào quy định thế hả?"
Cố Tử Niệm bật cười lạnh, anh vung tay lên, bãi cát, mỹ nhân, soái ca lập tức biến mất, ngay cả Trình Quyết cũng không còn thấy đâu.
Phong Linh giận dữ lao đầu vào anh, nhưng Cố Tử Niệm lập tức biến mất chẳng thấy bóng dáng đâu, cô không dừng lại kịp, mắt thấy đầu mình sắp đụng vào tảng đá lớn...
Phong Linh lập tức bừng tỉnh khỏi cơn mộng, ôm ngực thở hổn hển, mở to mắt nhìn xung quanh: May quá may quá, vẫn là nhà thuê quen thuộc của cô, là căn phòng thân quen của cô.
Đầu cô ong ong, cô đứng dậy rót cho mình một ly nước, thầm nghĩ: Xem ra phải tính đến chuyện đi nghỉ dưỡng ở đâu đó thôi, người lớn trong nhà ép đến mức mà mơ cũng mơ mình là "Phụ nữ có chồng" rồi... Chờ chút, phụ nữ có chồng?
Cảnh tượng tối qua lập tức ùa về trong đầu, cô không kìm được rên lên một tiếng, trời ạ, cô lại đi cầu hôn một người đàn ông mới gặp có hai lần thôi đấy!
Cô sốt ruột đi vòng vòng trong phòng, cố gắng nhớ lại phản ứng của Cố Tử Niệm sau khi nghe câu nói ấy, thế nhưng trong đầu lại như một mớ hỗn độn, rối tung rối mù, chẳng thể nhớ ra được gì. Cô nhìn đồng hồ, đã gần tám giờ bốn mươi, sắp đến giờ đi làm, nên chẳng còn thời gian để nghĩ ngợi thêm, vội vàng luống cuống đi rửa mặt thay đồ.
Tòa chung cư này là toàn bộ số tiền tích góp suốt bao năm đi làm của cô, tuy diện tích chỉ hơn bảy mươi mét vuông, nhưng nằm ngay trung tâm thương mại, cách tập đoàn Kim Thị nơi cô làm việc chỉ vài trăm mét, chạy bộ mười phút là đến. Dù lúc mua phải trả khoản tiền đặt cọc đắt đến mức khó tin, nhưng nghĩ đến việc mỗi ngày có thể ngủ thêm ít nhất một tiếng đồng hồ, cô đã cảm thấy thật đáng giá.
Phong Linh vội vã chạy xuống dưới lầu, tiện tay mua một cái bánh hành nướng ở một cửa hàng gần cửa. Vừa định đi thì bên cạnh vang lên một giọng nói: "Sao muộn thế này mới xuống, chẳng phải hẹn tám giờ rưỡi đi rồi sao?"
Phong Linh sợ hết hồn, nhìn một cái, chính là Cố Tử Niệm, người mà cả đêm qua cô trằn trọc nhớ đến. Cô ngập ngừng: "Đi đâu cơ?"
Cố Tử Niệm khẽ mỉm cười: "Đi đăng ký kết hôn, nói xong rồi phải đến Ủy ban làm ngay, đừng quên mang theo hộ khẩu đấy nhé."
Cả người Phong Linh đần cả ra, đưa tay làm động tác tạm dừng: "Chờ một chút, tôi không nghe nhầm đó chứ? Anh muốn kết hôn cùng tôi thật à? Chúng ta chỉ mới quen biết chưa đến một tháng nữa đấy, mới gặp có hai lần thôi!"
"Bạch thủ như tân, khuynh cái như cố (*), tôi thấy chúng ta thật có duyên, cũng khá hợp ý nhau đấy." Cố Tử Niệm trông vô cùng ung dung: "Hơn nữa, hôm qua chính em đã cầu hôn tôi, tôi cũng đã đồng ý rồi. Chẳng lẽ chỉ sau một giấc ngủ, em đã muốn thoái hôn sao?"
(*) Bạch thủ như tân, khuynh cái như cố: Có khi quen nhau lâu vẫn xa cách, nhưng cũng có khi chỉ mới gặp đã như tri kỷ.
Giọng anh mang theo mấy phần hài hước, khiến Phong Linh không kiềm được cảm thấy có chút xấu hổ, cô không muốn yếu thế lại nói: "Ai nói tôi muốn thoái hôn? Chẳng qua tôi còn chưa thích nghi kịp thôi, anh chờ một lát, tôi thấy tôi còn chưa mang đủ giấy tờ, còn nữa, tôi còn muốn gọi điện xin nghỉ..."
Cố Tử Niệm cười híp mắt đứng ở một bên nhìn cô gọi điện thoại xin nghỉ, đi theo sau cô mấy bước nói: "Chắc không phải vào trốn trong nhà không ra luôn đâu nhỉ?"
"Sao thế được chứ!" Phong Linh nhìn anh tận mấy lần nói: "Phụ nữ ba mươi mốt thì như một đống phân, đàn ông ba mươi mốt lại như một đóa hoa, anh đây chẳng khác nào bông hoa tươi cắm lên bãi phân trâu này của tôi, nhìn kiểu gì thì cũng là tôi lời hơn rồi."
Cố Tử Niệm không kiềm được cười: "Tôi đã ba mươi hai rồi. Xin hỏi tôi có thể đi cùng đống phân trâu vào nhà được không?"
Mặt Phong Linh nóng bừng, không kiềm chế được gật đầu, đến khi vào thang máy mới bất giác sợ hãi, những tin tức từng đọc thoáng chốc ào ạt ùa về trong đầu, nào là nữ tiến sĩ bị sát hại rồi giấu xác trong nhà, nào là phụ nữ độc thân bị lừa sạch tài sản... Vừa mở cửa nhà, cô lập tức cầm điện thoại gọi cho Ngu Mỹ Mỹ, phòng khi xảy ra chuyện bất trắc thì có thể nhờ cô ấy ứng cứu ngay lập tức.
"Tiểu Linh, tóm tắt lại, hôm nay sếp suốt ngày bới móc bắt lỗi mình, thật đáng ghét, thật đáng ghét!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ket-hon-toi-ket-hon-lui&chuong=4]
Giọng nói Ngu Mỹ Mỹ vang lên khắp nơi.
Phong Linh ra hiệu cho Cố Tử Niệm ngồi tạm trên sofa chờ một lát, còn mình thì chạy vào phòng ngủ, lục tung tủ ngăn kéo tìm cuốn hộ khẩu: "Mỹ Mỹ, hôm nay tớ kết hôn."
"Chúc mừng chúc mừng, tân hôn hạnh phúc nha~" Ngu Mỹ Mỹ tưởng cô nói đùa nên thuận miệng đáp: "Đừng trách mình không nhắc cậu nhé, phụ nữ thời nay muốn bảo vệ quyền lợi của mình thì nhất định phải làm công chứng tài sản trước hôn nhân." Hồi đại học, Ngu Mỹ Mỹ học ngành luật, nhưng sau khi tốt nghiệp lại làm hành chính trong công ty của bạn bè anh trai, nên vẫn canh cánh chuyện chuyên ngành không phát huy được. Thế là rảnh rỗi cô ấy thường buột miệng trích vài điều khoản pháp luật.
"Công chứng tài sản trước hôn nhân?" Phong Linh lập tức sáng mắt.
"Đương nhiên rồi. Tiểu Linh à, để mình nói cậu nghe, đàn ông bây giờ chẳng đáng tin đâu, loại cặn bã thì đầy rẫy. Nhỡ ngày nào đó hắn ta ngoại tình, rồi còn muốn chia nửa tài sản của cậu thì toi đời. Không nói nhiều, cứ công chứng tài sản cho chắc! Ấy da, sếp ơi, em không nói anh, sao anh có thể là đồ cặn bã được... Sếp đừng trừ tiền thưởng của em... Tiểu Linh, tớ không nói chuyện nữa đâu." Ngu Mỹ Mỹ vội vàng cúp máy.
Phong Linh vỗ đùi, cầm hộ khẩu đi ra ngoài, vừa ngẩng đầu đã thấy Cố Tử Niệm đang ngồi trên ghế sofa, hai chân thon dài bắt chéo, một tay cầm ly nước thỉnh thoảng nhấp một ngụm, ánh mắt bình thản, tư thế ưu nhã. Trong khoảnh khắc ấy, câu nói tục tĩu vừa rồi nghẹn ngay trong cổ họng cô, không thể nói ra cũng chẳng nuốt vào được, khó chịu vô cùng.
"Đã tìm thấy chưa?" Cố Tử Niệm chuyên chú nhìn cô, mỉm cười nói: "Hình như vừa rồi tôi nghe em đang nói một câu gì đó."
"Câu gì?" Phong Linh ngơ ngác nhìn anh.
"Tôi rất sẵn lòng cùng em làm công chứng tài sản trước khi kết hôn để em không còn lo lắng gì sau này cả." Cố Tử Niệm lấy điện thoại trong ngực ra, những ngón tay thon dài bấm trên điện thoại: "Bạn tôi chuyên làm việc này, tôi sẽ bảo cậu ấy đến giúp."
Bạn của Cố Tử Niệm đến rất nhanh, chưa đầy nửa tiếng đã xách cặp công văn tới căn hộ của Phong Linh, rồi lấy ra một xấp tài liệu dày, đưa cho Phong Linh: "Cô Phong, anh Cố, cô hãy xem kỹ rồi điền toàn bộ tài sản của mình vào đây, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà cửa gì đó thì photo một bản cho tôi, tôi sẽ lưu hồ sơ, sau đó cô ký tên vào tất cả những giấy tờ này, chờ tôi làm xong công chứng sẽ đưa lại cho cô một bản."
Người này họ Lưu, đeo cặp kính gọng đen, vẻ ngoài nho nhã, nói năng hành sự rất thận trọng, đúng chất một luật sư. Phong Linh cầm lấy tài liệu xem qua, bên trong toàn là những điều khoản pháp luật, dày đặc đến hoa cả mắt. Quan trọng nhất là có mấy dòng in đỏ nổi bật: "Tôi từ bỏ mọi quyền yêu cầu đối với toàn bộ tài sản có trước hôn nhân của cô Phong Linh."
Cố Tử Niệm mặt thản nhiên ký tên mình lên trên, dù sao Phong Linh cũng là thư ký của tập đoàn Kim Thị, cũng từng tiếp xúc không ít công văn pháp luật, nhìn xung quanh không thấy có vấn đề thì cũng ký tên vào chỗ để tên của mình.
Luật sư Lưu lấy hồ sơ ra, cẩn thận xem lại, nhìn Phong Linh cười nói: "Cô Phong không chỉ đẹp người, chữ ký cũng rất đẹp, cách làm việc càng thêm bất ngờ, khiến người ta phải khâm phục nhìn lại."
Không hiểu sao, Phong Linh cảm thấy lời nói của anh ấy có hàm ý gì khác, nhưng nhất thời lại không biết rốt cuộc anh ấy ám chỉ chuyện gì, trong lòng có chút khó hiểu, vừa định mở miệng hỏi mình rốt cuộc đã làm điều gì khiến người khác không ngờ thì Cố Tử Niệm ở bên cạnh đã đứng dậy, đưa tay về phía luật sư Lưu: "Cảm ơn luật sư Lưu, chuyện công chứng xin giao cho cậu."
Luật sư Lưu bắt tay với anh: "Hai người yên tâm, ngày mai tôi sẽ gửi tài liệu qua." Nói rồi, anh ấy thu dọn toàn bộ giấy tờ bỏ vào cặp, tạm biệt rời đi.
Cố Tử Niệm xoay người nhìn Phong Linh: "Giờ thì không còn gì phải lo lắng nữa chứ? Đi thôi."
Ngày hôm nay, chẳng phải ngày lành tháng tốt gì, cũng không phải con số sáu sáu tám tám may mắn gì cả, trong cục đăng ký hôn nhân của Ủy ban, hầu như không có mấy ai. Hai người lấy đơn đăng ký, Cố Tử Niệm cầm bút nước điền, Phong Linh đứng phía sau anh, nghe anh hỏi một câu, mình lại trả lời một câu. Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ: Chẳng lẽ, mình thật sự sắp kết hôn rồi sao?
Lúc chụp hình kết hôn, cả người Phong Linh cứng đờ, bỗng nhiên có một suy nghĩ muốn chạy trốn, cô lén nhìn Cố Tử Niệm, lắp bắp nói: "Cái đó... Cái đó chúng ta... Thật..."
Cố Tử Niệm vô cùng tự nhiên ôm lấy bả vai cô, dịu dàng vuốt tóc cô, nhìn về thợ chụp ảnh nói: "Anh ơi, tư thế này được chứ?"
Nhiếp ảnh gia nhìn qua ống kính rồi cười nói: "Cô dâu cười một chút nào, đừng nghiêm túc quá, thả lỏng đi, căng thẳng gì chứ, học theo chú rể không phải là được sao..."
Cố Tử Niệm tiến đến gần, nhỏ giọng thì thầm bên tai cô: "Không hối hận đâu nhỉ? Hối hận thì nói nhé, chỉ tốn mất mấy chục tệ tiền lệ phí thôi."
Một luồng khí tức nam tính tràn ngập nơi chóp mũi Phong Linh, xen lẫn vài sợi hương nước hoa nhàn nhạt, dễ chịu đến lạ, cô dần dần bình tĩnh lại, mỉm cười với Cố Tử Niệm: "Hối hận gì chứ?"
Tiếng "Tách" vang lên, tấm ảnh đôi vợ chồng trẻ tình tứ cuối cùng cũng được chụp lại, rồi thêm một tiếng "Tách" nữa, con dấu thép in xuống cuốn sổ đỏ chói, nhân viên trao cho Phong Linh và Cố Tử Niệm mỗi người một cuốn giấy chứng nhận kết hôn, vui vẻ chúc: "Chúc mừng, chúc mừng, chúc hai người hôn nhân mỹ mãn, sớm sinh quý tử."
Phong Linh nắm chặt cuốn chứng nhận kết hôn đỏ thẫm trong tay, ngẩng đầu nhìn người chồng vừa ra lò của mình, trong lòng không kìm được dâng lên muôn vàn cảm xúc: Thật không dễ dàng gì, cuối cùng chị đây cũng kết hôn rồi, cuối cùng chị đây đã không còn là gái ế nữa rồi!
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận