Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 108  ·  0.9%

"Chát."

Một chiếc roi dài gai nhọn xé rách trung, quất mạnh xuống lưng trần rắn chắc của người để lại một vết dài loang lổ máu thịt.

Dạ Lạc rên rỉ tiếng, vầng trán nhợt lấm tấm mồ hôi.

Anh cắn chặt khóe để mặc cho máu trào ra, nhất quyết thốt ra một tiếng kêu đau

"Đồ hèn hạ!"

Nàng thú cái nhỏ với gương mặt tinh đầy vẻ chán ghét.

Gương mặt xinh đẹp cô ta nhăn nhó đầy rẫy sát khí mất đi vẻ thanh tú vốn

Cô ta giẫm chân lưng người thú: "Kêu chứ, sao không tiếp kêu nữa đi!"

Cô ta đi giày gót, gót giày nhọn giẫm lên thắt lưng khiến những vết thương lớn nhỏ ngừng rỉ máu.

Sắc mặt người đàn càng thêm trắng bệch, thể khẽ run rẩy đựng cơn đau thấu xương, nhưng không chịu lên tiếng xin nửa lời.

Người phụ nữ chán liếc nhìn vết thương lưng anh, thấy đôi pha lê mình yêu thích nhất vấy bẩn bởi dòng dơ bẩn của anh, cô ta nhíu mày rút chân

Cô ta vừa định tục buông lời mỉa ngờ đâu dưới chân nhiên trơn trượt, cả người ngã ra sau.

"Rầm" một tiếng, người nữ ngã vật xuống sau gáy đập mạnh sàn.

Dạ Lạc không giấu sự ghê tởm trong mắt, nhìn thấy cô bị trượt ngã bởi chính vũng của mình, đáy mắt không khỏi lóe lên tia châm

Vẻ chán ghét trên anh biến mất trong tắc.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài truyền vào, lập tức giả vờ bộ dạng hoảng loạn, tự trách đau lòng tột độ.

"Điện hạ! Điện hạ! người lại ngã thế

Tên thị tùng nghe động tĩnh khẩn cấp tới, hốt hoảng phủ bên cạnh người phụ nữ.

Thế nhưng, người phụ nằm dưới đất không có bất kỳ phản nào.

Thậm chí đến một thở nhẹ cũng không

Thị tùng run rẩy tay lên thử hơi của cô ta.

Anh ta run bắn người, ngã ngồi xuống đôi mắt trợn ngược, sang chỉ vào Dạ Lạc hét

"Chính anh đã mưu Điện hạ!"

Dạ Lạc khẽ nhíu

Người phụ nữ độc này chết rồi sao?

Chết rồi!

Trong lòng anh thoáng một cảm giác khoái nhưng ngoài mặt vẫn như kinh hãi:

"Không phải tôi, là hạ tự mình ngã

Tên thị tùng hoảng định chạy đi tìm nhưng đã bị Dạ tung một chưởng đánh ngất lịm.

Anh nhíu mày nhìn kẻ kẻ chết người trước mặt, cảm thấy chút rắc rối.

Ngay khi Dạ Lạc ngụy tạo hiện trường một vụ tấn công Trùng tộc, người phụ nữ kia nhiên như xác chết dậy, khôi phục hơi thở.

Nhìn thấy lồng ngực phập phồng, trong đầu Lạc chỉ còn lại ý nghĩ:

"Tuyệt đối không thể Ngu Niệm còn sống!"

Anh nhặt chiếc roi dưới đất lên, giơ định siết chặt lấy cổ thon thả của cô.

Đúng lúc này, Ngu chậm rãi tỉnh lại.

Cô khẽ rung rung lông mi dài dày từ từ mở mắt.

Đôi đồng tử trong như hổ phách đầy nghi hoặc nhìn người ông khôi ngô đang giơ cao roi trước mặt.

Giọng nói của cô mềm vừa nhẹ: "Anh ai?"

Đôi lông mày lạnh của người đàn ông rõ vẻ tàn nhẫn, mắt vàng kim nhìn cô như một vật đã chết.

Trên cánh tay đầy vết sẹo của anh đầy gân xanh, anh chặt chiếc roi trong lòng bàn lừng lững tiến về Ngu Niệm.

Ngu Niệm vừa tỉnh đã thấy một người ông đẹp trai không chết nhưng đầy vẻ âm hiểm tiến lại gần mình.

Là Ngưu Đầu Mã đến đưa cô đi

Kẻ đưa tiễn này cũng bảnh trai đấy

Dạ Lạc thấy Ngu không những không kinh la hét, cũng không lời khinh miệt nhục mạ anh trước, mà chỉ ngồi dưới đất, đôi mắt hổ phách lặng nhìn anh, thậm còn mang theo vài phần

Ngu Niệm này bị đến ngốc luôn rồi

Trong lòng người đàn thoáng qua rất nhiều nghĩ, nhưng không vì mà anh dừng bước.

Chiếc roi thô ráp quanh chiếc cổ trắng thanh mảnh của nàng cái nhỏ.

Từng vòng màu đen roi và màu trắng làn da tạo nên sự tương phản đầy kích thích.

Đôi mắt vàng kim người đàn ông lóe tia đỏ ngầu, anh chặt sợi roi từng chút một, mắt dời lên khuôn cô, chờ đợi để thưởng thức tượng cô đau đớn vẫy cuối cùng trước khi chết.

Thế nhưng, anh lại người phụ nữ thản nhắm mắt lại đầy chịu.

Ánh mắt Dạ Lạc xuống, bất kể người nữ này đang bày gì, lần này anh nhất định lấy mạng cô!

Sợi roi siết chặt lại từng vệt đỏ chiếc cổ trắng ngần, đau do nghẹt thở khiến Ngu không kìm được ra những giọt nước mắt sinh

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=1]

Nàng thú cái mảnh bị người đàn ông nghẹt cổ, gương mặt mỹ lộ ra sự yếu ớt cơn đau cận kề chết mang lại.

Những giọt lệ trong đọng lại rồi rơi như những hạt trân lớn, đuôi mắt đỏ ửng như nước ép của những anh đào chín mọng nhuộm thắm, thở đứt quãng phát từ cổ họng như một khúc du dương làm say đắm lòng

Ngu Niệm đã sẵn tinh thần xuống địa kết quả là luồng khí đột ngột tràn vào khiến phải thở gấp.

Cô bản năng hớp ngụm khí lớn, khóe vẫn còn vương những lệ.

Dạ Lạc đen mặt chiếc roi sang một lông mày nhíu chặt.

Dường như chính anh không hiểu nổi tại mình lại dễ dàng cho người phụ nữ này chỉ cô khóc.

Trong cung điện vắng vang lên tiếng thở dồn dập của người nữ.

Cô ôm lấy ngực, dưới là một vũng lớn, chiếc váy trắng khôi bị nhuộm đỏ bởi vết trông giống như đóa bỉ ngạn đang nở rộ, mang vẻ đẹp thê lương kỳ lạ.

Dạ Lạc rũ mắt, đầu đã tính toán đường lui, chỉ cần quyết được người phụ nữ độc này là có thể...

"Rầm."

Tiếng vật dụng rơi đất vang lên, Dạ quay đầu nhìn lại, Niệm vậy mà vì không thở nên lại ngất đi lần nữa.

"Tình trạng sức khỏe Niệm Niệm thế nào

Giọng nói uy nghiêm một người phụ nữ lên.

"Bẩm Nữ vương, Hoàng nữ bị thương gáy, may mà vết không phạm vào chỗ hiểm, không ba giờ nữa sẽ lại."

"Vậy vết hằn trên Niệm Niệm là thế

Ánh mắt lạnh lùng Nữ vương quét qua Lạc đang quỳ dưới và vị bác sĩ đang cúi đứng bên cạnh:

"Dạ Lạc, cậu nói chuyện này là sao?"

Người đàn ông quỳ đất, không kiêu ngạo không tự ti đáp:

"Bẩm Nữ vương, là Hoàng thái nữ muốn thần..."

Anh ngập ngừng rồi

Nữ vương hơi nheo lại, uy áp trên tỏa ra rõ rệt, như chỉ cần anh nói sai chữ sẽ bị hạ xử tử ngay lập tức.

Người đàn ông hơi đầu, để lộ một mặt thẹn thùng khó rồi lại cúi đầu, giọng điệu vẻ do dự:

"Hoàng thái nữ yêu thần không được tiết cho người ngoài."

"Nói!"

Giọng Nữ vương cao rõ ràng đã sắp kiên nhẫn.

Thân hình người đàn khẽ run rẩy, dường không chịu nổi uy của Nữ vương:

"Hoàng thái nữ muốn thần thử một kiểu mới. Sau khi dùng quất thần xong, người yêu cầu dùng roi quấn quanh người, nói rằng lúc nghẹt thở vậy sẽ dễ dàng..."

"Đủ rồi!"

Nữ vương nhíu chặt mày, rõ ràng không đứa con gái vốn nuông chiều của mình lại phóng đến thế.

"Lần sau nếu Niệm còn bắt cậu làm hoang đường như vậy, có thể từ chối."

Nữ vương nhìn người ông đang quỳ phục đất với ánh mắt ghét:

"Cậu chẳng qua chỉ một tù binh chiến do Liên bang gửi không có tư cách leo lên của Hoàng thái nữ."

"Chuyện này cậu trông không chu toàn, phạt quỳ cho đến khi thái nữ tỉnh lại để người đoạt."

Nữ vương nói xong quay lưng rời đi.

Lúc này người đàn mới chậm rãi ngẩng ánh mắt thâm độc lại trên nàng thú cái nhỏ nằm yên bình trong trị liệu, một tia đỏ thẫm nhanh qua đáy mắt

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận