Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 108  ·  4.6%

Không chỉ dừng lại ở bên trong biển tinh thần của cát vàng cuộn xoáy, cỏ không mọc nổi, một hoang vu không chút sức sống Ngu Niệm dù muốn cứu chẳng biết phải bắt từ đâu.

Cô cố gắng dùng xúc tinh thần của mình để giải những luồng khí tức hiền dịu dàng vào sâu trong.

Thế nhưng, một trận vòi bất chợt nổi lên, suýt chút đã vặn xoắn xúc tu thần của cô thành mớ bòng bong.

Ngu Niệm nhắm nghiền mắt, hôi đã rịn đầy trên trán.

Đột nhiên, cô cảm nhận một ánh nhìn lạnh lẽo đang theo mình.

Xúc tu tinh thần màu băng run rẩy, đầy vẻ nghi không biết ánh mắt đó ra từ đâu.

Nhưng cô chẳng phát hiện điều gì cả.

Vừa tránh được vòi rồng bão cát lại ập tới, gió mịt mù gần như đã hạ những xúc tu thần vốn mỏng manh, mọng nước đến mức thoi thóp.

Thật quá yếu ớt.

Đang ẩn nấp trong góc để quan sát kẻ xâm nhập, thể tinh thần của anh một con Trăn Vàng dị - khẽ liếm môi.

Đôi đồng tử thú dựng lộ rõ vẻ hứng thú cực đối với thứ nhỏ bé, đẹp mà mỏng manh

Anh nằm phục chờ đợi cơ, thấy xúc tu tinh thần đuối kia gần như bị chìm trong bão cát, liền lao ra với tốc độ nhanh, quấn chặt lấy rời.

Ngay khoảnh khắc xúc tu thần bị siết chặt, Ngu Niệm đầu vùng vẫy dữ dội, cô càng giãy giụa lại càng siết chặt hơn.

Cô cố nén nỗi đau khi tinh thần bị trói buộc, trong sự kiềm tỏa của trăn vàng vươn ra sợi xúc tu nhỏ bé, yếu nhất, khẽ cọ lên đỉnh nó.

Dù đang run rẩy vì hãi, cô vẫn chủ động thân dán sát vào lớp vảy lẽo và trơn trượt

Đồng tử vàng kim dần rộng, cảm giác bị trói buộc áp bức cũng vô hình dần tan biến.

Ngu Niệm thấy chiêu này hiệu quả, lập tức mang kinh của một "con sen" chính ra để vuốt ve vảy cho con trăn.

Đôi mắt rắn khổng lồ, ám khẽ đảo qua đảo lại, lớp màng trắng bao phủ đồng tử thú, chiếc to khỏe đang quấn quanh cô nới lỏng ra rất nhiều, thể đã ngầm cho sự hiện diện của vật nhỏ bé, mềm mại có kỹ thuật vuốt khá tốt này.

Nguyên chủ vốn là Hoàng nữ của đế quốc, chưa bao thèm hạ mình làm việc dịu tinh thần cho thú, nên Ngu Niệm đối với này cũng chỉ hiểu lờ

Nhiệt độ từ xúc tu thần mềm mại đối với loài vật biến nhiệt mà nói chắn là vô cùng áp.

Con trăn vàng giữ tư dựng thẳng nửa thân trên, mặc thứ nhỏ bé màu xanh kia lướt qua từng vảy trên người mình.

Hơi ấm tỏa ra khiến không tự chủ được mà quẫy đuôi rắn, thể hiện tâm đang rất thoải mái.

Ngu Niệm đang vuốt ve tay, bất chợt cọ trúng vào của con trăn, hoàn toàn nhận ra thân thể bỗng cứng đờ, đồng tử thú lần nữa lộ ra vẻ ám và cảnh giác độ.

Thực thể tinh thần của Lạc căng cứng cả người, từng vảy như đang gào thét nghiền nát cái xúc tinh thần vô tri, dám chiếm vị trí hiểm yếu của không biết chừng này.

Ngu Niệm cọ cọ vào anh nhưng không nhận được cái ấp chủ động như tưởng cô tiếc nuối quay xoa xoa đầu anh.

Chiếc đuôi rắn thô chắc kiên nhẫn đập lạch bạch xuống đất đầy cát bụi.

Dù phản ứng có chút chạp, Ngu Niệm cũng đã phát ra điều bất thường của thể tinh thần này.

Cô lặng lẽ rụt các tu tinh thần lại.

Đến mức độ này chắc đủ để xoa dịu tinh thần Dạ Lạc rồi.

Đồng tử thú ra vẻ không nhận ra "kẻ nhỏ bé yêu" nào đó đang lén chuồn mất.

Ngay khi Ngu Niệm thở nhẹ nhõm, định rút hoàn toàn mạnh tinh thần ra khỏi tinh thần của Dạ thì bất thình lình thực thể thần của anh lao tới chặt lấy cô thêm nữa.

Đại não Ngu Niệm lập nhói lên một cơn đau điếng, tu tinh thần quá đỗi ớt, không thể chịu sự dây dưa của thực thể thần từ phía Dạ Lạc.

Con trăn vàng dường như nhận ra những xúc tu xanh trong suốt vốn dĩ rất yêu giờ đây đã rũ, không còn chút sức sống

Dù không muốn buông ra, anh cũng không có ý định hạ sinh vật nhỏ tội này, đôi mắt thú hiện vẻ luyến tiếc, nhưng cuối vẫn nới lỏng sự kiềm

Anh nhìn xúc tu yếu đang nằm bẹp dưới đất, cúi xuống húc húc nhẹ vào

Đi đi, không trêu cô lần này là có thể đi rồi.

Nhận được tín hiệu từ thể tinh thần của Dạ Lạc, Niệm vội vàng thu hồi xúc tu tinh thần thoi thóp sau khi bị hành

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=5]

Chẳng biết có phải là giác không, cô cảm thấy biển thần của mình dường như rộng hơn so với một chút.

Ngu Niệm vội vàng đặt xúc tu yếu ớt kia vào biển tinh thần để nuôi lại.

Cô mở mắt ra, đối ngay với đôi đồng tử thú lẽo của người đàn ông.

Tuy nhiên, lúc này trong mắt ấy lại thoáng qua một mịt mờ.

Dường như anh cũng không rằng Ngu Niệm thực sự sẽ dịu tinh thần cho mình.

Thông thường, một người thú khi được giống cái xoa dịu thần sẽ nảy sinh bản thân cận và tin đối phương.

Nhưng rõ ràng, điều này tồn tại giữa Dạ Lạc và Niệm.

Anh không giết cô ngay này đã là may mắn lắm

Ngu Niệm cẩn thận quan phản ứng của Dạ Lạc, thấy mặt anh đã khá hơn cô lập tức nghĩ việc bảo toàn mạng nhỏ của

Cô vừa lùi lại phía vừa chăm chú theo dõi khuôn anh.

Sau khi cơn bạo động thần được xoa dịu, người đàn thu hồi đuôi rắn. Nhận hành động của cô, khẽ nhướng mi mắt.

Bây giờ mới nghĩ đến chạy trốn, không thấy quá muộn sao?

"Cô cứ thử bước ra căn phòng này xem."

Người đàn ông khẽ mở môi mỏng, giọng nói lạnh thấu

Bàn tay Ngu Niệm đang trên tay nắm cửa bỗng khựng cánh cửa suýt mở ra bị cô lặng lẽ chặt vào.

Cô ngoan ngoãn đứng im cửa như đang bị phạt đứng.

"... Vừa rồi, tại sao bỏ đi luôn?"

Im lặng một lúc, người ông lên tiếng hỏi.

Nếu cô dám bỏ đi, này chắc hẳn cô đã nằm trong bụng anh rồi.

Người đàn ông ác độc thầm.

"Tôi thấy anh đau đớn vậy, lỡ như tôi đi luôn anh chết thì sao?"

Trong lòng Ngu Niệm vốn soạn sẵn hàng tá lý do, khi nhìn vào đôi mắt chút hơi ấm của Lạc, cô lại chẳng dám nói đành phải nói thật.

Người đàn ông nhìn cô ánh mắt đầy quái dị.

"Cô mà cũng sợ tôi sao? Sợ tôi chết rồi cô không tìm được món đồ nào thú vị hơn

Anh hừ lạnh một tiếng.

Làm gì có món đồ nhà ai mà dám ăn thịt chủ nhân chứ!

Ngu Niệm giận mà không nói.

Dạ Lạc nhíu chặt lông "Trả lời đi."

Ngu Niệm thấy sờ sợ lòng: "Nếu tôi nói, tôi thực không muốn anh chết thì

Dạ Lạc không tin lời

Ngu Niệm tất nhiên nhận sự cảnh giác của Dạ Lạc.

Trong nguyên tác, Dạ Lạc một đại phản diện, anh vốn con trai của cựu Nguyên Liên bang.

Thế nhưng cựu Nguyên soái cấp dưới phản bội, vu khống chứng phản quốc.

Vì vậy, sau khi Đế đánh bại Liên bang, Quốc hội bang đã bàn bạc Dạ Lạc sang đây con tin để lấy lòng Đế

Nếu cô nhớ không lầm, tại Dạ Lạc đã tra ra cha mình bị hãm hại, đang chuẩn bị tiếp các thế lực mà cha anh lại.

Muốn sống sót lúc này, phải thu mình lại, khiến Dạ không còn hứng thú lấy mình nữa mới được.

Dạ Lạc nở một nụ không rõ ý vị, từng bước tiến về phía Ngu Niệm.

Anh chống một tay bên cô, ép cô lùi sát vào cửa lớn, lặp đi lặp mấy chữ như đang ngẫm:

"Không... Muốn... Tôi... Chết?"

Ánh mắt anh dò xét Niệm từ trên xuống dưới một cuối cùng nhíu mày hỏi:

"Ngu Niệm, cô bị ngã não rồi à?"

Đồng tử Ngu Niệm co lại, bị phát hiện nhanh vậy

Dạ Lạc thu trọn phản chột dạ của cô vào tầm nhớ lại hàng loạt hành kỳ quái trước đó cô, thảo nào lại như vậy.

Nhưng bị ngã đến ngớ không có nghĩa là người này thay đổi thành người khác, hành hạ mà anh chịu đựng nhất định phải bắt trả lại gấp ngàn vạn

Bàn tay lạnh lẽo của đàn ông bóp chặt lấy chiếc thanh mảnh.

Dưới lòng bàn tay, anh thể cảm nhận rõ ràng dòng đang chảy trong huyết quản.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận