Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

KẾT HÔN TỚI, KẾT HÔN LUI

Chương 3: Hay là... chúng ta kết hôn đi

Ngày cập nhật : 2026-01-15 16:31:52
Gần mười giờ, Phong Linh mới rời khỏi quán cà phê, chào tạm biệt bạn bè. Tối nay bầu trời thật đẹp, nền trời xanh đậm vẫn lơ lửng vài cụm mây lững thững, sao lác đác rải rác xung quanh, gió đêm dịu dàng lướt qua khiến lòng người như say trong men rượu. Phong Linh bất chợt không muốn về nhà, nên cô men theo con đường ra đến công viên.
Công viên tĩnh lặng, thỉnh thoảng có vài cặp đôi tình tứ khoác tay nhau đi ngang qua. Đi được một đoạn, cô bất ngờ nhìn thấy một người đàn ông vội vàng bước ra từ khu nhà ẩn dưới tán cây rậm rạp phía trước, hình như có hai người đang đuổi theo phía sau từ xa.
Phong Linh lập tức đứng khựng lại, cảnh giác nhìn về phía mấy bóng người đang đến gần, người đi đầu là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng và quần jeans, đằng sau là hai cô gái ăn mặc sành điệu. Thì ra là đang gặp rắc rối tình trường, cô âm thầm thở phào, vừa định tránh sang một bên thì người đàn ông kia chợt dừng bước, ánh mắt sáng lên kinh ngạc: "Hóa ra là em."
Phong Linh nhìn kỹ lại, chính là người làm cô suy nghĩ mấy hôm nay Cố Tử Niệm: "Anh làm sao thế, sao trông chật vật vậy?" Cô bật cười, đưa tay che miệng.
Cố Tử Niệm khẽ cười khổ, liếc nhìn hai cô gái phía sau, nói: "Giúp tôi một việc nhé, tôi cảm ơn trước."
Còn chưa kịp phản ứng, anh đã chủ động kéo lấy tay cô, mặt mày tươi rói quay sang hai cô gái vừa đuổi tới, nói rất lễ phép: "Xin lỗi nhé, thật ra tôi đã có người yêu rồi, đang chuẩn bị kết hôn."
Ba người phụ nữ có mặt đều sững sờ tại chỗ.
Một trong hai cô gái tức tối lườm anh, bực bội đá mạnh đôi giày cao gót sang một bên: "Cố Tử Niệm, anh độc ác thật đấy! Chơi tôi cả buổi như trò đùa!"
Cố Tử Niệm nhún vai: "Tiểu Uyển, anh đã bảo em đừng dính vào chuyện này rồi, nhưng em cứ nghe Tử Ngôn xúi giục mà không chịu nghe anh."
Cô gái còn lại nước mắt lưng tròng nhìn anh đầy uất ức: "Tử Niệm, em có gì thua kém cô ấy chứ? Anh thích cô ấy hơn em sao?" Giọng cô nàng trong trẻo như chim hoàng oanh, nghe mà mềm lòng. Phong Linh không kìm được mà liếc nhìn, chỉ thấy đôi mắt kia ngân ngấn nước, sống mũi cao nhỏ, môi đỏ chúm chím, đúng kiểu người gặp người thương, đến cô còn thấy động lòng đây này. Bất giác dâng lên cảm giác tội lỗi, cô muốn rút tay lại, rời khỏi anh, nhưng Cố Tử Niệm lại giữ chặt, không cho buông ra.
"Phi Phi, anh không biết cách nói chuyện, không biết nên giải thích thế nào cho dễ nghe. Loại chuyện này anh không thể khống chế được, anh xin lỗi. Tiểu Uyển, giúp anh đưa Phi Phi về nhé, cảm ơn." Dứt lời, anh kéo tay Phong Linh rảo bước rời đi.
Cô bị kéo lảo đảo theo sau, trách nhẹ: "Anh đi gì mà nhanh vậy!"
Cố Tử Niệm ghé sát tai cô thì thầm: "Chạy mau, tranh thủ lúc họ còn chưa kịp phản ứng."
"Anh phải nói sớm chứ, vậy thì chạy thôi!" Phong Linh lập tức chuyển sang chế độ tăng tốc, hai người chạy thục mạng, trong chớp mắt đã bỏ xa hai cô gái kia.
Chạy được một đoạn, Phong Linh thở không ra hơi, ngồi phịch xuống bãi cỏ ven đường, hít thở hổn hển, rồi cười phá lên chỉ vào anh: "Thế nào? Anh cũng bị người nhà ép cưới à?"
Cố Tử Niệm ngồi xuống bên cạnh, thở dài một hơi: "Nếu bị ép cưới thì tốt rồi, đúng là nhà nào cũng có nỗi khổ riêng. Hôm nay cảm ơn em nhiều nhé, chắc tôi cũng yên ổn được mấy ngày đấy."
"Cảm ơn bằng miệng sao đủ! Mời tôi uống rượu đi!" Có thể là do cảnh đêm quá đẹp nên Phong Linh bỗng nhiên có hứng thú muốn uống một chút.
Cố Tử Niệm có chút bất ngờ, liếc nhìn cô một cái rồi mỉm cười: "Được thôi, em muốn đến quán bar nào?"
"Đến quán bar làm gì, ồn lắm. Ở kia có tiệm tạp hóa đó, anh đến đó mua một thùng bia đi." Phong Linh thường xuyên đi đi lại lại ở công viên này, nên rất quen đường biết lối.
Chẳng bao lâu sau, Cố Tử Niệm quay lại, ngoài một thùng bia còn mang theo cả đùi gà đóng gói chân không, đậu phộng, khăn giấy ướt, khăn trải bàn dùng một lần... Đầy đủ mọi thứ.
"Không ngờ anh còn chuẩn bị chu đáo hơn cả tôi." Phong Linh trêu.
"Tôi quen rồi." Anh cười, mở nắp lon bia cho cô: "Sao thế, hôm nay gặp chuyện gì bực bội à, muốn uống rượu giải sầu à?"
"Ai bảo uống rượu là phải buồn? Tôi chỉ muốn đối rượu hát ca thôi." Cô không phục, cãi lại.
"Em làm nghề gì vậy? Trông..." Cố Tử Niệm ngẫm nghĩ rồi nói: "Trông có vẻ rất đặc biệt, rất tự chủ."
"Vậy tôi có thể hiểu đó là lời khen không?" Phong Linh tu một ngụm bia, lấy mu bàn tay lau bọt ở khóe miệng, vui vẻ hỏi.
"Dĩ nhiên là khen, nhìn em rất chân thật, thẳng thắn... và đáng yêu." Anh nhún vai, cũng cạn một ngụm.
Phong Linh bật cười khúc khích, vai run run như con gà mái nhỏ: "Anh gì ơi, tôi hai mươi tám tuổi rồi, mà anh khen tôi đáng yêu là sỉ nhục tôi đó, biết không?"
Cố Tử Niệm cũng cười: "Có người cả đời chẳng hề đáng yêu, nhưng cũng có người đáng yêu cả đời."
Cô ngẩn người một lúc, rồi giơ lon bia lên cụng với anh: "Hay! Vì một đời đáng yêu mà cạn ly!"
Hai người vừa uống vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc mà đã giải quyết hết bốn, năm lon bia, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
"Đúng rồi, sao anh không gọi điện cho tôi?" Phong Linh nhớ tới mấy ngày mình chờ trong thấp thỏm, không khỏi hậm hực.
"Tờ giấy em đưa bị dính nước, chữ nhoè hết. Tôi ghép kiểu gì cũng không ra được số, khó chịu tận hai ngày đấy." Anh nhìn cô, rồi bỗng hỏi lại: "Thế còn em sao không gọi cho tôi?"
"Đừng nhắc nữa, danh thiếp của anh bị ba tôi tịch thu rồi, còn nói anh là người nguy hiểm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ket-hon-toi-ket-hon-lui&chuong=3]

Phong Linh tức tối: "Ông ấy cứ coi tôi như đứa mới đậu đại học ấy."
"Vậy thì em đúng là bông hoa được nâng niu trong nhà kính rồi." Anh cười trêu.
"Anh nói sai rồi! Tôi là thư ký trưởng của tập đoàn Kim Thị đấy, anh biết Kim Thị không? Là ông trùm ngành nước giải khát trong nước đó, còn là gương mặt mới nổi của giới bất động sản!" Phong Linh ngẩng cao đầu, đầy kiêu hãnh.
"Kim Thị?" Như đoán trước được điều gì, ánh mắt Cố Tử Niệm lóe lên ngạc nhiên: "Em là thư ký của Kim Trạm?"
Phong Linh lập tức hứng khởi hẳn lên: "Anh cũng biết sếp của bọn tôi à? Cả đời này người tôi khâm phục nhất chính là sếp nhà tôi đấy, vừa trẻ vừa có bản lĩnh, có tầm nhìn lại dám nghĩ dám làm, nhìn khắp thành phố H, thật chẳng tìm được CEO nào có thể so bì với anh ấy đâu."
Cố Tử Niệm không nhịn được nhấc lon bia lên, lại tu một ngụm lớn, khẽ lẩm bẩm: "Chắc là kiến thức của em hạn hẹp thôi."
Phong Linh không nghe rõ, vẫn mắt sáng rỡ tiếp tục kể: "Sếp bọn tôi còn có một ưu điểm nữa là cực kỳ trọng tình nghĩa, người giàu giống như anh ấy không nhiều đâu, anh ấy tự bỏ tiền tài trợ một trung tâm cứu trợ thanh thiếu niên hư hỏng, chưa từng khoe khoang bên ngoài, không như mấy người có tiền khác, làm chút việc tốt là rùm beng cả lên..."
Cố Tử Niệm ho nhẹ một tiếng, nói: "Em cũng đừng vơ đũa cả nắm, người khác em có hiểu đâu, sao biết được?"
"Chỉ cần nghĩ là biết thôi." Phong Linh phẩy tay: "Tóm lại, tôi được chính tay sếp dìu dắt, nên cực kỳ kính phục anh ấy."
"Không ngờ đấy, em đúng là tinh anh của giới văn phòng đấy." Cố Tử Niệm đảo mắt nhìn cô từ trên xuống dưới: "Có nhà có xe có tiền, có sắc có dáng có miệng lưỡi..."
Phong Linh tiếp lời: "Chiến thần của giới Bạch Cốt Tinh (*), còn được gọi là gái ế."
(*) 白骨精: Bạch Cốt Tinh là từ lóng Trung dùng chỉ phụ nữ thành đạt nhưng độc thân, từ viết tắt của: 白领 (dân văn phòng), 骨干 (trụ cột), 精英 (tinh anh))
Cố Tử Niệm bật cười: "Thế thì tôi là trai ế rồi."
"Sao anh không kết hôn đi? Hai cô kia cũng đâu tệ, mà anh làm phóng viên, điều kiện cũng ổn mà?" Phong Linh nghiêng đầu hỏi.
"Tôi tin vào duyên phận, đang chờ một nửa đôi cánh của mình." Cố Tử Niệm đáp: "Còn em?"
"Tôi cũng đang chờ một nửa đôi cánh của mình." Phong Linh ngẩng đầu nhìn bầu trời đen sẫm, khẽ cười: "Chỉ có điều hình như cả hai chúng ta đều đang bị lạc đường rồi."
Cố Tử Niệm khẽ mỉm cười, đột nhiên nhặt chiếc đùi gà đã gặm xong, nhẹ gõ lên lon bia, cất giọng hát.
[Chỉ cần thêm một giây ở nơi đây thôi
Anh mới phát hiện mình đã quen mùi hương này rồi
Những kỷ niệm ngọt ngào, những giận hờn xót xa
Kỷ niệm chẳng thể nào thắng nổi được thời gian.
Một giây, lại thêm một giây thôi
Anh lại bắt đầu nhớ lại những khi tranh cãi với em,
Nhưng em biết không, trong lòng anh
Bờ vai của em luôn là chỗ dựa vững chắc
Ước mơ bay lượn nơi xa xôi
Còn em là đôi cánh trái trên lưng anh
Dù bầu trời có xa, có rộng bao nhiêu chỉ cần kề vai em
Anh có thể dũng cảm bay lên
Ước mơ bay lượn nơi xa xôi
Còn em là đôi cánh trái trên lưng anh
Không cảm nhận được nhịp thở, nhưng nhịp tim chúng ta cùng đập
Anh thà rằng chẳng thể bay lượn nữa]
...
Phong Linh lắng nghe một lúc, mới nhận ra anh đang hát bài "Chiếc cánh bên trái". Bài hát vốn do một giọng nữ trong trẻo thể hiện, vậy mà khi qua chất giọng trầm thấp, ấm áp và khàn nhẹ của anh, lại mang một nét rất riêng, nhất là những đoạn lên cao, âm sắc anh nhẹ nhàng bay lên, pha chút hơi thở gió thoảng, như tiếng thì thầm của người tình, khiến tim cô bất giác rung động.
Tiếng hát dần dần tan vào đêm tối, nhưng dư âm vẫn văng vẳng bên tai, Phong Linh lặng người nhìn anh, men rượu khiến cô hơi choáng váng, ánh trăng trải xuống người Cố Tử Niệm như phủ lên một tầng ánh sáng dịu dàng, khoảnh khắc ấy, cô có cảm giác mình bị mê hoặc đến mức không thể cưỡng lại.
"Này, anh chưa kết hôn thật chứ?" Phong Linh theo bản năng hỏi.
Cố Tử Niệm sững người, rồi gật đầu.
"Vậy nửa kia của anh vẫn còn đang lạc đường, chưa tìm thấy anh à?" Phong Linh lại hỏi tiếp.
Cố Tử Niệm lại gật đầu.
"Chắc mấy người đang tìm tụi mình vẫn còn loanh quanh ở Siberia, chắc rất lâu nữa cũng chưa tìm ra đâu." Phong Linh nhìn Cố Tử Niệm, rồi cô cảm thấy cổ họng khô khốc, xấu hổ nuốt nước bọt một cái, mơ màng nói: "Hay là, hai đứa mình cưới nhau đi."
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi

Bình Luận

0 Thảo luận