Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 108  ·  2.8%

Dạ Lạc thấy người phụ này sau khi kéo cùng ngã nhào xuống đất, mà lại nhìn chằm chằm vào mình rồi ngẩn người ra, vậy còn dùng ánh mắt ngớ đó dán chặt lấy anh.

Nghĩ đến những hành vi dâm vô độ lại biến thái thích ngược đãi người phụ nữ này, đáy mắt Lạc hiện lên vẻ chán tột cùng.

"Nhìn đủ chưa?"

Anh hạ thấp giọng, âm u ám như oan đến đòi mạng.

Ánh mắt Ngu Niệm vẫn vào khuôn mặt tuấn trước mắt, vậy ra anh đẹp trai này chính là người cùng sẽ tự tay kết đời mình sao?

Dạ Lạc vốn là món Liên bang gửi Đế quốc, sở hữu ngoại tà mị quyến rũ, chỉ số năng cao tới cấp tám, lại bị Nữ vương hạ độc Đà La" - một loại dược của hoàng gia chuyên để khống chế những người không nghe lời.

Còn nữ phụ độc ác Niệm ngay từ cái đầu tiên đã bị vẻ của Dạ Lạc hớp hồn, bèn Nữ vương cho anh về, ngày lấy việc hành hạ anh niềm vui.

Ngu Niệm nghĩ đến kết chắc chắn phải chết mình, ánh mắt nhìn Dạ không tự chủ được mà thêm phần sợ hãi.

Cô chống tay xuống đất, về phía sau một

"Lúc nãy tôi không cố kéo anh xuống đâu, đừng giận nhé."

Ngu Niệm cúi đầu suy nếu muốn sống sót, tiên cô phải hóa giải hận với Dạ Lạc, kế đến biến thù thành bạn với chính, tốt nhất là ôm được đùi lớn của cô ta.

Nghĩ đến việc mình vừa được một cơ thể mạnh, cô cảm thấy vô quý trọng mạng sống này.

Dạ Lạc đương nhiên không lỡ sự hoảng sợ qua trên mặt cô, đôi hoàng kim khẽ nheo lại, nở cười nửa miệng như kẻ mồi vừa thấy con mồi thú

"Thần sao dám giận điện chứ."

Giọng điệu anh chậm rãi chút cợt nhả, đang quỳ một gối trên nhưng anh không vội đứng lên, lại còn cúi người áp Ngu Niệm.

Chỉ đến khi nhận ra hoảng hốt không thể giấu trong mắt cô, anh thong thả đứng dậy.

"Điện hạ sao vẫn còn dưới đất thế, là tiếc không muốn đứng lên

Anh khẽ mở đôi môi thân hình rắn rỏi lớp áo đen đơn giản lên những đường nét cơ bắp mà, anh hơi cúi đầu xuống rồi cười lạnh.

Ngu Niệm cười gượng gạo, lại vài bước mới cồm bò dậy, phủi bụi người:

"Anh không sao chứ? Không tốt rồi."

Cô lén xoa xoa cái bị ngã đau điếng mình.

"Điện hạ thật biết cách chuyện với thần."

Đôi mắt đen của Dạ trầm xuống.

Ngu Niệm thấy thần sắc u ám thêm vài liền im lặng lùi xa mấy bước.

Trong cốt truyện gốc, điều sự khơi dậy sát của Dạ Lạc là vào đêm nọ, Ngu Niệm cầm cây Thần Roi vô song do vương ban tặng quất cho Dạ một roi, đánh xong còn anh có thích không.

Dạ Lạc không có sở ngược đãi, nên lạnh đáp: "Không thích."

Chính hai chữ này đã Ngu Niệm cảm thấy quyền của mình bị thách cô nhìn chiến tù thanh cao độc luôn hiên ngang trước mình bằng ánh mắt khinh bỉ:

"Đã không thích thì tôi cho anh chín mươi roi, để anh cảm nhận kỹ uy lực của Thí Thần

Đêm đó, Dạ Lạc bị đúng chín mươi chín suýt chút nữa là mất nhưng anh đã vượt qua được, thành ác quỷ bò ra địa ngục để đến đòi mạng Niệm.

Vậy nên... Đêm qua chính lúc Ngu Niệm vừa Dạ Lạc xong chín mươi roi?

Chả trách đêm qua cô thấy một gã quỷ đẹp trai cầm roi siết mình đòi mạng...

Ngu Niệm nhất thời muốn không ra nước khó khăn lắm mới được một cơ thể khỏe mạnh, vẫn chưa sống đủ mà!

Dạ Lạc sa sầm mặt nhìn người phụ nữ mắt biểu cảm thay đổi tục, cuối cùng mếu máo như khóc đến nơi.

Nước mắt thì chưa rơi, đã hít hít hỏi một câu:

"Dạ Lạc, có phải anh muốn tôi chết không?"

Nghe vậy, sắc mặt Dạ càng thêm âm trầm, mắt, trong đôi mắt loé lên sự cảnh giác.

Người phụ nữ này biết rồi sao?

Cô ta đang dò xét

Người đàn ông nở một cười lạnh lẽo: "Điện đang nói đùa với thần

Khóe miệng anh nhếch lên độ cong mỉm cười, trên mặt hoàn toàn không ý cười, nhìn mà Ngu Niệm rợn cả tóc gáy.

Ngu Niệm căng thẳng nuốt miếng, cố gắng nói đó tốt đẹp để dịu mối quan hệ "ngươi chết sống" hiện tại:

"Vết thương roi trên người thế nào rồi? Đã thuốc chưa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=3]

"Nhờ phúc của điện hạ, chưa chết được."

Không khí như giảm thêm độ, Ngu Niệm xoa cánh tay đã nổi đầy gà vì lạnh, sao cô cứ thấy Dạ Lạc càng lúc không vui thế này.

Cô nhìn thẳng vào ánh băng giá của người ông, đánh bạo nói:

"Để tôi đi tìm ít mỡ bôi cho anh."

Dựa theo ký ức của chủ, cô tìm thấy y tế và lấy ra thuốc mỡ trị thương cao cấp

"Dạ Lạc, anh ngồi xuống cởi áo ra đi, bôi thuốc cho."

Ngu Niệm mở nắp thuốc, vỗ vào phía bên của sofa, ra hiệu cho Lạc ngồi xuống.

Ánh mắt người đàn ông trên tay cô, đáy tràn ngập sự nghi ngờ ác ý.

Chắc hẳn trong lọ thuốc ta lại thêm ong hay ớt gì đó rồi, cùng một thủ đoạn mà tới hai lần thì thật vị.

Anh ác ý phán đoán, kết luận cho hành của Ngu Niệm.

Nhưng khi dời tầm mắt trên, đối diện với mắt hổ phách trong veo anh sững sờ mất vài giây, đó mới dời mắt đi khác.

Anh muốn xem xem người nữ này rốt cuộc giở trò gì.

Ngu Niệm thấy Dạ Lạc lạnh một tiếng rồi xuống nhưng mãi không chịu áo, cô liền nghi hoặc nhìn cổ áo anh.

Là không tiện tự cởi sao?

Hay là muốn cô giúp tay?

Ngu Niệm chớp chớp mắt, nhiên cho rằng người ông này đang dỗi, dù cô cũng đã gây ra chuyện lỗi tày trời như thế, là cô giơ đôi tay trắng mềm mại hướng về phía áo anh.

Dạ Lạc thấy người phụ này nhìn mình chằm một hồi, đột nhiên lại thẳng tới định xé áo mình.

Tay Ngu Niệm còn chưa chạm vào áo anh bị anh chộp chặt lấy tay.

"Cô định làm gì!"

Giọng nói khàn đặc của đàn ông lộ rõ giận dữ, đôi mắt hoàng thú hóa dựng đứng lên, cảm nguy hiểm từ dã thú Ngu Niệm nhất thời không dám động.

"Tôi chỉ... Muốn bôi thuốc anh thôi..."

Giọng nói của cô mềm dịu dàng, hoàn toàn hẳn với vẻ kiêu ngạo dịch thường ngày.

Trong đôi mắt nhạt màu lên vẻ ấm ức khó hiểu, cô khẽ xoay tay, lý nhí nói:

"Anh làm tôi đau rồi."

Người đàn ông hơi hạ đôi đồng tử thú, xoáy vào Ngu Niệm như phán đoán xem lời cô nói thật hay giả.

Ngu Niệm cúi đầu ấm tự nhiên không chú đến đôi đồng tử dựng khi thú hóa của anh, cũng nhận ra những tia máu hiện lên trong mắt anh.

Giọng Dạ Lạc khàn đi phần, anh hất mạnh ra:

"Không cần cái 'lòng tốt' của cô."

Anh nắm chặt nắm đấm, vàng đứng dậy, thế cơn bạo động tinh thần đến quá nhanh, thân hình anh đảo vài cái rồi ngã vào bàn trà, gân xanh khắp nổi lên cuồn cuộn, hơi dồn dập và nặng nề, lông mày nhíu chặt như đang phải chịu đựng nỗi đớn tột cùng.

Ngu Niệm nhận ra Dạ gì đó không

"Vết thương của anh nghiêm lắm rồi, để tôi anh bôi thuốc cho."

Cô chưa từng thấy người sau khi bị bạo tinh thần nên tự nhiên nhận ra trạng thái hiện tại anh là bất thường.

Cảm giác mát lạnh mềm chạm vào cánh tay chắc của người đàn ông, như một làn gió mát thổi giữa mùa hè nóng nực, tử thú của anh lập tức rút lại như đầu kim.

Ngu Niệm chỉ cảm thấy đất bỗng chốc quay trong nháy mắt cô đã Dạ Lạc đè xuống đất, một anh khóa chặt hai tay ép lên đỉnh đầu.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận