Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 108  ·  1.9%

Khát, khát quá...

Ngu Niệm chật vật đôi mắt mệt mỏi, lên trần nhà trắng toát, thầm chẳng lẽ đây là thiên

Từ khi sinh ra, đã phải chịu đựng bệnh tim suốt hai mươi năm, thể vận động mạnh, không để cảm xúc dao động dữ ngay cả chế độ uống mỗi ngày cũng được lập sẵn, không được ăn thừa chẳng thể ăn thiếu.

Suốt hai mươi năm rã, cô sống chẳng nào một con búp bê sứ vỡ.

Khi bạn bè cùng lứa vui đùa thỏa cô chỉ biết nhìn theo đầy mộ từ căn phòng ngủ lẽo, trắng xóa.

Cả thế giới dường đã lãng quên cô.

Mẹ cô qua đời băng huyết khi sinh cha cô vì quá yêu mẹ không thể chấp nhận việc tình trăm năm ra đi vì con này, bởi vậy lúc cô chào đời, ông chưa nhìn mặt nhưng vẫn chu nuôi dưỡng cô.

Ngu Niệm sống hai năm mà dường như có ai trên đời thực lòng tâm đến mình.

Cuối cùng vào năm mươi tuổi, cô đã giải thoát.

Giây phút cơn đau bùng phát, cô đã tay tắt đi chuông cấp cứu.

Vậy nên, bây giờ đã lên thiên đường sao?

Ngu Niệm đảo mắt quanh, phát hiện mình nằm trong bụng một vật thể bầu dục kỳ quái.

Cô chậm rãi dời mắt, bất chợt đụng một đôi mắt vàng kim sắc

Hình như cô đã đôi mắt này rồi.

Ánh mắt Ngu Niệm lẽ phác họa gương người đàn ông: những đường nét hoắm và sắc sảo, sống cao thẳng, đôi môi mỏng nhạt khẽ nhếch lên đầy chế nhạo, làn da tái nhợt thể quanh năm không thấy mặt trời, mái tóc đen nhánh hơi rối

Toàn thân anh toát khí chất lạnh lẽo, như một loài động vật biến máu lạnh.

Đang lúc Ngu Niệm mê ngắm nhìn gương điển trai ấy đến ngẩn người, đàn ông bỗng ngẩng đầu cô.

Trong đôi đồng tử kim lạnh lùng lóe tia giễu cợt.

Anh vẫn giữ tư quỳ hai gối dưới nhưng trong mắt lại tràn đầy khí.

Ngu Niệm không hề ngờ rằng người đàn này có thể giết chết bằng một ánh nhìn.

Cô chống tay ngồi từ khoang trị liệu. kính trong suốt cảm ứng được tác của cô nên chậm mở ra.

Khi không còn lớp ngăn cách, Ngu Niệm nhận rõ rệt hơn sự ác trong mắt anh.

Cô rùng mình một nhỏ giọng hỏi: "Anh ai? Đây là đâu?"

Giọng cô hơi khàn, ngữ điệu lại mềm như một chiếc bánh mì ngọt phức.

"Điện hạ đúng là nhân hay quên, đây trò chơi mới mà người nghĩ sao?"

Dạ Lạc nhếch môi.

Kể từ lúc bỏ cơ hội đầu tiên trực tiếp kết liễu người phụ này, anh đã rơi vào hận khôn nguôi.

Anh không hiểu mục Ngu Niệm diễn vở mất trí nhớ này là gì, quanh đi quẩn lại chắc chỉ để hành hạ anh thú hơn thôi.

"Điện hạ? Đó là gì?"

Ngu Niệm xoa xoa cảm thấy sau gáy âm ỉ không rõ nguyên do, như bị ai đó cầm nện mạnh một nhát.

"Tại sao anh lại dưới đất?"

"Nữ vương bệ hạ rằng, thần phải đợi hạ tỉnh lại mới được định Điện hạ muốn trừng phạt thế nào, thần xin nghe bấy

Ngu Niệm nghe không mấy từ như "Điện "Bệ hạ", "trừng phạt" là gì, xua tay nói:

"Anh đứng lên đi, dưới đất đầu gối đau sao?"

Dạ Lạc im lặng rãi đứng dậy.

Quỳ từ đêm qua tận bây giờ, đầu anh đã sớm máu thịt bầy mỗi lần cử động là cơn đau thấu xương truyền đến.

May mắn là khả tự phục hồi của thú cực mạnh, loại vết thương chỉ cần một hai ngày khỏi hẳn.

Ngu Niệm leo xuống khoang trị liệu, đi quanh cái vật thể kỳ lạ một vòng, miệng lầm bầm:

"Cái quả trứng đại này là cái

Cô nhìn quanh một xung quanh là cung nguy nga tráng lệ, khắp nơi ánh vàng kim chói lọi hoa cả mắt.

"Mấy thứ này đều bằng vàng thật sao?"

Cô vừa đưa tay ve bức tường vừa lẩm bẩm.

Ban đầu Dạ Lạc lạnh lùng đứng xem Niệm tự biên tự diễn, nhưng câu nói của cô đều nghê đến mức khó tin.

Chẳng lẽ cô ta đập đầu đến mức luôn não rồi sao?

"Sao anh cứ đi tôi thế? Anh đẹp thật đấy, anh tên là gì?"

Ngu Niệm vừa quay lại đã thấy người ông đi đứng không một tiếng như bóng ma bám sát lưng mình.

Cô giật mình một rồi lại bị vẻ trần lịch lãm của anh thu

"Dạ Lạc."

Người đàn ông mấp môi, lạnh lùng thốt hai chữ.

Anh khẽ nhíu mày, "Ngu Niệm, cô thật mất trí nhớ rồi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=2]

Dù trong lòng vẫn ngờ người phụ nữ ác này đang bày trò, nhưng năng diễn xuất tinh xảo này thực sự không giống như kẻ ngu ngốc như ta có thể sở hữu.

"Sao anh biết tôi là Ngu Niệm? Anh tôi à?"

Ngu Niệm vừa dứt sau gáy đột nhiên đau, một đoạn ký ức không về cô tràn vào tâm

Ngu Niệm đứng không cả người ngã ngửa sau.

Trong lúc hoảng loạn, tay cô nắm chặt cổ áo người đàn ông.

Một tiếng động trầm vang lên trong phòng.

Ngu Niệm ngã dập xuống sàn, trên người đè nặng một người đàn ông lưỡng.

Cơn đau như nứt khiến mắt cô nhòe nhưng điều đó chẳng thấm thía so với sự chấn động lòng cô lúc này.

Cô vậy mà xuyên rồi!

Lại còn xuyên vào cuốn tiểu thuyết cục dang dở mà cô từng

Truyện [Điện hạ tại dàn đại lão thú tranh nhau sủng ái] kể về chính Ngu Chiêu Chiêu, thân Hoàng nữ của Đế quốc, trải muôn vàn khó khăn thách, cuối cùng thừa kế ngai thu phục một dàn nam cực phẩm.

Nhưng cuốn sách này giả đã ngừng viết trước lúc nữ chính lên ngôi!

Còn cô thì xuyên nữ phụ độc ác tên cùng họ - Ngu Niệm.

Thế giới này nữ vô cùng hiếm hoi, lệ giữa nam nhân thú nhân là 1000:1, vì vậy một nữ nhân đều được nam săn đón nồng nhiệt.

Người thú sở hữu chất cường tráng năng tự phục hồi siêu việt, người còn thức tỉnh những năng khác nhau.

Nhưng họ có một điểm chết người, đó biển ý thức tinh thần thường bị rối loạn, bắt buộc điều trị tinh thần định kỳ, điều này chỉ nữ mới làm được.

Sức mạnh tinh thần nữ nhân chia làm cấp: siêu S, S, A, B, D, E.

Sức mạnh càng cao hiệu quả điều trị người thú càng tốt.

Những người thú lâu không được điều trị chỉ bị rối loạn dẫn đến loạn tinh thần, mà biển thức còn bị tổn thương không cứu vãn, cuối cùng điên thành quái vật chỉ biết chóc.

Nữ chính Ngu Chiêu đương nhiên là người hữu sức mạnh cấp S, còn siêu S thì đã ba năm nay chưa từng xuất hiện.

Và nữ phụ độc Ngu Niệm chỉ mạnh cấp B.

Ngu Niệm là cái khiến mọi nam nhân đều phải khiếp sợ.

Cô ta khét tiếng mức dù mang danh thái nữ và có sức mạnh B cũng không thu hút ai tự nguyện làm chồng, bởi cô ta có sở ngược đãi người thú.

Từng có người suýt dưới tay cô ta, vì địa vị hiển hách Nữ vương yêu chiều nên người đều căm phẫn mà không nói.

Hai tháng trước, để chiến với Đế quốc, bang đã giao nộp tù binh Lạc và anh trở thành đồ chơi mới của Ngu Niệm.

Cô ta suốt ngày đập chửi bới Dạ cậy vào khả năng tự phục của anh để dùng đủ thủ đoạn hành hạ.

Kết cục của cô trong sách cũng thảm hại: bị Dạ Lạc chính hợp mưu gài bẫy phản quốc, cuối cùng bị đày tinh cầu hoang dã tự sinh tự diệt.

Mà bây giờ, nữ độc ác Ngu Niệm là cô!

Vừa nghĩ đến kết bi thảm của mình, lại rùng mình một cái, nước trong hố mắt càng thêm giụa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận