Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 108  ·  12%

"Điện hạ, vẫn chưa thấy nửa viên giải còn lại."

Một người đàn ông thường phục màu đen một gối trên mặt

Bóng trúc lay động, chiếu dáng hình cao của anh.

"Đã tới thư phòng

"Thư phòng chỉ vương Đế quốc mới quyền vào, thuộc hạ cơ hội tiếp cận."

"Ngu Niệm có quyền không?"

Người đàn ông đột lên tiếng hỏi.

"Chuyện này... Thông thường thái nữ của Đế phải sau lễ sắc chính thức thì Nữ vương bắt đầu bàn giao chính.

Tuy nhiên, dựa trên độ sủng ái của vương dành cho Ngu lẽ người đã cấp hạn rồi."

Trong bóng tối, đôi tử vàng kim ánh vẻ lạnh lẽo:

"Chuyện này tôi sẽ mình giải quyết, anh tiếp tục bám theo manh mối, ba ngày sau cáo lại cho tôi."

"Rõ, thưa điện hạ."

Bóng đen dần thu lại, cuối cùng biến trong rừng trúc.

Dạ Lạc xoay người quay về, bỗng nhiên thấy một mùi hương áp.

Anh đưa cánh tay ngửi thử, thần sắc tức trở nên phức

Đó là mùi sữa

Lại còn là loại Ngu Niệm thường dùng

Sáng sớm hôm sau, Niệm mở đôi mắt mỏi, nhìn thấy chiếc công chúa trang trí bằng lụa hồng, ngẩn người lát mới nhớ ra đã biến thành "Ngu

Thậm chí đêm qua chút nữa đã bị Lạc phát hiện.

Cô giơ tay lên lại thấy vết thương đã biến mất không tăm hơi, cứ như thể từng xuất hiện.

Ngu Niệm thức dậy sinh cá nhân xong, hiện không thấy bóng Dạ Lạc đâu, ngay cả chiếc ghế quý phi ngủ tối qua cũng để lại một dấu nào.

Chẳng lẽ lại bị đi làm việc khổ rồi?

Ngu Niệm hồi tưởng một chút, không nhớ nguyên chủ còn hình nào khác dành cho anh.

Tối qua, chắc Lạc chưa phát hiện điều gì đâu nhỉ?

Nhớ lại dáng vẻ tín bán nghi của đêm qua, Ngu Niệm bụng sẽ dò xét xem rốt cuộc đã biết những gì.

"Điện hạ."

Tiếng gõ cửa vang cùng với giọng nói Hàn Trầm.

"Điện hạ, Quốc tới thăm, xin điện mau chóng thức dậy."

Bạch Ngọc Hành đến sao?

Chắc là đến để múa điệu cầu đó.

"Được, tôi xong ngay nói vọng ra

Ngu Niệm nhìn thời trên thiết bị đầu hiện tại mới có giờ rưỡi.

Cô vội vàng tới quần áo tìm một váy, chọn tới chọn thì thấy quần áo nguyên thích đa phần đều màu sắc sặc sỡ, cùng cô lôi từ góc ra một chiếc váy nhí màu vàng nhạt nhã.

Khi đẩy cửa ra, Trầm đang cúi đầu, thế đứng thẳng tắp cây tùng cây bách vươn

Bộ đồng phục thị màu xanh đậm ôm từng khối cơ bắp thể anh, tuy chỉ lộ những đường nét phục lưu loát, nhưng có thể nhận ra dáng anh rất chuẩn qua ngực rộng và thắt siết chặt.

"Thần dẫn điện hạ dùng bữa sáng trước."

Hàn Trầm khom người động tác "mời".

Ngu Niệm đi phía anh, nhưng vì không đường nên cô cứ lút quay đầu lại nhìn Trầm.

"Điện hạ có chuyện muốn hỏi thần sao?" đàn ông thấp giọng

"Ừm... Anh đi lên trước đi, giúp tôi nắng một chút."

Ngu Niệm nghĩ ra do vụng về.

Hàn Trầm không hề ngờ, sải bước đi trước mặt Ngu Niệm che bớt ánh nắng. Mặt buổi sớm rực rỡ lại vô cùng ấm

Ngu Niệm nhìn tấm rộng của anh, cảm một sự an lạ thường.

Ăn xong bữa sáng giản, đi thêm một đường nữa mới tới khách.

Ngu Niệm thầm cảm cung điện này thật quá rộng lớn.

"Điện hạ."

Bạch Ngọc Hành khẽ đầu, anh đã đợi đây từ sớm.

Ngu Niệm hơi lúng gật đầu chào lại.

Một tia kinh ngạc qua trong mắt Bạch Hành, anh vẫn giữ mặt bình thản nói:

"Thời gian gấp rút, hạ hãy bắt đầu điệu múa cầu phúc thần ngay từ hôm nay."

Anh nói với Hàn

"Trong thời gian dạy hy vọng không bị khác làm phiền."

Hàn Trầm đáp lời lui xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=13]

Bạch Ngọc Hành thấy điện đã đóng lại dời tầm mắt về Ngu Niệm.

"Điện hạ hôm nay chút khác biệt."

Anh khẽ mỉm cười.

Rõ ràng đôi mắt dải lụa thắt lại, Ngu Niệm lại cảm như bị gai đâm sau

"... Khác ở chỗ

Ngu Niệm trấn tĩnh thở hỏi lại.

Nụ cười trên môi nhạt đi, anh nghiêng đầu:

"Có lẽ là thần nhận sai, mong điện đừng để tâm."

Một bộ trang phục nhã, trong vẻ lạnh không mất đi sự quý, giống như một đóa trắng nở rộ giữa sen tàn ngày thu, đung đưa theo gió, xao động cả mặt nước thu.

Ngu Niệm ngẩn ngơ giây lát, sau đó hoảng dời tầm mắt

Cô nhớ rõ, Quốc không thích những người nữ ham mê nhan của mình.

Nguyên chủ chính vậy mà bị anh bỏ và xa lánh.

Bạch Ngọc Hành không được câu trả lời Ngu Niệm, nhưng nghe hơi thở của cô có rối loạn:

"Không biết điện hạ căn bản về đạo chưa?"

Ngu Niệm lắc đầu, chợt nhớ ra Quốc không nhìn thấy được mới lên tiếng:

"Không có."

Khuôn mặt thanh lãnh người đàn ông hơi lại, Ngu Niệm nhìn sự bất lực từ gương không cảm xúc của

"Nếu đã vậy, chỉ làm phiền điện hạ ngày tới phải cùng nỗ lực luyện tập cả lẫn đêm rồi."

Ngu Niệm ngoài miệng vâng, nhưng trong lòng nghĩ mình chắc chắn thể học quá tốt, để làm lu mờ ánh quang của nữ chính này.

"Thần sẽ làm mẫu một lần, điện hạ nhìn cho kỹ."

Trong tà áo dài mộc, giữa điện cung son lộng lẫy, anh như một con bướm trắng dập dờn bay múa.

Điệu múa rõ ràng vài động tác giản nhưng trông lại cùng thần thánh.

Trên khuôn mặt tuấn song, dải lụa bao lấy đôi mắt vẫn có thể thấy được thành kính hướng về linh, đôi môi hồng khiến người ta cảm thiêng liêng không thể xâm

"Điện hạ đã nhìn chưa?"

Bạch Ngọc Hành kết điệu múa, khẽ mím hỏi.

Ngu Niệm lúc này rời mắt khỏi gương ấy.

"Nhìn... Nhìn rõ rồi, tôi chưa nhớ được

Ngu Niệm thành thật

"Không sao, thần sẽ bảo điện hạ từng một."

Ngu Niệm dựa theo động tác của Quốc phân giải, bắt đầu cánh tay tạo tư thế.

Lòng bàn tay hơi lạnh lướt qua bả cổ của cô:

"Điện hạ, nâng vai

Ngu Niệm làm theo.

"Cánh tay duỗi thẳng

Ngu Niệm cắn răng, cánh tay vốn đã không thể thẳng hơn nữa lên cao thêm một

"Điện hạ... Cánh tay."

Quốc sư một lần nắm lấy cánh tay

Ngu Niệm không còn trí đâu mà để đến khuôn mặt thoát kia nữa.

"Giơ tay cao lên."

Ngu Niệm cảm thấy tay mình đang run lưng bắt đầu đổ hôi. Rõ ràng chỉ là động tác trông rất giản, sao tập luyện đau đớn đến thế

Lòng bàn tay mát nâng đỡ cánh tay "Khép lại... Rồi mở

Anh từng bước dẫn Ngu Niệm thực hiện chính xác từng động tiêu chuẩn.

"Quốc sư... Quốc sư... thể nghỉ một lát

Ngu Niệm run giọng cảm thấy cánh mình sắp gãy đến rồi.

Bạch Ngọc Hành mím trong chốc lát, nhận phần cánh tay mềm trong lòng bàn tay quả đã không thể trụ được nữa, bấy giờ buông tay.

"Cứ theo tiến độ của điện hạ, e một tháng cũng không xong."

Giọng anh có chút lùng, dường như đang mắng một học trò thiên phú.

Ngu Niệm xoa nắn tay vừa được giải trong lòng không còn chút cảm giác tán thưởng dành cho Bạch Ngọc nữa.

Cô đau lưng mỏi tìm một chiếc ghế ngồi xuống để thư gân cốt, thầm lẩm bẩm lòng:

"Dù sao mình cũng phá hỏng buổi lễ tự mà, học hành chỉ thế này làm gì chứ..."

"Điện hạ, đây đã hâm nóng."

Những ngón tay thon trắng trẻo như ngọc chiếc ly đưa tới mặt Ngu Niệm.

Ngu Niệm ngẩng đầu Quốc sư, người đàn lộ vẻ hối lỗi:

"Vừa rồi là thần nôn nóng, đã làm hạ chịu khổ rồi."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận