Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

KẾT HÔN TỚI, KẾT HÔN LUI

Chương 5: Hôm nay là đêm tân hôn của họ, vậy hai người nên về đâu?

Ngày cập nhật : 2026-01-15 16:31:52
Bước ra khỏi Ủy ban, Cố Tử Niên nhìn đồng hồ chỉ mới hơn mười một giờ, anh do dự một chút, hỏi cô: "Ăn cơm trưa chung với nhau nhé?"
Phong Linh lắc đầu nói: "Dạo này công ty hơi bận, với lại sáng nay em ăn sáng hơi muộn, buổi trưa ăn qua loa một chút là được rồi, tối chúng ta đi ăn cùng nhau một bữa xem như chúc mừng đi."
"Thế đến lúc đó anh đến đón em nhé, mấy giờ em tan làm?" Cố Tử Niệm hỏi.
"Sáu giờ, đúng rồi, trước khi đến anh gọi điện trước cho em nhé, công ty bọn em hay làm thêm giờ, đến lúc đó để anh chờ nữa thì ngại quá." Phong Linh vừa nói xong lại nhận được thêm một cuộc điện thoại nữa, cô vội vã nói thêm mấy câu rồi lập tức cúp máy.
Cố Tử Niệm không nhịn được nhíu mày: "Sao lại bận thế này chứ? Một ngày ba bữa còn chẳng được ăn đúng giờ, em đừng ỷ còn trẻ nên đày đọa dạ dày như thế."
Phong Linh bỗng cảm thấy ấm áp, lè lưỡi nói: "Trong ngăn kéo ở phòng làm việc cũng có để vài gói bánh quy, nếu đói thì em lại ăn hai gói."
"Thế xem ra tối em chắc chắn sẽ đói, hay là buổi tối đi ăn buffet thế nào? Anh có biết một nhà hàng Nhật Bản rất ngon." Cố Tử Niệm suy nghĩ một lát rồi nói.
"Được." Phong Linh vui vẻ gật đầu, vẫy tay chào anh.
Ngày hôm nay tâm trạng của Phong Linh rất tốt, cười rất tươi, mấy nhân viên trong phòng thư ký cũng cảm thấy hoảng sợ trong lòng.
"Chị Tiểu Linh, có phải chị mới trúng giải gì lớn không, sao em cứ cảm thấy hôm nay chị không được bình thường thế nhỉ?" Người hỏi Phong Linh chính là một thư ký nhỏ tên Tiểu Điềm, năm nay hai mươi lăm, có một khuôn mặt trái xoan cổ điển, rất đẹp.
"Mặt chị Tiểu Linh nhuộm đầy sắc xuân, nhất định có số đào hoa, có phải không?" Đào Đào, một cô thư ký khác cười hì hì nói, cô ấy có dáng người rất đẹp, vóc dáng đầy đặn, bình thường những oanh oanh yến yến đi tìm giám đốc nhìn thấy đều phải xấu hổ mà bỏ chạy.
"Đàn ông là cái thá gì chứ, bây giờ đang thịnh hành kiểu Les kia kìa, chị Tiểu Linh, cho mấy tên đàn ông xấu xa đi chết cả đi, nhào vào lòng em này." Cô thư ký Tiểu Thiển, phụ trách chuyên môn việc điều phối các chi nhánh, là người sành điệu nhất, mang vẻ đẹp trung tính đang thịnh hành nhất hiện nay, chuyên phụ trách trêu ghẹo những người phụ nữ nuôi mộng hão huyền với tổng tài.
"Nói cho mọi người biết này, hai ngày nay tâm trạng Tổng giám đốc rất tốt, mọi người nói xem có lẽ nào..." Tiểu Điềm mập mờ nhìn Phong Linh, vừa liếc nhìn giám đốc.
"Chị Tiểu Linh, chẳng lẽ chị chính là một nửa giấu kín trong tim của Tổng giám đốc à?" Đào Đào cũng mập mờ nháy mắt.
Phong Linh nghiêm túc nhìn các cô ấy, gõ bàn, hắng giọng nói: "Công việc làm xong hết rồi à? Rảnh rỗi một cái là bắt đầu nhiều chuyện có phải không, cẩn thận giám đốc sa thải hết mấy em đấy!"
"Chị Tiểu Linh, chẳng phải chị dạy bọn em à?" Ba người một miệng đồng thanh nói: "Không được nhiều chuyện thà chết còn hơn."
Phong Linh bất giác đưa tay xoa trán, đám người trong phòng thư ký này đều do cô đích thân chọn, ngay từ đầu cô đã đặt ra một nguyên tắc, phòng thư ký nhất định phải thật xinh đẹp, xinh đẹp đến mức khiến những người phụ nữ ôm mộng với cấp trên của cô đều phải tự thấy hổ thẹn, không dám bén mảng. Suốt một năm nay, dưới sự "Bảo vệ" của họ, cánh cửa phòng Tổng Giám đốc không còn dấu vết phụ nữ nào xuất hiện, thế nhưng lại khiến lòng ham mê hóng hớt của họ lại chưa bao giờ bớt đi: Rốt cuộc, người phụ nữ mà Tổng Giám đốc cất giấu trong tim là ai?
Chỉ một lát sau, của phòng họp mở ra, một đám người nối đuôi nhau đi ra, Phong Linh và mọi người ngừng đùa giỡn. Tổng Giám đốc tập đoàn Kim Thị, Kim Trạm là người cuối cùng ra khỏi phòng Tổng Giám đốc, đi tới phòng thư ký anh ấy dừng lại một chút, nhìn Phong Linh nói: "Dự án phát triển đồ uống mới năm nay đã đến giai đoạn then chốt, lại còn phải đón đợt kiểm tra an toàn thực phẩm, việc của phòng thư ký rất nhiều, phải nhanh chóng hoàn thành cho tốt."
Phong Linh gật đầu, cầm một chồng tài liệu đi ra nói: "Kim tổng, những tài liệu này đều cần anh xem qua một chút."
Kim Trạm đưa tay nhận lấy, quan sát một chút, khóe miệng cong lên: "Tiểu Linh, hôm nay trông rất vui vẻ nhỉ, có chuyện vui à?"
Phong Linh có chút xấu hổ không kiềm được, gật đầu.
"Vừa khéo tâm trạng cô đang tốt, tôi muốn nhờ cô giúp một chuyện xem ra có thể không cần phát quá nhiều tiền thưởng cho cô rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ket-hon-toi-ket-hon-lui&chuong=5]

Kim Trạm cười nói.
"Kim tổng, anh muốn tôi giúp gì?" Phong Linh có chút tò mò, ông chủ này là người làm việc đơn độc, thông minh tài giỏi, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã đưa Tập đoàn Kim Thị từ chỗ già nua, xuống dốc trở nên hưng thịnh như ngày hôm nay, từ trước đến giờ cô đều luôn rất ngưỡng mộ anh ấy, gần như có thể coi là fan hâm mộ của Kim Trạm, không ngờ anh ấy cũng có lúc cần người giúp đỡ, cô xúc động nói: "Anh cứ nói đi, tôi nhất định dầm mưa ngược gió mà đến, đâm dao hai sườn cũng không từ, nghĩa bất dung từ!"
"Ngày mai sẽ có một cô gái đi đến đây, gọi là Tần Động, cô lừa gạt cô ấy đến phòng thư ký làm, nếu cô làm thành công tôi sẽ tăng lương cho cô."
-
Mãi đến tối, Phong Linh vẫn còn đang đắm chìm trong tin tức khiến người ta khiếp sợ: Cô gái trong lòng của ông chủ xuất hiện rồi!
Quán đồ ăn Nhật này rất đông khách, dù giá cao tới hơn hai trăm tệ một suất mà vẫn chật kín chỗ ngồi. Cố Tử Niệm đã đặt sẵn một bàn gần cửa sổ, chẳng bao lâu sau, nhân viên phục vụ mang tới một bó hồng thật to, thắp lên một cây nến hình trái tim, lại mang thêm một chai rượu vang, ánh nến chập chờn trên bàn, hương rượu thoang thoảng, bầu không khí bỗng chốc trở nên lãng mạn hẳn.
"Em thử chút thịt bò kiểu Nhật này và sashimi cá hồi chỗ này đi, rất đặc biệt." Cố Tử Niệm giới thiệu.
Phong Linh cười tươi nói: "Có phải các đơn vị hợp tác mời các anh đến đây ăn
không đấy? Vị quân vương không vương miện thân ái của tôi?"
Cố Tử Niệm sững sờ một lát, rồi cười nhưng không nói.
"Không đưa tin giả, không che giấu tin thật, càng tuyệt đối không được sử dụng tin tức trả tiền, như vậy thì quá là không có đạo đức nghề nghiệp rồi." Phong Linh lẩm bẩm nói.
"À, vậy ra em cũng phân biệt đối xử quá nhỉ." Khóe môi Cố Tử Niệm thoáng hiện một nụ cười châm biếm: "Tập đoàn Kim Thị không trốn thuế à? Bất động sản Kim Thị lúc đấu thầu đất không có mời khách ăn uống à? Không có chuyện mát-xa biếu quà sao?"
Phong Linh nghẹn lời, có chút tức giận ngẩng đầu lên: "Cái này không giống mà, anh không được trộn lẫn vào nhau như thế."
"Không giống chỗ nào chứ?" Cố Tử Niệm liếc nhìn cô, hỏi.
Đầu óc Phong Linh thoáng chốc có chút choáng váng, nhưng cô rất xứng đáng với danh hiệu thư ký át chủ bài của tập đoàn Kim Thị, lập tức nhanh chóng sắp xếp lại mạch suy nghĩ: "Bọn em là doanh nghiệp, doanh nghiệp thì trong khuôn khổ hợp pháp sẽ theo đuổi lợi nhuận tối đa, còn nghề nghiệp của các anh lại liên quan đến đạo đức xã hội, đương nhiên phải phân biệt rạch ròi với đồng tiền rồi."
Cố Tử Niệm gật đầu, như thể suy nghĩ gì đó rồi nói: "Vậy ý em chính là, chỉ cần nắm được gốc rễ của đạo đức và luật pháp, thỉnh thoảng đánh bóng sát biên một chút vẫn được, đúng chứ?"
"Em nói thế khi nào hả?" Xém chút nữa Phong Linh đã nhảy dựng lên.
"Anh nghe chính là ý như thế đấy." Cố Tử Niệm nhún vai: "Giống như vừa nãy em nói về chuyện ông chủ của em đấy, chẳng phải mặt đầy hứng thú và mong đợi à?"
"Chuyện gì?" Phong Linh run lên.
"Ngày mai em phải giúp ông chủ của em lừa một cô gái, nói thẳng ra là, đây cũng chính là thứ liên quan đến vấn đề đạo đức à?" Cố Tử Niệm ung dung nói.
Phong Linh lập tức nghẹn họng, há miệng nhìn anh đầy ấm ức, hồi lâu mới nói: "Chuyện của bọn em là lời nói dối thiện ý, không giống đâu!"
Cố Tử Niệm gật đầu, như bừng tỉnh: "À, thì ra nói dối mà có thiện ý là được, anh biết rồi."
Phong Linh mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không nhận ra mình vừa sơ hở chỗ nào để rơi vào bẫy lời nói của anh, nên cảnh giác lên tiếng: "Sao anh trông cứ kỳ lạ thế nào ý nhỉ, sao toàn là mùi âm hiểm thế?"
Cố Tử Niệm đưa tay cầm ly rượu vang đỏ trong tay, chất rượu đỏ hồng từ từ chảy vào chiếc ly trong suốt, đẹp đến ngỡ ngàng. Anh đưa ly rượu cho Phong Linh, rồi khẽ cụng nhẹ bằng chiếc ly trong tay mình, phát ra một tiếng "Đinh" trong trẻo, ánh nến vàng hắt lên nụ cười nhã nhặn của anh, khiến người ta bất giác ngẩn ngơ: "Linh Linh, chắc em hoa mắt rồi. Nào, vì tân hôn của chúng ta, cạn ly nhé!"
Giọng nói ấy khàn khàn trầm thấp, vô cùng gợi cảm, khiến Phong Linh lập tức chẳng còn chút sức kháng cự nào, bất giác uống một ngụm rượu. Ngay sau đó, nhân viên phục vụ mang những món họ gọi ra, vài phần thịt bò kiểu Nhật được cắt mỏng như cánh ve, rưới lên nước sốt, rắc thêm hành tây lát, vừa cho vào miệng đã tan ngay, mềm ngọt vô cùng, chẳng mấy chốc, Phong Linh đã ăn hết ba phần, đang định gọi thêm thì Cố Tử Niệm lắc đầu: "Đừng nên ăn quá nhiều món này cùng một lúc như thế, bình thường em quen ăn đồ sống à?"
Phong Linh giật mình, chỉ những thứ trên bàn kia hỏi: "Cái này, cái này là đồ sống à?"
"Đúng thế, phần thịt thăn bò mổ tại chỗ, chưa hề qua cấp đông, em nhìn màu sắc này xem, tươi rói thế này, em không nếm ra được sao?" Cố Tử Niệm cười hì hì nói.
Phong Linh chỉ tay vào anh không nói thành lời, khóc không thành tiếng: "Nhỏ lớn em chưa từng ăn thịt sống, nếu em nhập viện thì anh tiêu đời!"
"Yên tâm, nếu em vào viện anh sẽ phục vụ em suốt hành trình đó. Được rồi được rồi, thỉnh thoảng nếm thử chút thôi, nếm một miếng sashimi cá hồi, chấm thêm chút mù tạt, cảm giác rất thú vị." Cố Tử Niệm thích thú nặn một chút mù tạt xanh, hòa vào trong nước tương.
"Em chẳng thèm ăn đâu, người hoang dã!" Phong Linh xem thường nói, cầm lấy thực đơn, tiện tay chọn thêm một chút bò bít tết, cua tuyết, tempura.
Chỉ tiếc là sau khi ăn món bò sốt kiểu Nhật kia, những món gọi sau như bít tết hay cánh gà chiên đều nhạt nhẽo như nhai sáp. Phong Linh thèm đến phát điên, vậy mà chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Tử Niệm ăn hết bát bò sốt kiểu Nhật này đến bát bò sốt kiểu Nhật khác, hận không thể biến ra một chiếc khăn tay để ngậm vào miệng mà cắn cho đỡ tủi thân: "Anh ăn nhiều thế, coi chừng đau bụng phải vào viện đấy."
"Thì em đi viện cùng anh chứ sao, phu xướng phụ tùy mà."
"Nhân viên phục vụ đều trợn mắt nhìn anh rồi đấy, thật là mất mặt quá."
"Ăn buffet thì phải thế mới vui chứ, phải ăn cho đáng đồng tiền bỏ ra."
...
Hai người vừa ăn, vừa vui vẻ đấu võ miệng, chớp mắt đã một tiếng trôi qua, cứ như là một đôi bạn thân nhiều năm, có chuyện để nói mãi chẳng bao giờ hết vậy. Cuối cùng, Phong Linh đã hơi say, ôm hoa hồng, kéo Cố Tử Niệm, dạo một vòng quanh công viên bên cạnh, lúc về nhà, một vấn đề nghiêm trọng xuất hiện trước mặt cô: Hôm nay là đêm tân hôn của họ, hai người nên ở đâu đây?
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi

Bình Luận

0 Thảo luận