Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 108  ·  26.9%

"Mục Uyên."

Nguyên soái đương nhiệm của Liên Mục Uyên.

Đồng tử Ngu Niệm hơi co theo bản năng muốn lại một bước để buông tay nhưng lại bị người đàn ông chặt lấy.

"Điện hạ, điệu nhảy vẫn chưa thúc mà."

Người đàn ông kéo cô vào bàn tay lớn đỡ lấy eo cô, hơi thở nóng rực vào vành tai Ngu Niệm, khiến đỏ bừng mặt, cả cứng đờ.

"Điện hạ, thả lỏng cơ thể nào."

Giọng nói của Mục Uyên mang sự điềm tĩnh và ung đặc trưng.

Khi đối mặt với Ngu Niệm, dường như cố ý thu khí thế xa cách trên người, cả những đường nét lạnh lùng khuôn mặt cũng trở mềm mại hơn vài

Trong vô thức, dưới sự dẫn của anh, Ngu Niệm đã thành xuất sắc một điệu khiêu giao tiếp.

"Điện hạ tiến bộ nhanh lắm."

Lời nói của Mục Uyên mang chút ý cười nhẹ nhàng.

Ngu Niệm nhìn theo tầm mắt anh xuống phía dưới, dừng trên đôi giày da đen, nơi có thêm vài dấu chân lấm bụi bẩn.

"Nếu điện hạ không căng thẳng lẽ sẽ còn nhảy hơn nữa."

Bính...

Tiếng chuông mười một giờ vang từ tháp đồng hồ không

Mười một tiếng chuông, dường như tiếng đều nện thẳng vào tim Ngu Niệm.

Cô và người đàn ông vẫn trì tư thế khi điệu kết thúc.

Mục Uyên nâng bàn tay cô khẽ đặt một nụ hôn mu bàn tay, gương mặt lãnh giãn ra thành một nụ cười nhàng.

"Điện hạ, không biết tôi có dự được đưa người về

Đôi mắt sâu thẳm của anh tinh tú đại dương, Ngu có thể thấy rõ hình ảnh mặt đỏ bừng của mình phản trong mắt anh.

"Không, không cần đâu, tôi tự được."

Ngu Niệm rút tay lại, túm váy rộng rồi quay chạy biến.

Mục Uyên nhìn bóng dáng Ngu chạy trốn trong hoảng loạn, cười trên khóe môi lại rộng vài phần, tầm mắt anh dừng trên chiếc khuyên tai xảo lấp lánh ánh dưới đất.

Tín vật mà công chúa để cho kỵ sĩ tìm kiếm rời đi.

Trở lại sảnh tiệc, Ngu Niệm ly nước cam của mình uống liền mấy ngụm thật lớn, điệu bộ này nếu ai không lại cứ ngỡ cô uống rượu mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=29]

Nước cam mát lạnh khiến nhiệt trên mặt Ngu Niệm giảm đôi chút, cô vỗ vỗ vào mình, cảm thấy vẫn còn hơi

Cô nhớ trong sách, giai đoạn cuối Mục Uyên đã đỡ Ngu Chiêu Chiêu rất nhiều, cùng thành công kéo Ngu Niệm khỏi vị trí người kế.

Lòng Ngu Niệm thoáng qua một thất lạc, nếu đi theo cốt truyện thì Mục Uyên cũng là một trong các nam chính, tiểu thuyết chưa có kết nhưng ở phần luận người hâm mộ đều ủng anh nhiệt tình.

"Điện hạ, xin hỏi người có xuống nghỉ ngơi không ạ?"

Một giọng nói lạ lẫm vang bên tai Ngu Niệm.

"Không cần..."

Cô vừa ngẩng đầu lên bỗng thấy đầu óc choáng váng, không rõ hình bóng người trước ngay cả hơi nóng vừa tan cũng lại cuộn trào lại, thậm chí còn dội hơn.

Ngu Niệm liếm làn môi khô

"Nước, tôi muốn uống chút nước sạch."

"Điện hạ, đây chính là nước muốn ạ."

Một chiếc ly mát lạnh được vào tay cô, Ngu Niệm theo bản năng nhưng chỉ vừa một ngụm nhỏ:

"Sao lại là rượu?"

Cô muốn đẩy ly đi nhưng bị người đàn ông mạnh đổ thêm chút rượu vào miệng, Niệm lắc đầu muốn đẩy anh ra.

"Anh đang làm gì thế?"

Giọng nói quen thuộc vang lên cạnh.

Ngu Niệm như tìm được cứu "Hoàng tỷ!"

Thế nhưng người đàn ông lại đầu cô vào ngực mình, vờ như cô đang say rượu còn sức lực:

"Điện hạ say rồi, thần sẽ người xuống ngay đây."

Ngu Chiêu Chiêu cảm thấy mình có bệnh, rõ ràng Ngu Niệm luôn đối đầu với nhưng thấy em gái đột nhiên mất, cô ấy vẫn tìm, cho đến khi Ngu Niệm trong góc khuất như đang lôi lôi kéo với một thú

Cô ấy vốn định quay người đi, nhưng lại thấy người ông đưa rượu cho Ngu Niệm

Cô ấy nhíu mày, Niệm Niệm nhỏ đến lớn vốn không uống rượu.

Cảm thấy có gì đó không ấy mới bước tới.

Tầm mắt Ngu Chiêu Chiêu dừng trên đôi nam nữ đang nhau:

"Con bé không uống được rượu đưa xuống nhớ cho chút canh giải rượu."

"Vâng."

Người đàn ông cúi đầu, giấu tham vọng loé lên trong mắt.

Tuy nhiên, động tác vùng vẫy lòng anh ta của Ngu lại càng lúc càng mạnh.

"Điện hạ, đừng vội, thần đưa về phòng ngay đây." Người ông vỗ về nói.

Ngu Chiêu Chiêu nghe lời anh nói, ánh mắt lạnh đi, người rời đi.

Con trai út của gia tộc Lan Tư Đặc, thiên phú thường, tính tình thấp kém, mắt của Ngu Niệm tệ thật đấy.

Cô ấy thầm đánh giá trong nhưng bước chân rời đi nhiên dừng lại lần nữa.

Ngu Chiêu Chiêu chợt nhớ lại gọi "Hoàng tỷ" vừa rồi, điệu của Ngu Niệm nghe không như là tự nguyện.

Khóe môi cô ấy bỗng kéo một nụ cười không tự hay đây là thú vui riêng bọn họ?

"Điện hạ đừng vội, thần sẽ người ngay thôi..."

Người đàn ông ấn bàn tay Niệm lên khối cơ ngực vừa dày công khổ luyện, nóng đến đáng sợ.

Ngu Niệm không rút tay ra đôi mắt mơ màng nhìn hình thấp thoáng ẩn hiện của đàn ông.

Thế nhưng, khi cô còn chưa làm ra hành động "thú trỗi dậy" nào thì bỗng nhiên đất quay cuồng, cô rơi vào vòng tay thơm ngát cam thảo.

"Ngu Niệm, loại hạng bét này em cũng nhìn trúng được

Gót giày cao gót của Ngu Chiêu đá thẳng vào bắp người đàn ông.

Thấy anh ta định hất Ngu trong lòng ra, cô ấy bản năng đưa tay đón lấy bế bổng người lên.

Cô ấy nhìn Ngu Niệm với mắt mất kiên nhẫn, nhưng cái nhìn này đã giúp nhận ra điều bất thường.

Gương mặt ửng hồng không tự toàn thân nóng hổi như đốt, đôi mắt mơ màng phủ lớp sương mù, những sợi tóc xòa nơi thái dương làm tôn lên gương nhỏ nhắn chừng bàn tay trông đáng thương.

"Em bị trúng thuốc rồi?"

Trong sảnh tiệc mà lại xuất thủ đoạn hạ lưu thế chỉ có thể là loại người quyền thế và địa vị mà chấp thủ đoạn làm

Ánh mắt Ngu Chiêu Chiêu sắc như lưỡi dao phán xét, thẳng lên người Y Lan

Sự hoảng loạn thoáng qua trên anh ta bị cô ấy dàng phát hiện.

"Y Lan Tư Đặc, anh nói thái nữ say rượu?"

Giọng nói lạnh lùng của người nữ hệt như sông băng hạn.

Người đàn ông lập tức bị áp đột ngột dâng cao làm cho khiếp sợ, càng thêm thẳng:

"Điện hạ và thần trò chuyện tâm đắc, nhất thời chút rượu nên mới say ạ."

Anh ta có ngoại hình tuấn nhưng khí chất rụt nhát đã làm hỏng vẻ ngoài, anh ta trông có vẻ nhỏ và thiếu khí thế.

Ánh mắt lạnh lùng của Ngu Chiêu dừng lại trên người ta một lát, nhưng Ngu Niệm lòng cô ấy lúc này như con cá mắc cạn, ngọ nguậy không thôi, ra những tiếng lẩm bẩm đầy muội.

"Nếu cơ thể Hoàng thái nữ tổn hại gì, gia tộc anh cũng không cần ở lại quốc nữa đâu."

Ngu Chiêu Chiêu để lại một rồi ôm Ngu Niệm quay rời đi.

Người đàn ông đứng chôn chân chỗ, hoàn toàn không nhận được sai lầm mình đã phạm ngược lại còn ngu xuẩn đuổi

"Đại hoàng nữ hiểu lầm rồi! tự điện hạ uống say

Anh ta đuổi theo sau lưng Chiêu Chiêu sốt sắng giải nhưng bỗng nhiên bị một người hiện chắn đường.

"Dám làm phiền Đại hoàng nữ việc sao?"

Lâm Mộ nhướng mày, vóc dáng ráo đứng chắn trước mặt thú nhân cao lớn, khí thế hề giảm sút chút nào.

"Đại nhân!"

Y Lan Tư Đặc nhận ra phụ nữ trước mặt, Lâm hoàng thương nhà họ Lâm vốn tiếng tăm không nhỏ ở cả quốc và Liên bang.

"Y Lan Tư Đặc, còn đuổi nữa thì e là tối anh phải ngồi tù đấy.

Với tội danh mạo phạm Hoàng ban cho vài roi da là vẫn còn nhẹ nhàng lắm."

Lâm Mộ khoanh tay trước ngực, nhìn người đàn ông khinh

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận