Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 108  ·  9.3%

Ngu Niệm thấy bầu khí giữa hai người không suýt chút nữa lại cãi cô vội vàng đứng ra hòa:

"Anh ấy ăn thì để anh ấy ăn đi, Trầm anh cũng ngồi xuống đi, dù sao nhiều thức thế này một mình cũng chẳng ăn hết."

Gương mặt Hàn Trầm vẻ không đồng tình, nhưng anh còn chưa kịp mở từ chối thì đã nghe giọng nói lười biếng Dạ Lạc:

"Hai người cứ đẩy đẩy lại như thế, thức nguội hết cả rồi."

Hàn Trầm im lặng, cùng vẫn ngồi xuống ghế.

Ngu Niệm vốn đã đói bụng, cô lớn lên mình từ nhỏ nên cũng học qua lễ nghi gì khe, đối với việc Lạc cầm đũa trước, cô hoàn không để tâm.

Thấy Ngu Niệm bắt dùng bữa, Hàn Trầm cũng đầu lặng lẽ động đũa.

Dạ Lạc chỉ ăn miếng để lấp đầy bụng không ăn nữa.

Anh ngồi đối diện Niệm ở khoảng cách xa nhưng chỉ cần ngước mắt là có thể nhìn thấy

Anh thấy người phụ kia ăn như một con đói, đũa này nối tiếp kia, hai bên má căng lên, trong đôi mắt tràn ngập sự chú tâm dành đồ ăn.

Người đàn ông không nhíu mày, anh cầm đũa gắp một món ở xa, khi đưa vào miệng lại thấy nhạt nhẽo như sáp.

Nhìn sang phía đối trông cô cứ như một chuột túi bị bỏ đói năm đang đi gom hàng trữ vậy.

Ngu Niệm ăn đến bụng hơi nhô lên một mới thỏa mãn xoa xoa bụng nhỏ, đặt đũa xuống.

Hàn Trầm cũng buông theo.

Là một thị vệ, vốn không có nhiều thời để ăn uống, bình thường số dùng dịch dinh dưỡng thay thế, nhưng hôm rõ ràng anh đã ăn hơi

Đợi người hầu dọn xong xuôi bát đĩa trên Hàn Trầm bước đến trước Ngu Niệm, cúi mình:

"Điện hạ, phòng tắm được chuẩn bị xong rồi

Ngu Niệm "à" lên tiếng, rồi mới nhớ ra chủ có thói quen tắm ngay sau khi ăn cơm.

Cô theo bản năng xoa cái bụng hơi tròn mình:

"Đợi một lát đi, muốn đi tản bộ tiêu đã, lát nữa mới tắm."

Cô đứng dậy đi ngoài, Hàn Trầm lẳng lặng sau.

"Hàn Trầm, anh đi làm... Ừm, việc riêng anh đi, không cần cứ theo tôi mãi đâu."

Ngu Niệm nói một uyển chuyển. Cô không muốn nào cũng có người kè bên cạnh, cảm giác đó như bị giám sát

"Rõ, thưa điện hạ. điện hạ có bất cứ gì, xin hãy gọi thần lập tức."

Hàn Trầm cung kính lời, rồi tuân theo yêu của cô, quay người rời và biến mất khỏi tầm

Cung điện của Hoàng nữ đương nhiên là nơi hoa nhất chỉ sau cung của Nữ vương.

Ngu Niệm đi vòng một lúc lâu mà vẫn đi hết nửa vòng.

Cô chống tay vào thấy phía trước có một chòi trong vườn hoa, liền thẳng tới đó và ngồi ghế.

Ánh mắt nhanh chóng qua một lượt xung quanh, Niệm như kẻ trộm chột thấy quanh đây ngoài mình không có người thứ liền thở phào nhẹ nhõm, cả thả lỏng nằm dài trên ghế.

"Quả nhiên lúc mình vẫn là thoải mái

Ngu Niệm vươn vai cái.

Cô rất hiểu cách hướng nội và không giao tiếp của mình.

Dù là đang đóng thì cũng rất khó bỏ những thói quen nhỏ, chẳng như khi căng thẳng cô bấm đầu ngón tay ép bản thân bình tĩnh lại.

Lúc nghiêm trọng chí còn không dám nhìn vào mắt người khác.

Cô thực sự lo không biết những người kia nhận ra cô không phải chủ hay không, bởi vì khác biệt về tính thực sự là quá lớn.

Rừng trúc lay động gió, từng đợt hương thanh lan tỏa. Tiếng gió, tiếng xào xạc hòa quyện thành bản nhạc ru ngủ đềm, từ từ xoa dịu tâm đang căng thẳng của cô.

Trong nhà chòi tinh cô thiếu nữ xinh đẹp say mà không chút cảnh hòa mình vào biển trúc mướt. Sắc xanh ấy xuyết thêm một chút đỏ rực trông hệt như một bức tranh tháng bình yên.

Một chú mèo trắng bộ lông bồng bềnh bước nhẹ tênh, cái đuôi lớn cái chổi lông gà lười đung đưa, tiến về nhà chòi.

Thấy thiếu nữ đang say, nó khẽ nhảy một lên ghế, đôi mắt màu lục bảo hơi nheo lại thể đang quan sát

Hàng mi dày đậm run rẩy như cánh bướm, môi nhạt màu hơi hé khiến chú mèo chẳng mảy nghi ngờ rằng chỉ phút nữa thôi có lẽ cô ngủ đến mức chảy cả nước

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=10]

Mèo trắng ngay lập bị trí tưởng tượng kỳ của chính mình làm cho chịu, trong đôi mắt lục hiện lên vẻ mất nhẫn.

Nó từ trên ghế vọt lên, "phịch" một cái...

"Ối!"

Ngu Niệm đang ngủ thì đột nhiên mơ thấy bị một chiếc xe tải trên trời rơi xuống đè liền giật mình tỉnh

Đôi mắt nhạt màu vương chút hơi sương đối với đôi mắt mèo màu lục bảo như đá quý.

Sự đau đớn sợ trong mắt Ngu Niệm tức tan biến, thay vào là sự kinh ngạc đầy mừng.

"Là em! Chú mèo

Cô ôm chầm lấy trắng như bắt được bảo

Meo meo! Gọi ai mèo béo hả?

Sự ghét bỏ trong mèo trắng không hề giảm

Người phụ nữ này nó quá chặt, nó kêu hai tiếng, cố gắng chui khỏi vòng tay nặng nề

Thế nhưng sau khi vẹo cơ thể vài cái, nhận ra người phụ nữ ôm rất chặt.

"Suỵt..."

Ngu Niệm hít hơi, vội vàng buông tay khi suýt bị mèo trắng cho một phát.

"Sao em lại cắn đồ mèo thối. Buổi chiều gặp mà giờ đã không ra chị rồi à?"

Ngu Niệm ngồi xổm giữ một khoảng cách nhất với nó.

Dù vừa rồi suýt cắn, Ngu Niệm vẫn cảm chú mèo trắng này chắc là thích mình, nếu không nó lại chạy từ điện Nữ vương sang tận cung của cô chứ?

Mèo trắng bước lên trước vài bước, quay đầu thấy Ngu Niệm vẫn đứng ra đó liền ngồi xuống chỗ, đợi vị "sen" nhậm chức này tự giác đi

Ngu Niệm hiểu ra đang dẫn đường cho mình, bước tới:

"Lần này em lại dẫn chị đi đâu đây?"

Mèo trắng thấy đuổi kịp mới thong dong dậy đi tiếp.

"Em là mèo nhà nuôi à?"

"Meo." Không phải.

"Có phải em đặc tìm đến chị không?"

"Meo." Dĩ nhiên rồi!

"Em định dẫn chị đâu thế? Em đói rồi

Ngu Niệm liếc nhìn bụng của mèo trắng, không ra được nó có đang hay không.

"..." Ồn ào quá, nhịn.

Ngu Niệm đi theo trắng suốt quãng đường, cuối lại đi đến trước tẩm của chính mình.

Mèo trắng bước đi nhàng, chẳng thèm đợi chủ của cung điện phía sau trực tiếp lách người chui vào trong.

Ngu Niệm đang định theo thì đột nhiên bị lại.

"Điện hạ, vừa rồi phải có một con mèo đây không ạ?"

Hàn Trầm chạy nhỏ hành lang tới, dừng lại mặt Ngu Niệm, hơi thở ổn hỏi.

Ngu Niệm nhìn thoáng cánh cửa vốn đã không bóng dáng mèo đâu nữa, hạ thấp giọng hỏi dò, dán chặt vào mặt Trầm, không bỏ sót một biểu nào:

"Nếu tôi nói, tôi nuôi một con mèo thì

Hàn Trầm nhíu chặt mày:

"Điện hạ, Nữ vương hạ cực kỳ ghét các thuộc họ mèo, ngay cả thú hệ mèo cũng không phép bước vào cung

Ngu Niệm không nhớ nguyên tác có thiết lập nhưng hiện tại cô chắc không thể khai vị ân nhỏ ra, thế là nói lấp liếm:

"Tôi biết chứ, tôi là đột nhiên quên mất

"Hàn Trầm, phòng tắm dọn dẹp xong chưa? Lát tôi muốn tắm rửa."

Cô đánh trống lảng.

"Phòng tắm luôn sẵn đợi điện hạ, người có vào ngay ạ."

Sau khi thành công đuôi được Hàn Trầm, Ngu lập tức đóng chặt các sổ, sau khi chắc chắn có ai phát hiện nhỏ giọng gọi mèo trắng ra.

Tiếng mèo kêu lười phát ra từ trong phòng Ngu Niệm đẩy cửa bước thấy nó đang ngồi xổm cạnh bồn tắm liếm

"Em muốn tắm à?"

Ngu Niệm thắc mắc, phải loài mèo thường sợ sao?

Sao con mèo trắng lại cứ thích chạy đến bồn tắm thế này?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận