Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

KẾT HÔN TỚI, KẾT HÔN LUI

Chương 8: Anh... anh có phải đang nuôi bồ nhí sau lưng không?

Ngày cập nhật : 2026-01-15 16:31:52
Phong Linh nhìn kỹ lại, đúng là mẹ và dì của cô. Trong lòng cô lặng lẽ kêu khổ: Nếu ba mẹ biết cô tùy tiện "gả" mình đi như vậy, chắc chắn sẽ lột da cô mất!
"Mẹ, dì, hôm nay hai người đi dạo khu Phú Mỹ làm gì thế? Trúng số à?" Cô đảo mắt một vòng, chạy ngay tới, mỗi tay ôm lấy một người, thân mật khoác tay họ.
"Nghe nói đồ ở đây cái nào cũng cả vạn tệ, dì con dẫn mẹ tới mở mang tầm mắt." Mẹ cô cười nói.
"Đừng có đánh trống lảng." Dì cô lập tức nhìn thấu kế đánh lạc hướng của cô: "Tối mai đi ăn với dì. Lần này dì giới thiệu cho con một người nhất định con sẽ thích, là giảng viên đại học đấy."
Lại coi mắt! Cái kiểu cân đo đong đếm giữa nam nữ này, Phong Linh thật sự chịu hết nổi. Cô nghiến răng, chỉ ngay về phía Cố Tử Niệm đang đứng không xa: "Dì, con có bạn trai rồi. Kìa, ngay đó."
Hai vị trưởng bối lập tức sững người. Một lúc sau, mẹ cô mừng đến sáng cả mắt, còn dì cô thì đầy bụng nghi ngờ, nhìn Cố Tử Niệm từ đầu đến chân: "Tiểu Linh, con đừng gạt bọn dì. Sao nhanh như vậy đã có bạn trai rồi? Không phải con thuê diễn viên về lừa bọn dì đấy chứ?"
Phong Linh tức muốn bùng nổ. Cô kéo mạnh Cố Tử Niệm lại: "Sao có thể! Tử Niệm, anh nói đi, anh có phải bạn trai em không?"
Cố Tử Niệm lễ phép chào một tiếng: "Chào hai dì ạ." Rồi anh ung dung nói: "Thật ra, quan hệ của cháu và Tiểu Linh còn thân mật hơn cả bạn trai bạn gái."
Phong Linh nghe xong tim liền giật thót một cái. Cô lén chắp tay cầu xin anh bằng ánh mắt.
Quả nhiên, Cố Tử Niệm chuyển giọng: "Cháu và Linh Linh quen nhau từ lâu, rất có thiện cảm với nhau. Mấy ngày trước tình cờ gặp lại, thấy rất hợp, nên mới... yêu nhanh như chớp."
Anh mặc áo thun trắng, quần jean, nhìn vừa trẻ trung vừa nhã nhặn. Cách nói chuyện lại lễ độ, nền nã, khiến mẹ Phong Linh lập tức có thiện cảm: "Ôi trời, sao trước giờ Tiểu Linh không nói gì hết. Con bé này, chuyện gì cũng giấu trong lòng."
Cố Tử Niệm mỉm cười: "Dì ơi, đứng ngoài đường nói chuyện hơi bất tiện. Hay là sang quán cà phê phía trước vừa uống vừa trò chuyện nhé?"
Bên cạnh có một tiệm Starbucks. Anh gọi cho hai vị trưởng bối mỗi người một ly trà chanh, cho Phong Linh một ly cappuccino, còn bản thân thì latte.
Vừa ngồi xuống, mẹ Phong Linh lập tức gọi điện báo tin quan trọng cho ba Phong. Trong điện thoại, giọng ông vang to đến mức ai cũng nghe được: "Gì? Bạn trai của Tiểu Linh? Tôi lập tức qua ngay, ở đâu?"
Phong Linh chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. May mà mẹ cô kiên quyết từ chối thì mới yên.
"Cậu Cố làm ở đâu vậy?" Dì cô nheo mắt quan sát, bắt đầu thẩm vấn.
"Dì cứ gọi cháu là Tử Niệm. Cháu làm bên truyền thông, có một công ty nhỏ." Cố Tử Niệm trả lời, rồi liếc sang Phong Linh, quả nhiên, cô đang trợn mắt nhìn anh.
"Tử Niệm là người ở đâu vậy? Nói tiếng phổ thông tốt quá, chẳng nghe ra giọng địa phương." Dì cô lại hỏi.
"Chắc coi như là người thành phố H đi ạ. Sự nghiệp, gia đình cháu đều ở đây. Chỉ là vì công việc nên đôi khi phải đi công tác."
Mẹ Phong Linh cau mày: "Đi nhiều vậy cuộc sống có ổn không? Tiểu Linh cũng bận, thường xuyên phải đi công tác."
Phong Linh bật cười khẽ: "Mẹ, phụ nữ thời nay không cần ngày ngày quấn lấy chồng. Bọn con có tính cách độc lập, kinh tế độc lập, tư tưởng độc lập..."
Chưa nói xong đã bị mẹ cô cắt ngang: "Tiểu Linh, con lại nói tuyên ngôn phụ nữ với mẹ rồi. Mẹ không hiểu, mẹ chỉ biết lúc con bệnh chẳng phải nhất định phải có mẹ ở bên sao? Chẳng phải đòi ba con nấu cháo cho con ăn sao? Chẳng phải khóc lóc bảo một mình cô đơn lắm sao? Con độc lập cỡ nào, cuối cùng cũng cần một người bên cạnh, một người thật lòng."
Phong Linh lập tức đỏ mặt: "Mẹ, sao mẹ cứ khui mấy chuyện xấu hổ ra thế! Đó là chuyện năm xửa năm xưa rồi mà!"
"Con già rồi mẹ cũng còn nói." Mẹ Phong liếc cô, rồi quay sang Cố Tử Niệm nói: "Con bé này ngoài mặt giống trái hồ đào, nhưng bên trong mềm như cà chua, bóp nhẹ là nát, còn chảy nước."
Cố Tử Niệm bật cười lớn, nhìn gương mặt sầm sì của Phong Linh: "Dì yên tâm, con ăn cà chua quen rồi, sẽ không bóp nát cô ấy đâu ạ."
Không khí dịu xuống, mẹ Phong Linh vui đến khó giấu, liền chọt khuỷu tay dì cô ra hiệu hỏi tiếp.
Dì cô nhận ý, lại tiếp tục: "Tử Niệm, nhà con còn những ai? Khi nào rảnh dẫn cả nhà đi uống trà cho biết mặt."
"Nhà cháu có bố mẹ, một em trai, một em gái. Bố mẹ cháu thích náo nhiệt lắm. Dì thích thì qua chơi, lúc nào cũng hoan nghênh."
Dì cô trợn mắt: "Nhà đông vậy hả? Thường sống chung hết à?"
"Bọn cháu đều sống cùng nhau, chỉ là công việc của cháu hơi bận, cuối tuần mới về nhà, còn ngày thường thì ở ngoài, sợ làm phiền họ." Cố Tử Niệm giải thích.
Mẹ Phong và dì út liếc nhau, rồi đồng loạt nhìn sang Phong Linh, trong mắt mang theo vài phần lo lắng. Phong Linh biết hai người ấy đang nghĩ đến chuyện quan hệ sau khi cưới của cô, quan hệ mẹ chồng nàng dâu, chị em dâu, thông gia... đủ thứ lo toan.
"Tiểu Niệm, công ty cháu làm về gì thế? Bây giờ làm ăn khó lắm, mấy hôm trước cháu trai bên nhà cậu của Tiểu Linh đến kỳ trả nợ mà không trả nổi, cả cái công ty cũng đem cấn cho ngân hàng rồi vẫn không đủ, giờ trốn biệt tăm, dì họ của nó ngày nào cũng khóc. Haiz... đúng là khổ." Mẹ Phong thở dài.
"Bọn cháu làm trong ngành dịch vụ, tương lai phát triển cũng ổn. Truyền thông mặt báo, truyền thông mạng, truyền hình... đều có liên quan. Dì yên tâm, chắc chắn không để Phong Linh phải chịu khổ đâu ạ." Cố Tử Niệm trả lời.
"Truyền thông... truyền thông là làm cái gì vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ket-hon-toi-ket-hon-lui&chuong=8]

Mẹ Phong quay sang hỏi Phong Linh, vẻ mặt hoang mang.
"Truyền thông..." Dì út lẩm bẩm, rồi bỗng trừng mắt nhìn Cố Tử Niệm, nghi hoặc hỏi: "Tiểu Niệm, sao dì thấy cháu nhìn hơi quen mắt vậy?"
Cố Tử Niệm vẫn thản nhiên, đưa cho dì út một miếng tiramisu: "Dì ạ, con là kiểu mặt phổ thông đấy, dì đừng nghĩ nhiều. Nào, tiramisu ở đây ngon lắm, dì nếm thử đi."
Dì cô lúc trẻ là một mỹ nhân, giờ tuy hơi đầy đặn nhưng vẫn duyên dáng. Chỉ là dì cô yêu ngọt mà cũng sợ mập, do dự một lúc, kết quả miếng tiramisu đã bị Phong Linh nhanh tay cướp mất. Cô xúc một thìa lớn, quá nửa miếng bánh đã vào bụng. Cô còn thè đầu lưỡi liếm môi, thoả mãn nói: "Dì à, ngon lắm luôn."
Dì út chưa kịp ngăn lại, bèn trách yêu: "Con bé này, coi chừng thành mũm mĩm cho xem!"
Vừa đùa vừa nói chuyện, thoắt cái đã hơn một tiếng trôi qua. Quả nhiên, "mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vừa ý", đến lúc về, mẹ Phong đã chấm Cố Tử Niệm đến chín điểm, còn nhiệt tình mời anh rảnh rỗi thì ghé nhà chơi.
Nhìn theo bóng hai người lớn dần xa, Phong Linh cuối cùng thở phào: "Tiểu Niệm, xin lỗi nhé. Người nhà em dạo này cứ lo lắng chuyện cưới xin của em nên hơi... căng thẳng quá. Bắt được ai là hỏi như thẩm tra hộ khẩu vậy. Anh đừng để ý."
"Anh thấy vui mà. Mẹ em dịu dàng, dì út thì mạnh mẽ, hai người tính cách khác hẳn mà lại là chị em, thú vị lắm." Cố Tử Niệm cười nói.
"Dì út chỉ hơn em mười tuổi, đối với em lúc nào cũng tốt." Khóe môi Phong Linh cong lên: "Dì ấy ly hôn sớm, giờ sống một mình, tự mở một quán cà phê đặc biệt lắm, thỉnh thoảng còn nhận làm thiết kế hình tượng, cuộc sống rất thoải mái."
"Thế hôm nay anh thể hiện như nào? Giúp em nở mày nở mặt chứ?"
Phong Linh gật đầu, còn khen bằng cách xoa đầu anh: "Biểu hiện xuất sắc, muốn thưởng gì nào?"
Cố Tử Niệm liếc cô một cái, khóe môi nhếch lên vẻ gian tà: "Chuyện anh muốn được thưởng... em biết rõ mà."
Mặt Phong Linh lập tức đỏ ửng. Cô nhìn trái nhìn phải, giả vờ như không nghe thấy, khiến lòng Cố Tử Niệm ngứa ngáy vô cùng.
Cả hai lên xe. Cố Tử Niệm lái rất thuần thục, còn Phong Linh ngồi ở ghế phụ nghe đài. Đó là kênh có người dẫn chương trình cô thích nhất, thường bàn chuyện vui buồn trong ngày, chuyện tình cảm, triết lý sống. Câu cửa miệng nổi tiếng nhất của anh ấy là: "Cuộc đời như quả trứng muối này..."
Phong Linh vừa nghe vừa bật cười: "Thanh Mặc đúng là hài chết đi được. Em rất thích chương trình của anh ấy, nhiều khi đang tếu táo tự nhiên lại nói một câu khiến người ta phải suy nghĩ."
"Anh ấy cũng là thần tượng của em à?" Cố Tử Niệm trêu.
"Đúng vậy. Em hay tưởng tượng không biết anh ấy là kiểu người thế nào. Có thể tóc tai dài chấm tai, người đầy chất nghệ sĩ? Hoặc cả người toát ra vẻ học thức, giống học giả nho nhã? Hay lại là kiểu mặc đồ hip hop, bất cần đời kiểu thanh niên nổi loạn?" Phong Linh mơ màng.
Cố Tử Niệm hừ nhẹ: "Thần tượng của em nhiều thật đấy. Kim Trạm, Trình Quyết, Thanh Mặc... còn ai nữa? Kể luôn đi để anh còn chuẩn bị tinh thần."
Phong Linh quay sang nhìn anh, rồi bật cười: "Sao nghe vị chua rõ ràng thế nhỉ? Thần tượng chỉ là thần tượng thôi, đều hư vô cả. Quan trọng nhất vẫn là người thật trước mắt."
Chẳng bao lâu, xe dừng lại. Phong Linh xuống xe, ngẩn người rồi phản đối: "Này, đây không phải nhà em! Anh đúng là tiền trảm hậu tấu!"
"Là anh cưới em, không lẽ để anh mãi làm rể ở bên nhà em sao?" Cố Tử Niệm dịu dàng nắm tay cô, kéo vào thang máy.
"Nhưng em lạ giường, với lại em không có đồ dùng cá nhân, em..." Phong Linh loạng choạng theo sau, cố gắng phản kháng.
"Từ giờ đây là nhà em. Phải bắt đầu tập làm quen đi. Mấy hôm trước anh đã bảo người ta đổi hết đồ mới rồi, em cứ yên tâm. Còn giường ở nhà anh ấy à... tin anh đi, em sẽ thích thôi." Cố Tử Niệm nói dứt lời liền đóng cửa thang máy lại, không cho cô cơ hội chạy trốn.
Tốc độ thang máy rất nhanh, cảm giác mất trọng lực đột ngột khiến Phong Linh hơi chóng mặt, cô vô thức siết chặt cánh tay của Cố Tử Niệm.
Nhà của Cố Tử Niệm rất lớn, lớn đến mức vượt xa sức tưởng tượng của Phong Linh. Sảnh thang máy là kiểu mở thẳng vào nhà, riêng một tầng một hộ, diện tích gần bằng phòng khách nhà cô. Còn phòng khách của anh, phải nói là to ngang cả căn hộ hiện tại của cô. Mỗi phòng ngủ một kiểu, cô đi chân trần dạo từ phòng này sang phòng khác, đếm mãi cũng có đến sáu, bảy phòng. Cả căn nhà được trang trí đơn giản, trang nhã, nhìn vào là thấy dễ chịu.
"Cố Tử Niệm... rốt cuộc anh là ai? Sao lại... ở trong căn nhà thế này..." Phong Linh đứng giữa phòng khách, kinh ngạc đến mức giọng cũng khàn đi.
"Chuyện đó quan trọng lắm sao?" Cố Tử Niệm đưa cho cô một ly nước đá: "Chẳng phải em lấy anh vì thấy anh rất có năng lực à?"
"Nhưng mà... em hoàn toàn không ngờ là anh lại sống trong loại biệt thự xa xỉ thế này... anh, anh có phải âm thầm nuôi tình nhân không?" Phong Linh càng nói càng loạn, câu cú cũng lắp bắp.
Cố Tử Niệm bật cười: "Anh nuôi tình nhân mà còn kết hôn với em sao? Vậy chẳng phải phạm tội hai vợ à? Đừng suy diễn linh tinh nữa."
Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, rồi nói: "Nào, đi tắm rồi ngủ sớm. Mấy hôm nữa chúng ta đi hưởng tuần trăng mật nhỏ. Còn tuần trăng mật thật sự... chờ sau khi làm lễ cưới rồi hãy đi."
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi

Bình Luận

0 Thảo luận