Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 55  ·  9.1%

Trì Anh nhìn vài

Một chai thuốc… màu lục nhạt?

Cô nhìn giá mà nghẹn: 1.000.000 điểm, mở khóa đắt hơn, 2.000.000 điểm.

[Đó là thuốc chữa tang thi… Chỉ cần uống khi biến dị hoàn toàn, người có thể được chữa khỏi.]

Trì Anh: Wow.

Ngoài việc đắt đến lý, chẳng có chỗ nào tốt.

Trì Anh: Thứ này… ra rồi đưa cho họ không?

[Gì cơ?]

Trì Anh: Đưa lên Không phải Cố Trì làm cho Viện nghiên cứu virus sao? hoàn toàn có thể giao thuốc họ mà!

[Về lý thuyết… là thể.]

Trì Anh: Vậy thì

[…]

Không tốt tí nào. hoang mang thật sự.

Hệ thống kiểm tra liệu, không thấy dòng hạn nào nói rằng thuốc không được cho nhân loại…

Chính vì thế nó bất an.

Nếu Trì Anh thực trao thuốc cho viện nghiên họ giải mã rồi sản xuất loạt… biết đâu tận thế sẽ thúc sớm hơn dự kiến…

Nhưng nghĩ kỹ lại, thống lại thở phào.

Nó vốn lo tuyến gian lệch khỏi cốt truyện đầu, nhưng cốt truyện giờ đã nát. Mà hệ thống tìm đến Anh cũng là để giúp loài vượt qua tận thế.

Trong lúc cửa kính kia toàn là tang thi Cố Trì bắn nát đầu, Trì giả vờ mím môi tỏ vẻ thương. Thực tế thì đầu óc tám chuyện với hệ thống cùng hăng say.

Trì Anh: Họ đang đâu vậy?

[Tôi không rõ. Tôi biết cốt truyện gốc, mà thì đã lệch gần hết rồi. nữa Cố Trì thuộc phe phản hành trình của họ vốn bị rất ít.]

Trì Anh nhìn Cố phía trước đang bận rộn giết không ngừng, rồi lại nhìn Vân Phi đang tập trung đánh cô đắn đo rồi thôi không nữa.

Người ta đang làm cô – một cái "bóng – ngoan ngoãn chút thì hơn.

Cô thò tay vào móc ra một con dao và hai nhánh cây nhặt được khi đi, nghiêm túc… gọt gọt.

Cố Trì đang định gương chiếu hậu kiểm tra sau thì bắt gặp cảnh tượng:

Trì Anh đang rất chỉnh… gọt một cây thánh

[Giá trị Thánh mẫu điểm +100.]

Trì Anh ngẩng đầu, quanh một vòng chẳng thấy bất thường, rồi cúi xuống làm sự nghiệp của mình.

Đóng vai Thánh mẫu, có thể thiếu thánh giá

Cố Trì quay đầu mặt đầy biểu cảm “tim quá”.

Con bé này… bó thật rồi.

Đi được một đoạn, tang thi giảm, Lục Vân mới rảnh để nói chuyện. Anh về phía trước, giải thích với Anh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=5]

“Nhìn kìa, đó là thị hôm qua. Hôm qua tôi tìm thấy cô trong đó. phố này chắc là quê hương tận thế của cô.”

Trì Anh sững người, theo hướng anh chỉ. Quả là biển hiệu của siêu thị trước.

“Trong nội thành nguy nên tối qua bọn tôi thăm dò trước. Đảm bảo thì sáng nay mới dám đưa đội đi.”

Trì Anh khó hiểu: vòng qua chỗ khác sao? thành chắc an toàn hơn?”

Lục Vân Phi bật “Không được đâu, bên trong người chờ bọn tôi… cứu trợ.”

Cứu trợ?

Cô còn định hỏi thì Lục Vân Phi đạp ép câu hỏi trở lại cổ cô.

“Tăng tốc đi! Lâm không nhanh tí nữa là đâm vào đuôi xe cậu!” Anh vào bộ đàm.

Vài giây sau, bên truyền ra tiếng cười khẽ. giọng Lâm Huân vang lên, vừa vừa chửi nhỏ: “Đồ ngốc.”

Ngoài dự liệu của Anh, điểm cuối cùng của họ vậy mà lại là một giống như bãi đỗ xe ngầm nội thành. Theo lý mà nói, môi trường mở dưới lòng này đáng lẽ phải có không tang thi ẩn nấp bên

Dù sao thì loại gian tối tăm kín đáo rất thích hợp để trốn.

Mà thực tế đúng số lượng tang thi bên “rất nhiều”.

Hai chiếc xe đều chạy thẳng vào mà chỉ bên ngoài. Nhưng trong xe không người, bình thường tang thi cũng không tấn công xe không có

Mọi người xuống xe tụ lại theo chỉ thị Cố Trì.

“Cẩn thận, bên trong thể còn mấy con sống

Anh đi đầu dẫn cũng là người bước vào đỗ xe đầu tiên.

“An toàn.” Anh quay lại, “Vào đi.”

Trì Anh theo sau đầu nhìn vào, cảnh tượng trong khiến cô ngạc nhiên khẽ miệng.

Trong bãi xe, khắp là xác tang thi chất dưới đất. Mấy người bọn họ vào mà gần như chẳng có đặt chân.

Đúng lúc đó, trong đỗ xe rộng lớn đột vang lên một âm thanh điện lạnh lẽo:

[Đang kiểm tra thân Xác nhận thân phận: Con an toàn. Vui lòng xuất trình thông hành.]

Trì Anh nhìn một cuối cùng cũng thấy ở nơi xác tang thi chất thành “ngọn núi nhỏ”, có một điểm màu đỏ ló ra.

Mà phần mặt đất dường như là một đĩa loại hình tròn hơi lồi lên.

Cố Trì giơ tay, lộ chiếc vòng tay đeo cổ tay mình.

[Xác nhận thân phận: huy cấp cao của Viện cứu, Cố Trì.]

BÙM!

Một tiếng vang lớn tung, chiếc đĩa kim loại lồ kia đột nhiên chuyển động. xác tang thi phủ trên nó cú chấn động tức thời mà tung tứ phía.

Trì Anh thở nhẹ lòng.

Xem ra tình hình loài người có vẻ còn quan hơn cô nghĩ? Loại này dùng để đối phó tang có vẻ dư sức.

[Không phải.] Hệ thống thấy suy nghĩ của cô, nhiên lên tiếng.

[Virus tang thi bây chỉ ở giai đoạn sơ Rất nhanh thôi, những vũ khí sẽ không còn chống đỡ nổi nữa.]

Trong lúc hệ thống chuyện, chiếc đĩa kim loại hoàn toàn bật lên. Trì Anh đầu nhìn vào trong, thấy một thang kéo thẳng xuống bên dưới.

Cố Trì liếc nhìn người, ra hiệu cho họ trước.

Trì Anh vẫn còn cả đống que gỗ trong Cô do dự vài giây, cuối quyết định không mang mớ vướng này xuống nữa.

Xung quanh có rất tang thi chết, cô tiện chọn hai con rồi ném chúng đó cho xong.

Trì Anh chạy lon tới, nhìn đám tang thi nghịt xung quanh rồi lại nhìn cây thánh giá gỗ vừa mới xong trong tay, nhất thời cạn

Nhiều như vậy… biết cho con nào đây?

Động tác của cô mấy người khác đều trông Tống Thi nhíu mày.

Người phụ nữ này làm gì?

Còn vài người từng kiến cảnh Trì Anh vừa tang thi đã nước mắt nước tèm lem như Mục Vũ thì mặt không đổi sắc.

Đặc biệt là Cố lúc này nhìn Trì Anh về phía đám tang thi, trong bình tĩnh vô cùng.

Trì Anh lưỡng lự giây, cuối cùng đem hai thánh giá duy nhất trong tay, tặng” cho hai con tang thi tư thế chết thảm nhất, hai may mắn”.

Trước khi đi, cô tốt bụng siêu độ cho vài giây:

“A di đà Phật…”

Khóe môi Cố Trì giật một cái.

Đây là… tín đồ trộn đủ loại tôn giáo

Còn Lục Vân Phi lại một lần nữa cảm Quả nhiên, hành vi của này dù có nhìn bao nhiêu vẫn kỳ lạ đến khó tin.

[Chỉ số Thánh Mẫu điểm tích lũy +500. Hiện tổng điểm của bạn đã đạt Kho thuốc cơ bản đã được khóa.]

Trì Anh không dám ná quá lâu, tụng đại hai câu “A di đà Phật” nhanh chóng rời khỏi hai “kẻ mắn” đó.

Tống Thi nhíu chặt khẽ hừ giọng cực nhỏ.

Đúng là đồ ngu, nguyện với một đám tang

Cố Trì nhìn Trì ánh mắt mang theo cảm khó tả.

May mà Trì Anh nhìn lại, nếu không nhất cô sẽ cảm nhận được cái là “ánh mắt quan tâm dành đối tượng IQ có vấn đề”.

“Đừng ngẩn ra nữa, nhanh lên.” Cố Trì thúc đám người còn đang đứng đần

Đợi mọi người đều hết, cánh cửa kim loại từ khép lại.

“Yo, đội trưởng Cố?”

Từ bên trong bước một thanh niên mặc áo thí nghiệm, trên mặt treo nụ có phần lười nhác, khinh khỉnh.

“Xin chào.” Cố Trì anh ta, chỉ lễ phép lại một câu, hiển nhiên trước hai người không quen biết.

Trì Anh có hơi lạ.

Sao người này biết Trì, mà Cố Trì lại biết hắn?

Hệ thống lên tiếng:

[Lúc nãy giọng thông có nhắc rồi, Cố Trì Chỉ huy cấp cao của viện cứu. Ở đây gần như không là không biết anh ta.]

Trì Anh: Chỉ huy cao… lợi hại lắm sao?

[Rất lợi hại. Trong viện nghiên cứu trung tâm Liên minh Nhân loại, tổng cộng có tám vị Chỉ huy cấp Nhưng điều đáng nói là: Cố không hề có bất kỳ tảng nghiên cứu y học hay học nào.]

Trì Anh trợn mắt.

Ồ hô.

[Hiểu rồi chứ? Anh được làm chỉ huy hoàn nhờ vào sức chiến đấu khủng và giá trị mà các cuộc hiểm ngoài thành mang về cho

[Ngay cả nam chính Vô Hàn cũng chưa từng vinh dự này.]

Trì Anh: À, tôi Lục Vân Phi nói rồi. ấy cũng là dị năng giả sáu.

[Đúng vậy. Diệp Vô cũng là Chỉ huy cấp nhưng anh ta thuộc viện nghiên khác.]

Đang nói dang dở bên kia, gã đàn ông liếc Cố Trì, mở miệng với khinh miệt:

“Đến đưa vật tư chúng tôi à?”

Cố Trì khựng một ngẩng mắt nhìn hắn.

“Ừ. Bên này gửi cầu đến, nên tôi qua.”

“Hừ, tưởng chỉ huy ghê gớm lắm. Hóa ra là một… shipper cao cấp.”

“Ê, anh ăn nói kiểu gì vậy!” Lục Vân không nhịn được, bật lại ngay.

“Tiểu Nhậm… đừng ăn bậy bạ!”

Từ phía sau bước một người đội mặt nạ hộ.

Ông ta tháo mặt xuống, là một người đàn lớn tuổi.

Người được gọi là Nhậm hừ lạnh, tỏ rõ bất mãn: “Thì đúng mà. Tưởng hại đến đâu… Chẳng qua là gã võ phu chân tay nhanh một chút. Tôi thấy chẳng gì đặc biệt. Dựa vào đâu làm chỉ huy?”

Trong lòng, Trì Anh hỏi: “Người này kiêu ngạo chẳng lẽ hắn còn mạnh hơn Cố Trì?”

[Làm sao có thể…]

Trì Anh: “Vậy tại lại như vậy?”

[Trên đời này bệnh mắt nhiều lắm…]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận