Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 108  ·  22.2%

Chẳng lẽ là đang mát sao?

Nhưng Ngu Chiêu Chiêu sát thần sắc của Niệm một hồi, thấy trong sự trẻo lại lộ ra một chút nghếch quá mức đơn thuần, hoàn không giống hạng người tâm địa độc ác...

Chẳng lẽ mấy ngày gặp, diễn xuất của đã tinh tấn đến mức lô thuần thanh thế này rồi?

Ngu Chiêu Chiêu vốn tâm tư tinh tế, minh sắc sảo, cô ấy mỉm

"Vậy thì chị đa lời chúc phúc của Niệm nhé."

Hai người hàn huyên câu nhạt nhẽo.

Thực chất, là Ngu đang vắt óc suy vận dụng kỹ năng giao tiếp bản là chẳng bao giờ nói với ai của mình để nịnh Ngu Chiêu Chiêu một vô cùng vụng về.

Còn Ngu Chiêu Chiêu lại vô cùng nghi nghĩ tới nghĩ lui, cho rằng Niệm đang diễn kịch.

Bầu không khí giữa người nhất thời vừa quái vừa buồn cười.

Ngu Chiêu Chiêu cảm thái dương mình giật nào là "Hoàng tỷ, hôm nay đẹp quá", "Hoàng tỷ dùng nước gì vậy? Trên người thơm quá Một loạt những lời ngợi kỳ quặc.

Cô ấy thậm chí tưởng rằng đây trò mới mà Ngu Niệm nghĩ

Vốn dĩ tâm tiếp cận Bạch Ngọc cũng nhạt đi vài phần, Ngu Chiêu vội vàng chào tạm biệt Niệm, thậm chí còn quên bẵng sự tồn tại của Ngọc Hành.

Ngu Niệm nhìn bóng cô ấy vội vội vàng rời đi, có chút thắc

"Vừa vặn đến giờ trưa rồi, Hoàng tỷ lại dùng bữa cùng sao?"

Ngu Chiêu Chiêu đã xa mười mấy mét, thấy lời níu kéo nhiệt tình cô thì giả điếc làm ngơ rời đi.

"Chắc là gió to nên Hoàng tỷ không thấy nhỉ?"

Ngu Niệm hơi tiếc cô cảm thấy màn hót vừa rồi của mình chắc khá ổn, chỉ không biết là thể tăng được bao nhiêu thiện ở chỗ nữ chính

"Hàn Trầm, hay đuổi theo hỏi xem tỷ có muốn cùng dùng bữa

Ngu Niệm quay đầu về phía Hàn Trầm, thấy anh cúi đầu thấp xuống phần.

Đứng sau lưng Ngu Bạch Ngọc Hành thu màn kịch này vào mắt, anh lại ý cười trong giọng nói:

"Điện hạ, có lẽ hoàng nữ có việc trọng cần xử lý chăng."

Ngu Niệm gật đầu, đúng, nữ chính còn thăng cấp đánh quái nữa mà, là cô hỏi:

"Quốc sư, anh ở lại dùng bữa

Ở một diễn biến Ngu Chiêu Chiêu vừa về cung điện, càng nghĩ càng thông.

"Điện hạ sao trông vẻ phiền não như

Một người phụ nữ mạo thanh tú bước từ cửa điện, lời nói đầy thân thiết.

Ngu Chiêu Chiêu thấy ấy, biểu cảm hòa đi vài phần: "Lâm Mộ, cậu rồi."

Lâm Mộ nhanh nhẹn lên, cười hì lễ với cô ấy:

"Chuyện gì khiến điện khổ sở thế này, nói ra để tôi giúp phân tích xem sao?"

Ngu Chiêu Chiêu kể mọi chuyện hôm nay ấy nghe, Lâm Mộ cũng mày theo:

"Hoàng thái nữ hành như vậy đúng kỳ quái, chẳng lẽ cô ta chiêu trò gì đang đợi cậu sau?"

"Ngu Niệm không thông đến thế đâu, chẳng Liễu Khê xúi giục cô

Lâm Mộ phân tích.

Lâm Mộ từ thuở mấy tuổi đã thân không rời với Ngu Chiêu Chiêu, cô ấy giàu nứt đố đổ tuy trong quân đội và chính không có thế lực nhưng với tư cách hoàng thương cũng rất người đời kính trọng.

Ngu Chiêu Chiêu từ đã hiểu rõ tầm trọng của quyền lực và tiền bạn bè giao thiệp tự nhiên sàng lọc theo hướng này.

Tuy ban đầu tư khác, nhưng trong trình bầu bạn hai người nhận tính tình hợp nhau, vừa là kỷ vừa là bạn thân.

"Liễu Khê hai tháng đại náo ở hộp lỡ tay làm chết một thú giống đực nên bị gia đình lại rồi, nhưng nếu muốn liên với Ngu Niệm thì phải là không thể."

Lâm Mộ phân tích rọt.

"Nhưng mục đích làm vậy là gì?" Chiêu Chiêu hỏi.

"Có lẽ là để lơ là cảnh giác, rồi ra tay trong buổi tế mấy ngày tới."

Lâm Mộ xoa cằm, mắt đầy vẻ ranh

Ngu Chiêu Chiêu không gì, trực giác mách ấy rằng mọi chuyện dường không phải như vậy, nhưng khi có bằng chứng xác thực, cô sẽ không dễ dàng ra kết luận.

Lâm Mộ vỗ vai ấy:

"Chuyện này tôi sẽ mắt kỹ giúp cậu, cấp bách bây giờ là nhanh xử lý những dư luận không về cậu trên mạng tinh vân."

"Vụ hệ hành tinh bị chủng tộc sâu tấn công lần này sở dĩ xé ra to như vậy, đứng chắc chắn không tách rời liên với Ngu Niệm.

Đây là lần đầu bệ hạ giao cho hội thực hành độc lập, theo hướng tích cực thì điều cho thấy trong lòng bệ hạ có ý định để san sẻ chính sự."

Lâm Mộ tuy trấn an, nhưng phân không phải là không có lý.

Ngu Chiêu Chiêu trầm

"Có lẽ vụ trên mạng lần này thử thách mẫu hoàng dành mình."

Lâm Mộ tán thưởng đầu:

"Tất nhiên rồi, nếu thì bệ hạ gọi về mắng một trận để làm Bà ấy chẳng thà trực tiếp bỏ từ khóa tìm kiếm nóng, áp dư luận, chẳng hiệu quả hơn việc cậu một trận nhiều

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=24]

Ngu Chiêu Chiêu mím mấy ngày qua đến hệ hành tinh M an tai dân, vốn dĩ đã lao khổ tứ, kết quả chuyện lại bét khiến mẫu hoàng trách, sau đó lại trước mặt cô ấy ngợi Ngu Niệm học nghiêm túc, khiến cô ấy thời tức giận đến mụ đầu óc, nên mới hùng đi tìm Ngu Niệm rắc rối.

Lâm Mộ khẽ nhếch để lộ nụ cười:

"Điện hạ, thần kế, hiện giờ Liễu đang bị nhốt, Ngu Niệm nhất sẽ không có hành động gì, là chúng ta..."

Đôi mày Ngu Chiêu nhíu lại, cô ấy không hạ mình chủ động hại người khác:

"Dù sao Niệm Niệm là em gái mình, quá lên e là sẽ tổn đến tình chị em."

Lâm Mộ u u uất thở dài một không nói thêm gì nữa.

Buổi trưa tĩnh mịch, ve kêu râm ran đầu vang lên từng đợt, che đi âm thanh ám muội không tiết lộ trong điện.

Dáng vẻ say ngủ chút phòng bị, trắng ngần lộ ra sắc hồng như hoa đào non nớt, hàng mi dày rậm như một chiếc lông vũ tĩnh lặng, lại một khoảng bóng hình vòng cung dưới tiếng thở khe khẽ lên đều đặn trong phòng.

Tựa như một con ngây thơ, dẫn sói nhà mà không hề hay biết.

Giọng nói trầm thấp dập của người đàn đột nhiên nặng nề hơn trong anh siết chặt cổ áo, bước hơi lảo đảo đi về phía

Cổ áo trắng tinh bóp nghẹt tạo thành nếp nhăn sâu hoắm, gương mặt luôn lạnh lùng của người đàn lúc này lại như nhuộm một rượu say lòng người, cảm vừa thánh khiết thẹn thùng.

"Sao có thể... Lại phản ứng nữa..."

Sau khi phát hiện sự kỳ quái này ngày đầu tiên, những lần sau Ngu Niệm anh đều mặc thêm lớp áo, cũng không bao giờ xúc nhiều.

Lời mời dùng bữa lại càng chưa bao đồng ý, kết quả bây giờ lại nhân lúc Ngu Niệm ngủ dụ thị vệ đi nơi khác vào đây trộm hương ngọc.

Đầu ngón tay thon như ngọc của Bạch Hành siết chặt đến trắng bệch, run rẩy trộn lẫn dục vọng kín nơi đáy lòng với lễ khắc chế thường ngày, đau đớn vừa dằn

Thú nhân giống đực chọn làm Quốc không thể tùy tiện kết hôn, không mất đi trinh tiết sẽ thể tiếp tục kế thừa một thần lực của Thú mất đi khả năng toán và tiên tri, chí có thể bị phệ, mất đi dị năng sức mạnh tinh thần, hoàn trở thành một phế nhân.

Nhưng cũng có ngoại Thú Thần sẽ chỉ Quốc sư tìm kiếm "người định duy nhất trong đời.

Chỉ có người định mới nhận được sự phép của Thú Thần, mà thầy Bạch Ngọc Hành từng bói cho một quẻ, trên đời này căn không có người định của anh.

Nghĩa là, Bạch Ngọc buộc phải giữ mình khiết cho đến khi vị Quốc tiếp theo nhậm chức.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận